Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Vân thầm vui mừng, lập tức xác nhận đổi. Cây tùng cao bảy tám mét trước mắt nháy mắt biến mất, chỉ còn lại một cái hố to trên mặt đất.
Nhìn số dư thay đổi, Tống Vân vui vẻ đổi chỗ khác, tìm một cây bách có chiều cao tương đương để quét. Kết quả số tiền giao dịch thế mà lên tới 300 tinh tệ.
Suy đi nghĩ lại, cô đoán có lẽ liên quan đến việc cây này đang kết hạt.
Những cái khác khó kiếm, thế gà mái đẻ trứng thì sao? Trứng gà giống có thể ấp ra gà con thì sao?
Tống Vân còn chưa tưởng tượng xong, khóe mắt liếc thấy trong hố cây có thứ gì đó đang ngọ nguậy. Ngồi xổm xuống nhìn, hóa ra là hai con giun béo mập bị lộ ra ngoài không khí, đang liều mạng chui xuống đất.
Tống Vân nhanh tay lẹ mắt giơ đồng hồ lên quét, thế mà cũng được 15 tinh tệ, tuy không bằng cây tùng bách nhưng cũng hơn đứt cỏ dại bình thường. Không tồi, không tồi.
Nếu giun đất cũng được thì các loại sâu bọ trong rừng chắc cũng được.
Tống Vân hưng phấn chạy nhảy lung tung trong rừng, vạch bụi cỏ lật lá cây. Bận rộn hơn một tiếng đồng hồ, kiếm được 180 tinh tệ. Cộng thêm cây tùng bách lúc trước, hôm nay tổng cộng thu nhập 670 tinh tệ. Cộng với 80 tinh tệ còn dư hôm qua, hiện tại tổng số dư là 750 tinh tệ. Đổi một cái ô đựng đồ 1 mét khối xong vẫn còn thừa 250.
Tống Vân hai mắt sáng rực nhìn số dư, không chút do dự đổi ngay một cái ô đựng đồ 1 mét khối. Đừng coi thường cái ô đựng đồ 1 mét khối này, nghe thì không lớn, nhìn cũng nhỏ, nhưng thực tế chứa được rất nhiều đồ. Ít nhất là mấy thứ cồng kềnh như áo bông chăn bông cũng có thể nhét vào mười mấy cái, như vậy sẽ không sợ đến tỉnh Hắc không mua được vật tư qua mùa đông. Lát nữa cô sẽ đi Cửa hàng bách hóa vơ vét một mẻ.
Tống Vân đang cân nhắc lát nữa nên mua gì, vừa quay người đi ra khỏi rừng cây nhỏ được vài bước thì đột nhiên nghe thấy tiếng kêu cứu thất thanh của phụ nữ từ hướng Tây Nam, xen lẫn tiếng cười mắng tà ác của đàn ông.
"Triệu Tiểu Mai, con đĩ lẳng lơ này, hôm nay mày có kêu rách họng cũng vô dụng thôi. Ngoan ngoãn nghe lời thì còn đỡ khổ, chọc giận ông đây thì đừng trách ông không biết thương hoa tiếc ngọc."
"Anh Đại Ngưu, tôi cầu xin anh, tha cho tôi đi. Tôi sẽ đưa tiền cho anh, tôi có tiền, tôi về sẽ lấy tiền cho anh."
"Bốp" một tiếng giòn tan, sau đó là tiếng chửi rủa thô lỗ của gã đàn ông: "Đồ tiện nhân, tiền của mày chẳng phải do ông đây cho à? Suốt ngày dụ dỗ ông làm trâu làm ngựa cho mày, đưa tiền cho mày tiêu, quay đầu lại đi cặp kè với thằng thanh niên trí thức có điều kiện tốt hơn. Mày tưởng ông đây là Bồ Tát sống chắc? Dám cắm sừng ông à?"
"Phương Đại Ngưu, anh đừng có làm bậy. Tôi là thanh niên trí thức, nếu anh dám giở trò lưu manh với tôi, tôi nhất định sẽ báo Công an, cho anh ăn súng."
Phương Đại Ngưu cười lạnh: "Vậy thì mày cứ đi báo đi, đến lúc đó tất cả mọi người đều biết mày là người đàn bà của Phương Đại Ngưu tao. Đợi tao ngồi tù xong ra ngoài, mày vẫn là vợ của Phương Đại Ngưu tao thôi."
Nói xong liền nghe thấy tiếng "xoạt", chắc là tiếng quần áo bị xé rách.
Phương Đại Ngưu nhìn thấy làn da trắng như tuyết dưới xương quai xanh của Triệu Tiểu Mai, đôi mắt đỏ ngầu, trực tiếp lao tới.
Ngay lúc gã đưa tay định kéo lưng quần Triệu Tiểu Mai, đầu gã bị thứ gì đó đập trúng, đau điếng người, sau đó trước mắt tối sầm, gã ngã gục lên người Triệu Tiểu Mai. Cái miệng đầy nước dãi của gã vừa vặn rơi trúng ngực Triệu Tiểu Mai, lại khiến cô ta hét lên thất thanh.
Tống Vân đá một cước hất văng tên Phương Đại Ngưu đang hôn mê sang một bên. Ánh mắt cô chạm phải ánh nhìn vừa kinh sợ vừa đề phòng của Triệu Tiểu Mai. Cô cười cười, đưa tay về phía cô ta: "Đứng lên đi."
Triệu Tiểu Mai một tay che ngực, một tay nắm lấy tay Tống Vân mượn lực đứng dậy, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: "Cảm ơn!"
Tống Vân mỉm cười: "Không cần, thấy chuyện bất bình thì ra tay thôi, mau về đi." Nói xong cô định quay người rời đi.
Triệu Tiểu Mai vội vàng ngăn Tống Vân lại, giọng nói lớn hơn lúc nãy rất nhiều: "Đồng chí này, giúp người giúp cho trót, cô giúp tôi thêm chút nữa đi."
Tống Vân nhướng mày, nhìn cô gái có đôi mắt đảo liên tục trước mặt: "Hả?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


