Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ôn Ninh vừa rời đi không lâu, cha dượng Lưu Quân đã phát hiện cô bỏ trốn. Nhìn giường bệnh trống trơn, Lưu Quân tức giận đá vào chân giường, chửi thầm: “Mẹ kiếp, đúng là không phải con ruột thì có nuôi thế nào cũng không nên người! Nuôi nó mười năm không thành người lại thành sói mắt trắng!”
*Sói mắt trắng = Người vong ơn bội nghĩa
Chỉ là gả cho con trai ông thôi mà, có gì ghê gớm? Từ mấy chục năm trước, anh em họ còn cưới nhau được kia mà, anh em kế thì có gì không thể? Cùng là người một nhà, ‘tiêu hóa nội bộ’ luôn, khỏi cần sính lễ hay của hồi môn, quá tiện còn gì!”
Lưu Quân không cam lòng, quay người rời khỏi phòng bệnh, trừng mắt chất vấn bác sĩ trực ngoài cửa:
“Không phải bảo dùng thuốc mạnh hơn để cho nó ngủ mê luôn sao? Sao còn để nó chạy mất hả?”
Bác sĩ co rụt vai, gù lưng lại, sợ đến mức run rẩy đáp:: “Tôi… tôi chỉ đi ăn cơm ở công xã một lát, ai ngờ quay lại thì không thấy đâu nữa. Hay là, ông hỏi người kia xem sao.”
Nói rồi, bác sĩ liếc mắt về phía căn phòng bên cạnh.
Trạm y tế chỉ có hai phòng bệnh, vách tường ở giữa mỏng như giấy, bên này có động tĩnh gì thì bên kia chắc chắn nghe thấy.
Lưu Quân nhìn về hướng ông bác sĩ chỉ. Ở đó, mới có một quân nhân dọn vào ở, quân hàm không nhỏ. Cấp trên còn đặc biệt gửi điện báo về yêu cầu cán bộ trong thôn phải túc trực sẵn sàng, có yêu cầu gì là phải lập tức đáp ứng ngay.
Lưu Quân vỗ vỗ mặt, vẻ hung dữ lập tức chuyển thành cung kính, tiến đến vén rèm cửa, nói với người bên trong: “Đồng chí, cho hỏi chút việc được không?”
Vài giây sau, giọng nói lạnh lùng của Lục Tiến Dương mới vang lên: “Ông có quan hệ gì với cô ấy?”
Lưu Quân không ngờ đối phương đoán được ngay mình muốn hỏi gì, đảo mắt nói: “Thật ngại quá, con bé đó tên Ôn Ninh, quen con trai tôi mấy năm rồi, sắp đăng ký kết hôn. Không biết con ranh đso lại trèo cao được nhà nào, tự dưng đòi hủy hôn. Con trai tôi ở nhà sống dở chết dở cứ đòi cưới nó. Tôi đành phải đến đây tìm con bé, muốn bàn chuyện của hồi môn.”
Lục Tiến Dương ngồi trên giường, khóe môi hơi nhếch lên.
Quả nhiên, người phụ nữ này thực dụng và hám lợi.
Đã bám được vào nhà họ Lục, còn thèm để ý đến người ở thôn Tiền Phong sao?
“Anh có biết cô ấy đi đâu không?” Thấy đối phương im lặng hồi lâu, Lưu Quân dò hỏi.
Lục Tiến Dương: “Không biết.”
Lưu Quân không dám hỏi nhiều, nói lời cảm ơn rồi rời đi.
Lưu Quân vừa đi khỏi, tiếng động cơ ô tô đã vang lên trước cửa trạm xá.
Cửa xe mở ra, một người đàn ông trẻ mặc quân phục vội vàng nhảy xuống, sải bước vào trong.
“Đội trưởng Lục!”
Thấy Lục Tiến Dương ngồi đó bình an vô sự, người đàn ông thở phào nhẹ nhõm, “Lãnh đạo căn cứ yêu cầu anh nhanh chóng về thủ đô, có nhiệm vụ khẩn cấp. Tôi đã mua vé tàu về thủ đô chuyến gần nhất.”
“Vậy đi thôi, còn chần chừ gì nữa.” Lục Tiến Dương liếc nhìn đồng hồ, vừa nói vừa đi ra ngoài.
Người đàn ông trẻ đi theo sau.
Hai người lên xe, Lục Tiến Dương đạp ga, phóng như bay trên đường làng.
Đến ga tàu, anh vội giao xe cho người của bộ đội, còn hai người nhảy lên chuyến tàu sắp khởi hành đi thủ đô.
Cộc… cộc…
Tàu hỏa lắc lư trên đường ray, cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua.
Hành lang toa tàu chật kín người, hành lý chất đống, quần áo mọi người hầu hết đều là màu đen, xám, xanh đậm. Phụ nữ thì tết tóc hoặc cắt tóc ngắn ngang tai, đàn ông thì để tóc rẽ ngôi giữa hoặc đầu tổ quạ, nhưng tóc ai cũng dày dặn.
Có người mang cả gia cầm sống lên tàu, tiếng nói chuyện xen lẫn tiếng gà gáy, ồn ào náo nhiệt.
Lương Uy chỉ mua được ba vé ngồi cứng, lại không liền nhau, đành phải ngồi tách ra.
Lương Uy và Diệp Kiều ngồi ở toa đầu, Ôn Ninh ngồi toa cuối.
Vừa ngồi xuống, Ôn Ninh đã bị người ta để ý.
Không có lý do gì khác, chỉ vì khuôn mặt cô quá nổi bật.
Hai bím tóc đen óng mượt buông trên vai. Khuôn mặt trắng nõn như ngọc, làn da mịn màng như vừa ngậm đầy nước. Cô có đôi mắt đào long lanh, sống mũi cao thanh tú, đầu mũi nhỏ nhắn duyên dáng. Vì khí huyết dồi dào, môi cô hồng tươi như quả anh đào non trên cành, bờ môi căng mọng. Dù không cười, khóe môi vẫn cong nhẹ tạo nên một đường nét duyên dáng.
Vừa kiều diễm lại vừa trong sáng, vừa ngây thơ lại vừa quyến rũ.
Kiểu người mà đến chó đi ngang qua cũng phải ngoái nhìn.
Người đàn ông ngồi đối diện Ôn Ninh cứ nhìn chằm chằm cô, tìm cách bắt chuyện: “Đồng chí, cô bao nhiêu tuổi rồi? Đi làm chưa? Có người yêu chưa?”
“Đi thủ đô là về nhà hay thăm người thân?”
Thời buổi này, đi xa cũng chỉ có một hai lý do đó.
Ôn Ninh không đáp lời, lặng lẽ quan sát người đàn ông đối diện.
Anh ta mặc bộ trung sơn màu xanh đậm, kẹp cặp da đen dưới cánh tay, Khuôn mặt vuông chữ điền, lại thêm gọng đen, trông nho nhã lịch sự, giống cán bộ nhà nước.
Biết người biết mặt khó biết lòng, vừa xuyên không đến môi trường xa lạ, Ôn Ninh cảnh giác với mọi thứ.
Người đàn ông không bỏ cuộc, vẫn cố gắng bắt chuyện: "Cô đừng hiểu lầm, tôi không phải người xấu, cũng không có ác ý."
“Tôi là trưởng phòng tuyển dụng của Đoàn Văn công thành phố Bắc Kinh. Tôi thấy cô có ngoại hình khá ổn, có muốn vào đoàn văn công không? Tôi có thể giúp cô giới thiệu nội bộ, theo con đường đặc cách, không cần thi tuyển.”
Ôn Ninh không hề dao động, "Cảm ơn, tôi không có hứng thú."
Ôn Ninh từ chối, nhưng những người phụ nữ xung quanh đang vểnh tai nghe lén thì động lòng.
Họ xúm lại vây quanh người đàn ông đeo kính để hỏi han.
Thấy vậy, một bà cô đứng cạnh chỗ ngồi của Ôn Ninh, nhìn cô như nhìn người ngốc: "Ôi chao, cô gái, cô có biết bao nhiêu người chen lấn xô đẩy cũng chẳng vào được Đoàn Văn công không, vậy mà cô lại không thèm? Mỗi tháng không chỉ có 35 đồng lương, mà ăn ở đi lại đều không phải tự bỏ tiền, công việc tốt thế này tìm đâu ra?"
Ôn Ninh không bỏ lỡ sự tương tác của hai người, bỗng nhiên hỏi bà cô một câu: "Bác gái, nhà bác có con gái không?"
Bà cô không chút do dự gật đầu.
Ôn Ninh cười: “Công việc ở đoàn văn công tốt vậy, trưởng phòng tuyển dụng cũng đang đây, sao bà không nhanh chóng giúp con gái tranh lấy cơ hội? Nếu con gái bà lấy được quan lớn, bà sẽ thành mẹ vợ của quan lớn, đi tàu còn có thể mua vé ngồi, không phải đứng suốt quãng đường đâu.”
Ôn Ninh vừa dứt lời, từ phía trước lối đi vang lên một tiếng cười khẽ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


