Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường Chương 3: Cứu Mạng!

Cài Đặt

Chương 3: Cứu Mạng!

Ôn Ninh nhìn qua, là một người đàn ông trẻ mặc đồng phục máy bay kiểu 65, da ngăm đen, khuôn mặt gầy.

Bên cạnh còn ngồi một người đàn ông cũng mặc đồng phục bay, nhưng quần áo hơi khác. Hai bên cổ áo thêu sao năm cánh, trước ngực còn có mấy hàng huân chương thêu, có vẻ là cấp bậc cao hơn.

Khác biệt hơn nữa chính là khuôn mặt. Người đàn ông có hàng lông mày sắc lạnh, sống mũi cao thẳng, đôi môi dày vừa phải mím chặt. Cả khuôn mặt kiên nghị và đường nét rõ ràng mang theo vài phần khí chất ngạo nghễ.

Kết hợp với bộ đồng phục bay, giữa đám đông bụi bặm lại càng nổi bật.

Ôn Ninh không nhịn được nhìn thêm hai lần.

Không ngờ giây tiếp theo, ánh mắt sắc bén của đối phương đã nhìn về phía cô, nặng nề, đặc biệt có áp lực.

Ôn Ninh vội vàng thu hồi tầm mắt.

Đẹp trai thì đẹp trai nhưng tính tình hơi hung dữ.

Ngồi xe cả buổi chiều, Ôn Ninh có chút chịu không nổi.

Không gian nhỏ, ghế cứng, ngồi lâu lưng đau nhừ chân cũng hơi sưng. Cảm giác thật khó chịu.

Cô định đứng dậy vận động nhẹ một chút.

Vừa đứng lên, vai bị túi vải đeo lệch xuống.

Túi quá nặng.

Cô mở ra xem, phát hiện mẹ Ôn đã cho cô một bình nước quân dụng bằng thép, bên trong đầy nước, sao mà không nặng cho được?

Ôn Ninh lấy bình nước ra đặt lên bàn, đeo túi rời khỏi chỗ ngồi.

Có một ánh mắt dõi theo bóng lưng cô đi xa, cười nói với người bên cạnh: "Đội trưởng Lục, nữ đồng chí kia cũng khá cảnh giác đấy. Vậy mà không dễ dàng tin vào cơ hội tuyển thẳng của Đội văn công. Vừa rồi tôi còn sợ cô ấy tin thật, bị lừa cả tình lẫn tiền."

Lục Tiến Dương ngồi thẳng người, liếc anh ta một cái: "Vậy sao cậu không ra tay anh hùng cứu mỹ nhân?"

Nụ cười trên môi người đàn ông trẻ nở rộng: "Không phải người ta tự nhận ra rồi sao, không cần tôi ra tay. Mà đội trưởng Lục, anh còn biết nữ đồng chí kia xinh đẹp, tôi còn tưởng anh không phân biệt được nữ sắc thật đấy."

Như nghĩ đến điều gì không nên nghĩ, người đàn ông lại cười hề hề: "Đội trưởng Lục, thật ra tôi thấy anh và nữ đồng chí kia rất xứng đôi. Cả hai đều có nhan sắc, con cái sinh ra không biết đẹp đến mức nào."

"Anh có muốn cân nhắc không?"

Người đàn ông bắt đầu xúi giục.

Lục Tiến Dương nhướng mày, lạnh lùng nói: "Tôn Trường Chinh, tôi không biết cậu còn có sở thích làm bà mối đấy? Có phải công việc dạo này rất rảnh rỗi không? Quay về tăng thêm khối lượng huấn luyện cho cậu."

Cả họ lẫn tên đều được gọi thẳng.

Tôn Trường Chinh lạnh sống lưng, nhận thua: "Đừng đừng đừng, bây giờ khối lượng huấn luyện đã đủ rồi. Tôi đây cũng là quan tâm anh mà. Đặc thù công việc của chúng ta anh không phải không rõ. Nói không chừng ngày nào đó sẽ rơi máy bay, vẫn nên để lại cho gia đình một người nối dõi. Giống như lần này của anh, nếu anh không nhảy dù kịp thời..."

Những lời phía sau Tôn Trường Chinh không nói hết.

Nhưng Lục Tiến Dương hiểu, lần này anh thoát chết trong gang tấc.

Lần sau thì sao?

Không phải lúc nào cũng may mắn như vậy.

Bầu không khí bỗng trở nên u buồn.

Tôn Trường Chinh đưa tay vỗ miệng: "Ôi ôi xem này, cái miệng tôi lại ăn mắm ăn muối liên thiên gì không biết. Nói lại chuyện chính, tôi nghe chính trị viên nói, vấn đề cá nhân của anh đã trở thành nhiệm vụ chính trị. Năm nay nhất định phải giải quyết."

"Trụ cột của Đội văn công anh không ưng, nữ đồng chí vừa rồi anh cũng không vừa mắt. Tôi thật tò mò, rốt cuộc đội trưởng Lục thích kiểu người như thế nào?"

Nỗi buồn vừa rồi như ảo giác, thoáng chốc tan biến.

Lục Tiến Dương đưa tay chỉnh lại tay áo, thờ ơ nhếch môi: "Xem ra cậu vẫn còn quá rảnh."

Chỗ nối giữa các toa xe.

Ôn Ninh hít thở đủ, đeo túi quay lại.

Vừa rồi bị ánh mắt đầy áp lực của anh chàng phi công đẹp trai lạnh lùng nhìn chằm chằm, lần này cô đã rút kinh nghiệm, đi ngang qua không liếc mắt.

Tuyệt đối không nhìn thêm một cái nào nữa.

Tôn Trường Chinh phát hiện ra, huých khuỷu tay vào Lục Tiến Dương: "Đội trưởng Lục, nữ đồng chí này thật khác biệt."

Lục Tiến Dương không để ý đến anh ta.

Tôn Trường Chinh tự mình phân tích: "Anh xem, đám nữ đồng chí của Đội văn công nhìn thấy anh, ai nấy đều mắt sáng long lanh. Nữ đồng chí này vậy mà coi anh như không khí, có phải rất đặc biệt không?"

"Cậu bớt chuyện đi." Lục Tiến Dương thấy anh ta ồn ào liền đứng dậy.

"Này, anh đi đâu?" Tôn Trường Chinh hỏi.

Lục Tiến Dương chỉ để lại cho anh ta một bóng lưng.

Ôn Ninh trở lại chỗ ngồi.

Người đàn ông đeo kính ngồi đối diện lúc trước đã biến mất, bà cụ ngồi vào vị trí của anh ta.

Ôn Ninh không để ý, mím môi, cảm thấy miệng hơi khô.

Cô lấy bình nước của mình trên bàn, mở ra, rót nước vào nắp chai rồi uống từng ngụm nhỏ.

Tàu hỏa từ Nam ra Bắc, độ ẩm không khí đang giảm rõ rệt.

Ôn Ninh càng uống càng thấy hơi khát.

Là cô hoa mắt sao?

Thấy cô có vẻ lơ mơ, bà cụ đối diện đưa tay quơ quơ trước mặt cô mấy cái. Thấy cô không phản ứng, lập tức đứng dậy ngồi sang bên cạnh cô, thân mật khoác tay cô: "Cô gái."

Chuông cảnh báo trong lòng Ôn Ninh vang lên, không ổn, nước này có vấn đề!

Cô cắn mạnh đầu lưỡi, vị máu tanh lan trong khoang miệng khiến cô tỉnh táo hơn một chút.

Bà cụ chặn lối ra khỏi chỗ ngồi, nắm chặt tay cô không cho cô đứng dậy.

Ôn Ninh bật dậy, đẩy người bên cạnh ra, há miệng theo bản năng kêu cứu.

Tiếc là một giọng nam to hơn đã át đi tiếng của cô.

"Vợ à, em đừng giận anh nữa."

Gã đàn ông đeo kính không biết từ đâu xuất hiện, tiến lên nắm lấy cánh tay Ôn Ninh, thân mật gọi cô.

Bên cạnh còn có một người phụ nữ lên tiếng: "Chị dâu, nhà mình có gì thì từ từ nói, đừng có động một tí là bỏ nhà ra đi, về nhà với anh trai em đi."

Là một trong những người phụ nữ lúc nãy vây quanh gã đàn ông đeo kính hỏi han.

"Đúng đấy, có gì về nhà rồi nói, đừng làm loạn trên xe." Bà cụ phụ họa.

Ba người vây quanh Ôn Ninh.

Đẩy cô về phía cửa ra của toa tàu.

Nhân viên soát vé đang thông báo ga sắp tới.

Hành khách chuẩn bị xuống tàu kéo vali, túi xách chen chúc về phía cửa ra.

Cả toa tàu ồn ào, hỗn loạn.

Những hành khách xung quanh chú ý đến động tĩnh của Ôn Ninh chỉ nghĩ là một gia đình đang cãi nhau.

Ôn Ninh biết mình đã bị lừa, liều mạng giãy giụa, hét lớn: "Cứu tôi với!"

"Bọn họ là bọn buôn người! Hắn ta không phải chồng tôi!"

Một số người tò mò nhìn qua, cũng có người tiến lên hỏi han. Gã đàn ông đeo kính vẫn tỉnh bơ: "Vợ tôi đang giận dỗi tôi thôi."

Bà cụ cũng hùa theo: "Đúng vậy, vợ chồng trẻ cãi nhau thôi, buôn người gì chứ. Làm gì có bọn buôn người nào liều lĩnh đến mức dám bắt người trên tàu."

"Không! Bọn họ đang nói dối, bọn họ thông đồng với nhau, mau báo cảnh sát! Báo công an!" Ôn Ninh lớn tiếng phản bác, nhưng vì thuốc, giọng cô yếu ớt, không nổi bật giữa tiếng ồn ào.

Những người xung quanh muốn giúp đỡ đều tỏ vẻ do dự, rõ ràng vẫn đang phân vân không biết nên tin ai.

Sức lực trong cơ thể nhanh chóng mất đi, đầu óc choáng váng, chân Ôn Ninh mềm nhũn sắp không đứng vững.

Cách cửa ra toa tàu chưa đầy hai mét.

Chỉ còn một mét.

Thêm một cú đẩy nữa, Ôn Ninh sẽ bị lôi xuống tàu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc