Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Sống lại sống một cuộc sống hạnh phúc Chương 13: Thẩm Minh Vanh Trở Lại

Cài Đặt

Chương 13: Thẩm Minh Vanh Trở Lại

Hai người đang nói chuyện thì vợ chồng Phùng Mẫn cũng tan làm trở về.

Thẩm Minh Vanh nhìn thấy cha mẹ, giống như một con bướm nhỏ bay qua, nhiệt tình ôm lấy mẹ cậu bé, miệng ngọt ngào: “Mẹ, đứa con trai nhỏ mà người yêu nhất trở về rồi nè, mẹ có vui không?” sau đó lại quay sang cười ngọt ngào với cha cậu bé, “Cha, đứa con trai mà người yêu nhất đã trở về rồi."

Thẩm Trọng Sơn nhíu mày, mặt nghiêm túc: “Đứng cho hẳn hoi vào, không ra thể thống gì cả."

Còn câu “đứa con trai nhỏ được yêu nhất” kia xem như không nghe thấy, không thể hiểu nổi đứa trẻ này cứ mở miệng ra là yêu này yêu kia, không nghiêm túc chút nào, cũng không biết học ở đâu ra.

May mà chỉ nói với người nhà, ở bên ngoài vẫn còn tương đối đứng đắn.

Thẩm Minh Vanh nhanh chóng đứng thẳng, còn chào kiểu quân đội, cực kì ra dáng.

Cố Khê cười rồi xoa đầu cậu bé, sau đó lại vào bếp giúp đỡ dì Vương nấu cơm, chỉ được một lúc, lại bị dì Vương đuổi ra ngoài.

“Sức khỏe của cháu còn chưa hồi phục, đi nghỉ ngơi đi, đừng để bị mệt."

Nhà họ Thẩm ít người, một mình di Vương cũng có thể nấu tất cả các món ăn, còn cần cô giúp đỡ làm gì.

Thẩm Minh Vanh nghe thấy, ngước khuôn mặt nhỏ lên nhìn Cố Khê.

Hai vợ chồng Thẩm Trọng Sơn đều là trai tài gái sắc, con cái sinh ra cũng rất đẹp, Thẩm Minh Vanh mới 10 tuổi đã là một cậu bé đẹp trai, mấy cô bé trong khu nhà cũng thích chơi với cậu bé.

Cậu bé chau mày: “Chị Khê, chị lại bị bệnh hả?”

“...Thật ra chị sắp khỏi rồi”. Cố Khê nhấn mạnh, “lần này là ngoại lệ."

Cậu bé lúc này giống như người lớn thở dài, “Vậy thì chị phải chăm sóc bản thân cho tốt vào, đùng để bị bệnh nữa, bị bệnh rất là khó chịu, còn phải uống thuốc rất đắng."

Lại nghĩ tới lúc nãy thấy Cố Khê uống chén thuốc đen sì sì, ánh mắt cậu bé nhìn Cố Khê vừa khâm phục lại vừa xót xa.

Chị Khê Khê có thể mặt không đổi sắc mà uống hết chén thuốc đó, đúng là một nữ anh hùng.

Lúc ăn cơm, Thẩm Minh Vanh vẫn như cũ không ngừng nói, vừa ăn vừa kể chuyện ở nhà ông nội làm những gì, chơi những gì, ăn những gì, gặp những ai...

Hai vợ chồng Thẩm Trọng Sơn không cần phải hỏi, cũng biết được cuộc sống của con trai nhỏ dạo này ra sao.

Ăn xong cơm, cả nhà ngồi trên sôfa nói chuyện.

Bỗng nhiên, Thẩm Minh Vanh hỏi: “Mẹ, bà nội hỏi anh con khi nào trở về?”

“Sao thế?” Phùng Mẫn thuận miệng hỏi, “bà nội muốn tìm Minh Tranh sao?”

Thẩm Minh Vanh lớn tiếng hô lên: “Đúng vậy, bà nội bảo anh trai đã không còn trẻ rồi, phải lấy vợ, Chị Khê cũng tốt nghiệp rồi, có phải là nên chuẩn bị kết hôn rồi không?”

Cố Khê sặc thuốc, ho không ngừng.

Phùng Mẫn nhanh chóng vỗ lưng cho cô, lườm con trai nhỏ một cái, để cậu bé đừng có nói chuyện này trước mặt một cô gái, không phải làm ngượng chết người ta sao.

Con gái trẻ tuổi da mặt mỏng, dù có nhắc cũng không được nói thẳng như vậy được.

Thẩm Minh Vanh mặt mày ngơ ngác bị mẹ ruột lườm, gãi gãi đầu, rồi quay qua cầu cứu cha ruột.

Thẩm Trọng Sơn cầm tờ báo lên, không thèm để ý tới thằng con không biết nhìn sắc mặt người khác này.

Cố Khê mãi mới hoàn hồn lại, nhanh chóng hết thuốc, rồi chạy về phòng.

Dưới nhà, Phùng Mẫn đang dạy dỗ con trai, kêu cậu bé đừng có nói chuyện thẳng thắn quá, Cố Khê da mặt mỏng, không thể hỏi trước mặt như vậy.

Thẩm Minh Vanh không hiểu: “nhưng chị Khê và anh trai con không phải có hôn ước sao? Sớm muộn gì cũng kết hôn mà!”

Phùng Mẫn giơ tay chỉ cậu bé, bất lực vỗ lấy trán của bản thân.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc