Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mọi người vừa nghe vậy, vội vàng xách hành lý của mình đi theo cán bộ dẫn đoàn về phía bến xe đối diện ga tàu. Từ thành phố tỉnh đến thành phố trực thuộc chỉ có thể đi xe buýt công cộng, rồi từ thành phố trực thuộc lại đi xe công cộng đến huyện lỵ, sau đó từ huyện lỵ lại đi xe bò hoặc máy kéo đến công xã và đại đội được phân công, có thể nói là đường xá trắc trở.
Cả đoàn lhông ngừng tăng tốc, cuối cùng cũng bắt kịp chuyến xe buýt đi thành phố. Đợi họ đổi hai chuyến xe để đến được huyện lỵ thì đã là hai giờ chiều.
Chín nam bảy nữ, mười sáu thanh niên trí thức đều được phân về cùng một công xã, chính là công xã Hòe Hoa. Trong đó, tám người được phân về thôn Trâu Dương thuộc công xã Hòe Hoa, tám người còn lại được phân về thôn Thanh Hà.
Bảy nữ thanh niên trí thức, thôn Thanh Hà được phân bốn người. Tống Vân và Triệu Tiểu Mai không biết là nghiệt duyên gì mà đều bị phân về thôn Thanh Hà.
Thôn Trâu Dương cử máy kéo đến đón người, một chuyến chở cả người và hành lý đi hết, khiến tám thanh niên trí thức của thôn Thanh Hà ghen tị muốn chết.
“Được rồi, đừng nhìn nữa, chất hết hành lý lên xe bò đi. Có nhìn nữa thì máy kéo của người ta cũng không quay lại chở các người đâu.” Đại đội trưởng Lưu Hướng Tiền đến đón người hét lên với đám thanh niên trí thức trông có vẻ yếu ớt trước mắt.
Đau đầu quá đi mất!
Lại đưa đến tám người nữa, khu thanh niên trí thức sắp không còn chỗ ở rồi. Mấy nam thanh niên trí thức thì còn đỡ, ít nhiều cũng làm được chút việc, còn mấy nữ thanh niên trí thức này, người nào người nấy trắng nõn yếu ớt, vai không vác nổi, tay không xách nổi, làm được gì chứ? Mấy gã độc thân trong thôn thấy mấy nữ thanh niên trí thức từ thành phố về, e là lại gây ra chuyện xấu, ngày nào cũng toàn chuyện, phiền chết đi được.
Nam thanh niên trí thức cũng chẳng bớt lo, mấy cô gái lớn, con dâu trẻ trong thôn cũng thích lân la đến gần đám nam thanh niên trí thức này, trước đây cũng gây ra không ít chuyện rồi.
Còn có cả một đứa nhóc tám tuổi!
Đội trưởng Lưu tuy đã biết sẽ có một đứa bé đi cùng chị gái xuống nông thôn, nhưng nguyên nhân cụ thể ông không rõ. Bây giờ gặp rồi, đương nhiên phải hỏi cho rõ.
“Vị nữ đồng chí này, thằng nhóc này là em trai cô à?” Đội trưởng Lưu thấy các thanh niên trí thức đang chất hành lý, liền đi đến trước mặt Tống Vân hỏi.
Tống Vân gật đầu, “Là em trai tôi, năm nay tám tuổi. Trong nhà không có người lớn, cũng không có họ hàng để gửi gắm, tôi lại phải xuống nông thôn, chỉ có thể mang nó theo.” Thấy vị đại đội trưởng này nhíu mày càng lúc càng chặt, Tống Vân nói tiếp, “Nhưng ngài yên tâm, tôi đã dám dắt nó xuống nông thôn thì có tự tin lo được cho cuộc sống của nó, tuyệt đối không chiếm dụng tài nguyên của đội, lương thực của nó đều do tôi tự phụ trách, sẽ không gây thêm phiền phức cho đội.”
Lưu đội trưởng nghe được lời đảm bảo của cô, sắc mặt lúc này mới dịu đi vài phần. Nghĩ đến hai chị em này trong nhà không còn người lớn, trong lòng lại sinh ra vài phần thương cảm, đang định nói vài câu an ủi thì lại có giọng nói không hài hòa chen vào.
“Nói thì hay lắm, không chiếm tài nguyên thì nó ở đâu? Chỉ cần nó ở khu thanh niên trí thức thì chẳng phải là chiếm tài nguyên của chúng ta sao? Tôi không đồng ý đâu.” Triệu Tiểu Mai liếc xéo chị em Tống Vân, hành lý trong tay ném mạnh lên xe bò như trút giận.
Lưu đội trưởng nhíu mày, tuy trong lòng không thích nữ thanh niên trí thức nói năng quái gở Triệu Tiểu Mai này, nhưng lại không thể không thừa nhận, lời Triệu Tiểu Mai nói là sự thật.
Một nam thanh niên trí thức khác nghe xong lời Triệu Tiểu Mai, lập tức phụ họa: “Nó là con trai, không thể nào ở chung với một đám nữ đồng chí được, nếu sắp xếp ở bên nam đồng chí chúng tôi, liệu có đủ chỗ không?”
Lưu đội trưởng nghĩ đến mấy chiếc giường còn lại ở khu thanh niên trí thức, đừng nói là sắp xếp cho đứa bé này, ngay cả đám thanh niên trí thức trước mắt muốn sắp xếp vào cũng đã quá sức rồi.
Chuyện này Tống Vân đã sớm nghĩ kỹ, cô dắt theo Tống Tử Dịch, còn phải âm thầm chăm sóc cha mẹ, sao có thể chen chúc ở khu thanh niên trí thức được, một chút cũng không tiện.
“Lưu đội trưởng, tôi đang định hỏi ngài chuyện này đây. Tôi dắt theo em trai, quả thực không tiện ở khu thanh niên trí thức, ngài xem trong thôn có nhà bỏ không không, tôi trả tiền thuê, ngài thấy được không?”
Lưu đội trưởng nghiêm túc suy nghĩ, “Có thì có, nhưng điều kiện không tốt lắm, đợi về thôn tôi dẫn cô đi xem rồi nói.”
Có lời này của Tống Vân, trong lòng Triệu Tiểu Mai dù có khó chịu và oán hận đến đâu, lúc này cũng không thể phát tác, chỉ có thể nén giận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)