Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Sau khi bị đuổi ra khỏi nhà ta quay đầu gả quan quân Chương 18:

Cài Đặt

Chương 18:

Triệu Tiểu Mai lại liếc nhìn quần áo trên người Tống Vân, giọng nói sợ hãi: "Quần áo tôi bị xé rách rồi, trở về như thế này chắc chắn sẽ bị người ta dị nghị. Cô có thể cho tôi mượn quần áo của cô không?"

Đang giữa mùa hè, ai cũng chỉ mặc áo đơn, lấy đâu ra quần áo thừa mà cho mượn? Tống Vân cười như không cười nhìn cô ả không thành thật trước mặt: "Cô mặc quần áo rách về sẽ bị người ta dị nghị, vậy còn tôi? Nếu tôi cho cô mượn quần áo, thì tôi làm thế nào? Tôi sẽ không bị người ta dị nghị sao?"

Triệu Tiểu Mai vội vàng giải thích: "Ý tôi là, cô cho tôi mượn quần áo trước, tôi về thay quần áo xong sẽ mang đến trả cô ngay. Cô cứ đợi ở trong rừng cây này, tôi sẽ quay lại rất nhanh."

Nhìn xem, cô vừa mới tuỳ tiện đi một chút, lại tiện tay cứu một người, thế mà cũng để cho cô đụng phải.

Tống Vân chỉ tay về một hướng: "Tôi ở ngay bên kia, rất gần. Cô đợi ở đây một lát, tôi về nhà lấy quần áo cho cô."

Triệu Tiểu Mai thấy cô định đi thì cuống lên: "Không cần không cần, cô cứ cởi quần áo cho tôi mượn là được, tôi sẽ quay lại ngay mà."

Tống Vân cười hỏi: "Cô tên là Triệu Tiểu Mai à?"

Sắc mặt Triệu Tiểu Mai khẽ biến: "Cô... sao cô biết tên tôi?" Cô ta không định nói tên thật, chỉ muốn lừa lấy quần áo của đối phương rồi chuồn, nào ngờ đối phương lại biết tên mình.

Tống Vân chỉ vào Phương Đại Ngưu đang nằm bất tỉnh: "Vừa nãy chẳng phải hắn gọi cô là Triệu Tiểu Mai sao? Còn mắng cô là đồ lẳng lơ nữa."

Sắc mặt Triệu Tiểu Mai thay đổi liên tục, há miệng định nói gì đó thì thấy người ta căn bản không thèm nghe, trực tiếp quay người bỏ đi.

Triệu Tiểu Mai còn muốn đuổi theo, nhưng đuổi theo thì sẽ ra khỏi rừng cây nhỏ, bên ngoài có thể có dân làng đang làm việc gần đó. Cô ta đi ra ngoài với bộ dạng này thì không được, thanh danh sẽ nát bét ngay.

Chỉ do dự một chút, Tống Vân đã đi được mấy chục mét. Triệu Tiểu Mai vội vàng lớn tiếng gọi: "Đồng chí, vậy tôi đợi ở đây nhé, cô nhớ mang quần áo đến nhanh cho tôi, tôi nhất định sẽ cảm tạ cô hậu hĩnh."

Tống Vân cười đáp: "Yên tâm đi, quần áo sẽ được đưa đến rất nhanh thôi."

Tống Vân dùng tốc độ nhanh nhất trở lại thành phố, tìm đến Cục Công an gần nhất báo án. Cô kể lại đầu đuôi sự việc một lần, ngay cả đoạn đối thoại Phương Đại Ngưu mắng Triệu Tiểu Mai là đồ lẳng lơ, dụ dỗ hắn làm việc, lừa tiền hắn tiêu rồi lại cặp kè với nam thanh niên trí thức có điều kiện tốt hơn cũng không sót một chữ.

Sau đó cô kể chuyện mình rút dao tương trợ trong lúc nguy cấp khi Triệu Tiểu Mai sắp bị làm nhục, đánh ngất Phương Đại Ngưu.

Mấy đồng chí Công an nghe đến ngẩn người, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại: "Phương Đại Ngưu và Triệu Tiểu Mai vẫn còn ở trong rừng cây đó?"

Tống Vân gật đầu: "Quần áo của Triệu Tiểu Mai bị xé rách, không có đồ mặc, đang đợi các anh mang quần áo đến cho cô ta đấy."

Mấy đồng chí Công an nghĩ đến việc Phương Đại Ngưu tỉnh lại có khả năng sẽ tiếp tục giở trò đồi bại, vội vàng lao ra khỏi Cục, đạp xe đạp bay nhanh đến địa điểm Tống Vân khai báo.

Động tĩnh mấy đồng chí Công an hỏa tốc lao đến rừng tùng bách không hề nhỏ, dân làng đang làm ruộng gần đó thấy thế đều chạy tới xem náo nhiệt.

Triệu Tiểu Mai hoàn toàn chết lặng khi nhìn thấy Công an. Người phụ nữ vừa nãy chẳng phải bảo đi lấy quần áo giúp cô ta sao? Sao lại dẫn Công an đến? Tiếp đó lại thấy rất nhiều dân làng chạy tới, trong đó còn có những gương mặt quen thuộc. Cô ta ôm chặt ngực, nước mắt rơi lã chã, toàn thân run rẩy, hận ý trong lòng dâng lên tột đỉnh. Con tiện nhân kia, rõ ràng chỉ cần cho mượn quần áo là xong chuyện, nó không những không cho mượn mà còn dẫn Công an đến. Giờ thì tất cả mọi người đều biết cô ta suýt bị đàn ông cưỡng hiếp, sau này còn mặt mũi nào sống ở Đại đội Ngũ Tinh nữa? Lý Thành còn chịu yêu đương với cô ta nữa không?

Tống Vân cũng không biết mình làm việc tốt lại bị người ta ghi hận. Lúc này cô đã đến Cửa hàng bách hóa. Nghĩ đến mùa đông cực hàn ở tỉnh Hắc, vốn định mua thêm bốn cái ruột chăn bông, ai ngờ phiếu bông không đủ, cuối cùng chỉ mua được hai cái.

Bên cạnh là cửa hàng giày, Tống Vân lại mua bốn đôi giày bông dày. Cô đi size 37, Tử Dịch size 32. Trong ký ức kiếp trước, mẹ cũng đi size 37, ba đi size 43, cô liền theo kích cỡ đó mua cho ba mẹ mỗi người một đôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc