Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Sau khi bị đuổi ra khỏi nhà ta quay đầu gả quan quân Chương 23:

Cài Đặt

Chương 23:

Tống Vân nhìn Triệu Tiểu Mai, cười như không cười nói: “Chỗ nào không hợp quy củ?”

Triệu Tiểu Mai hừ một tiếng, hất cằm lên, để lộ ra đường cằm mà cô ta cho là hoàn mỹ nhất, lớn tiếng nói: “Chúng ta là thanh niên trí thức xuống nông thôn chi viện xây dựng nông thôn, không phải dắt trẻ con đi du ngoạn ngoại thành. Chưa từng nghe nói thanh niên trí thức xuống nông thôn lại mang theo trẻ con cả, cô tưởng khu thanh niên trí thức là do nhà cô mở chắc?” Triệu Tiểu Mai liếc nhìn chiếc vali da mới tinh đặt cạnh chân Tống Vân, ngọn lửa ghen tị trong mắt gần như bùng lên, “Tôi thấy cô chính là tác phong của nhà tư bản, chạy đến nông thôn để hưởng phúc chứ gì! Tôi muốn tố cáo cô!”

Tống Vân hoàn toàn sa sầm mặt, “Một lời không hợp liền chụp mũ, quen tay nhỉ, ngày thường chắc không ít lần chụp mũ người khác rồi?”

Sắc mặt Triệu Tiểu Mai biến đổi, lập tức nhìn sang mấy thanh niên trí thức bên cạnh.

Mấy người đó lập tức lùi sang bên hai bước, kéo giãn khoảng cách với Triệu Tiểu Mai.

Triệu Tiểu Mai tức đến đỏ cả mắt.

Tống Vân nói tiếp: “Cô vừa nói tôi dắt em trai xuống nông thôn là không hợp quy củ, hỏi cô chỗ nào không hợp quy củ thì cô lại không nói ra được lý do, cứ thế tạt nước bẩn lên người tôi, đem cái trò lấy oán trả ơn này ra diễn một cách trơn tru như vậy, thật đúng là hiếm thấy.”

Lấy oán trả ơn?

Có chuyện !

Tuyệt đối có chuyện !

Bát quái chi hồn hừng hực bốc cháy !

Ngay cả cán bộ dẫn đoàn cũng lặng lẽ dỏng tai lên nghe.

Mặt Triệu Tiểu Mai trắng bệch, muốn ngăn cản, nhưng đã không kịp nữa rồi.

Ánh mắt Tống Vân lạnh băng nhìn Triệu Tiểu Mai, “Cô bị Phương Đại Ngưu của đại đội Ngũ Tinh xé quần áo, suýt chút nữa bị hắn cưỡng hiếp, là tôi đã cứu cô. Cô không cảm kích tôi thì thôi, còn muốn tạt nước bẩn hại tôi, có phải cô cho rằng chỉ cần xử lý được tôi, thì chuyện của cô và Phương Đại Ngưu sẽ không ai biết nữa đúng không?”

Lời này vừa nói ra, xung quanh lập tức lặng ngắt như tờ, tất cả ánh mắt nhìn về phía Triệu Tiểu Mai đều mang theo sự dò xét kỳ lạ.

Vốn dĩ mọi người còn bán tín bán nghi, bây giờ nghe được lời này, như được khai sáng. Đúng vậy, công xã ngoại ô Kinh Thị chính là nơi tốt nhất cả nước, bao nhiêu người cầu, nhờ vả quan hệ để được đến đó, sao cô ta lại đột nhiên rời khỏi một nơi tốt như vậy để đến Hắc Tỉnh chịu khổ? Chắc chắn có chuyện gì đó.

Triệu Tiểu Mai sắp tức điên lên rồi. Vốn dĩ cô ta đã ôm một bụng ấm ức và oán hận vì bị điều từ đại đội Ngũ Tinh điều kiện tốt xuống Hắc Tỉnh, bây giờ lại bị con tiện nhân này xé toạc mặt mũi trước bàn dân thiên hạ, đem chuyện mà cô ta cố gắng che giấu cứ thế nhẹ nhàng phơi bày ra. Vậy thì ý nghĩa của việc cô ta được điều đến đây là gì? Cô ta đỏ mắt nhìn về phía một nam thanh niên trí thức vốn luôn chăm sóc cô ta, rõ ràng có ý với cô ta. Lúc này, anh chàng đó đang đứng cách xa cô ta, ánh mắt nhìn cô ta cũng vô cùng lạnh nhạt, thậm chí còn mang theo vài phần ghê tởm.

Triệu Tiểu Mai tức đến toàn thân run rẩy, ngón tay chỉ vào Tống Vân cũng không ngừng run lên, “Cô thật là ác độc, sao lại có thể tạt nước bẩn như vậy lên người tôi, cô có biết những lời nói bậy bạ của cô sẽ hại chết người không? Cô bảo sau này tôi còn mặt mũi nào mà nhìn người khác nữa?”

Tống Vân cười nhạo, “Sau này cô muốn nhìn người khác thế nào thì có liên quan gì đến tôi? Chỉ cho phép cô tùy tiện chụp cái mũ chết người lên đầu người khác, mà không cho người ta dùng sự thật để phản kích à? Mặt cô đúng là vừa dày vừa lớn.”

Thấy Triệu Tiểu Mai bị Tống Vân vài ba câu nói cho lung lay sắp đổ, cán bộ dẫn đoàn cũng đã xem đủ kịch, cuối cùng không giả chết nữa, mở miệng quát lớn: “Được rồi, cãi nhau ầm ĩ ở đây ra thể thống gì? Các người là thanh niên trí thức, không phải mấy mụ đàn bà chanh chua, còn không mau xách hành lý theo tôi đi, không bắt kịp xe thì tự bỏ tiền ra mà ở nhà khách.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc