Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Sau khi bị đuổi ra khỏi nhà ta quay đầu gả quan quân Chương 14:

Cài Đặt

Chương 14:

Tống Tử Dịch lắc đầu: "Em không uống nữa, chị uống đi." Cậu thấy môi chị đã khô nứt nẻ, cũng nghe thấy tiếng bụng chị kêu ùng ục, sao có thể không biết chị hiện tại cũng đang vừa khát vừa đói.

Tống Vân thấy sắc mặt cậu đã khôi phục bình thường nên cũng không ép nữa, uống hết nửa ca nước còn lại.

Cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể, Tống Vân rất ngạc nhiên. Chỉ một phần ba ống dịch dinh dưỡng mà lại có cảm giác no bụng mạnh như vậy, sự mệt mỏi trên cơ thể dường như cũng biến mất trong nháy mắt.

Chỉ là dịch dinh dưỡng cấp thấp đã có công hiệu mạnh như vậy, thế còn trung cấp thì sao? Cao cấp thì sao?

Sau khi tắt đèn, Tống Vân nằm nghiêng quay lưng về phía Tử Dịch, nóng lòng đánh thức Hệ thống Thu thập, bắt đầu nghiêm túc xem xét cửa hàng.

Lúc trước chưa nhìn kỹ, giờ nhìn kỹ mới phát hiện giao diện cửa hàng tuy đơn giản nhưng nội dung rất toàn diện. Hàng hóa bên trong được phân loại rõ ràng: ăn, mặc, ở, đi lại, thứ gì cũng có. Chỉ là có một số thứ rõ ràng không phù hợp với thời đại này, ví dụ như thiết bị bay, quần áo bảo hộ đặc biệt, nhà ở dạng viên nang... Những thứ này giá rất cao, cao đến mức Tống Vân chẳng buồn đếm xem có bao nhiêu chữ số.

Ánh mắt cô dừng lại ở những món đồ cô có khả năng mua nổi. Dịch dinh dưỡng trung cấp 500 tinh tệ một ống, có tác dụng cải thiện khiếm khuyết gen. Dịch dinh dưỡng cao cấp 5000 tinh tệ một ống, có thể đánh thức cơ năng cơ thể trong nháy mắt, nâng cao tiềm năng gen đến mức tối đa.

Tống Vân nhìn chằm chằm vào dòng mô tả của dịch dinh dưỡng cao cấp, thầm nghĩ cái gọi là "đánh thức cơ năng cơ thể trong nháy mắt" này chẳng phải là ý nói cải tử hoàn sinh sao? Đây đúng là đồ tốt.

Xem xong dịch dinh dưỡng, ánh mắt cô chuyển sang loại dược phẩm. Thuốc xịt chữa trị 80 tinh tệ một chai, thuốc giảm đau 100 tinh tệ một ống, thuốc hạ sốt 100 tinh tệ một ống, băng vải nối xương 200 tinh tệ một cuộn, thuốc bổ nguyên khí 500 tinh tệ...

Những thứ này thoạt nhìn đều không rẻ, nhưng hiệu quả chắc chắn không phải y dược của Lam Tinh có thể so sánh được. Tính ra thì cũng không đắt.

Cô cũng xem sơ qua phân loại công cụ: dao găm 100 tinh tệ, súng năng lượng quang học 1000 tinh tệ, dùi cui điện 500 tinh tệ, dùi cui điện năng lượng cao 2000 tinh tệ, tấm tích điện năng lượng mặt trời 1500 tinh tệ, v.v.

Nhìn lại số dư 80 tinh tệ đáng thương của mình, hình như ngoại trừ dịch dinh dưỡng cấp thấp, tạm thời cô chẳng mua nổi cái gì cả.

Tống Vân thở dài, đang định tắt hệ thống thì đột nhiên nhìn thấy một phân loại ở cuối cùng: Loại lưu trữ.

Cô bấm vào phân loại lưu trữ. Ô đựng đồ 1 mét khối giá 500 tinh tệ; ô đựng đồ 5 mét khối giá 2500 tinh tệ; ô đựng đồ 10 mét khối giá 5000 tinh tệ. Cứ thế suy ra, còn có mười mấy quy cách ô đựng đồ nữa, tính ra giá cả là 500 tinh tệ cho mỗi mét khối.

Tống Vân lại nhìn số dư 80 tinh tệ của mình, nghĩ đến việc phải nhanh chóng kiếm tinh tệ. Những thứ khác có thể tạm thời chưa cần, nhưng cái ô đựng đồ này là nhu cầu cấp thiết, cô quá cần nó.

Không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào, khi tỉnh lại thì trời đã sáng rõ. Quay đầu lại nhìn thấy giường bên cạnh trống không, Tống Vân bật dậy, phát hiện Tử Dịch không có trong phòng. Tim cô thót lên một cái, vội vàng xuống giường định đi tìm người thì thấy cửa phòng mở ra, Tống Tử Dịch bưng một cái chậu đi vào, trong chậu có nửa chậu nước sạch.

"Chị, chị dậy rồi à? Em mượn chậu đi lấy nước cho chị rửa mặt." Tống Tử Dịch dậy từ rất sớm, thấy chị ngủ say nên không đánh thức, tự mình lặng lẽ ra ngoài tìm chị lễ tân mượn chậu rửa mặt đánh răng.

Tống Vân vỗ ngực: "Em làm chị sợ muốn chết. Chị vừa mở mắt ra không thấy em đâu, còn tưởng em... chạy mất rồi." Còn tưởng rằng niềm vui tìm lại được em trai chỉ là một giấc mơ.

Tống Tử Dịch buồn cười: "Chị, chị nghĩ linh tinh gì thế? Em có thể chạy đi đâu được chứ?"

Đúng vậy, Tử Dịch giờ chỉ có cô, cậu có thể đi đâu được.

Tống Vân tiến lên nhận lấy chậu nước, rửa mặt đánh răng đơn giản rồi dẫn Tử Dịch đi trả chậu và ca tráng men. Cô lén dúi một hào cho đồng chí nữ lễ tân, coi như thù lao mượn đồ.

Nụ cười trên mặt đồng chí nữ càng thêm chân thành, nhanh nhẹn làm thủ tục trả phòng cho hai chị em.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc