Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Chị, giờ chúng ta đi đâu?" Tống Tử Dịch hỏi.
Tống Vân dắt Tống Tử Dịch đi về phía trạm xe buýt: "Đi Bắc Thành. Hộ khẩu của chị tạm thời đang ở bên đó. Ba mẹ hiện tại ở tỉnh Hắc, hai chị em mình muốn đi thì chỉ có thể thông qua con đường xuống nông thôn. Còn giấy tờ hộ khẩu của em cũng đang ở chỗ chị, đợi đến tỉnh Hắc, chị sẽ nghĩ cách nhập hộ khẩu cho em."
Thấy chị gái đã có tính toán, Tống Tử Dịch rất yên tâm, ngoan ngoãn theo chị lên xe buýt.
Đến Bắc Thành, Tống Vân trước tiên đưa Tống Tử Dịch đi Cung tiêu xã, mua hai cân điểm tâm, một cân kẹo và một con gà quay thơm phức mới được đưa lên kệ, định lát nữa sẽ đến nhà Dương Lệ Phân. Chuyện xuống nông thôn ở tỉnh Hắc còn phải nhờ mẹ của Dương Lệ Phân lo liệu, cầu người ta giúp đỡ thì không thể đi tay không đến được.
Cô mua riêng thêm hai cân bánh hạch đào mà Tống Tử Dịch thích ăn và một cân kẹo trái cây, tất cả bỏ vào chiếc rương gỗ xách tay, để dành cho cậu nhóc làm đồ ăn vặt ăn dần.
Mua đồ xong, Tống Vân dẫn em trai tìm đến địa chỉ mà Dương Lệ Phân đã cho hôm qua.
Trương Hồng Mai mới chuyển công tác đến Bắc Thành, chưa được phân nhà nên thuê tạm một căn viện nhỏ trong khu tập thể nhà máy cơ khí để ở. Khi Tống Vân tìm đến nơi, Dương Lệ Phân đang quét sân, nhìn thấy Tống Vân liền vứt chổi chạy ra, vẻ mặt lo lắng: "Tiểu Vân, thế nào rồi? Tìm thấy em trai chưa?"
Tống Vân kéo Tống Tử Dịch ở phía sau lên trước: "Tử Dịch, đây là bạn của chị, chị Lệ Phân."
Tử Dịch hào phóng chào hỏi: "Em chào chị Lệ Phân, em là Tống Tử Dịch."
Nhìn dáng vẻ đáng yêu ngoan ngoãn của Tống Tử Dịch, Dương Lệ Phân không nhịn được nhéo má cậu nhóc: "Đáng yêu quá đi mất."
Tống Vân vẻ mặt cạn lời nhìn cô bạn thân: "Cậu định để tớ đứng mãi ở cửa thế này à?"
Dương Lệ Phân lúc này mới phản ứng lại, vỗ trán: "Đúng đúng đúng, hai người mau vào đi. Tối qua ba tớ gửi táo và lê đến, để tớ đi rửa hai quả cho hai người ăn, ngọt lắm."
Tống Vân giữ Dương Lệ Phân lại: "Thôi, không vội, hôm nay tớ đến là có việc muốn nhờ dì giúp."
Dương Lệ Phân kéo hai chị em vào nhà, nhỏ giọng hỏi: "Việc gì thế? Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cậu kìa, không phải phạm chuyện gì rồi chứ?"
Tống Vân lườm Dương Lệ Phân một cái, đặt quà lên bàn: "Nghĩ linh tinh cái gì đấy? Tớ muốn xuống nông thôn, đưa cả em trai đi đến chỗ ba mẹ tớ."
Dương Lệ Phân vốn định nhét quà trả lại cho Tống Vân, nghe thấy lời này liền quay người lại, trừng lớn mắt hỏi: "Đi nông thôn ở tỉnh Hắc á?"
Tống Vân gật đầu: "Ừ, tớ không yên tâm về họ. Đi đến đó, có lẽ còn có thể chăm sóc được phần nào."
Dương Lệ Phân trong lòng tuy có chút không tán thành, nhưng cô thật lòng khâm phục Tống Vân. Thời buổi này, người khác nghe đến "phần tử xấu" là tránh như tránh tà, trên báo ngày nào cũng có người đăng tin đoạn tuyệt quan hệ. Cái gì mà vợ chồng, cha con, mẹ con, anh chị em, đứng trước loại chuyện này đều là chó má cả, ai cũng chỉ muốn tự bảo vệ mình.
Nhưng Tống Vân lại cố tình làm ngược lại.
Dương Lệ Phân khuyên vài câu, thấy cô tâm ý đã quyết nên cũng không nói nhiều nữa, hứa đợi mẹ về sẽ nói chuyện này với bà.
Hai người trò chuyện một lúc, hẹn giờ gặp mặt ngày mai, Tống Vân liền dẫn Tống Tử Dịch rời khỏi khu tập thể.
Nguyên chủ lớn lên ở Bắc Thành nên rất quen thuộc khu vực này. Tống Vân theo ký ức của nguyên chủ tìm đến một nhà khách gần đó. Tống Vân cầm giấy chứng nhận của khu phố, nữ tiếp tân nhà khách rất sảng khoái mở cho một phòng. Điều kiện phòng tốt hơn nhà khách tối qua một chút, ngoài hai chiếc giường nhỏ rộng 1 mét còn có bộ bàn ghế và một cái tủ quần áo.
Thuê phòng xong, Tống Vân lại dẫn Tống Tử Dịch đến Cung tiêu xã gần đó mua đồ dùng sinh hoạt. Chậu rửa mặt, bàn chải đánh răng, khăn mặt, ca tráng men, hộp cơm... những nhu yếu phẩm này hai chị em đều cần. Cũng may trong tay có tiền có phiếu, Cung tiêu xã cũng có đủ mấy thứ này, chẳng mấy chốc đã mua đủ.
"Mua tạm mấy thứ này trước đã, lát nữa chúng ta đi Cửa hàng bách hóa mua quần áo."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


