“Ợ...”
Cả bữa cơm Hỗ Thược chẳng cần tự mình gắp thức ăn mà vẫn ăn no căng cả bụng.
“No rồi à?”
Miếng thịt trên đũa của Má Hỗ vừa đưa tới giữa chừng, nghe thấy tiếng ợ hơi của Hỗ Thược liền khựng lại hỏi.
“Vâng vâng, no căng cả rốn rồi mẹ ơi! Mẹ ăn đi con thật sự không nhét nổi nữa rồi.”
“Thế thì thôi không ăn nữa.”
“Vâng ạ.”
Ăn cơm xong xuôi, Hỗ Thược định dọn dẹp bát đũa nhưng mấy chị dâu đều nhất quyết không cho cô đụng tay vào, đẩy cô sang ngồi trò chuyện với Má Hỗ và các bậc trưởng bối. Hỗ Thược ngồi giữa đám người lớn, tay bế đứa cháu nhỏ, vừa trêu đùa trẻ con vừa dỗ dành người già, trong sân nhà họ Hỗ tràn ngập tiếng cười nói rộn rã.
Những người đi ngang qua cổng nhà họ Hỗ đều cảm nhận được tâm trạng vui vẻ, phấn khởi của gia đình họ.
Mãi đến giữa chiều, Hỗ Thược trao đứa cháu nhỏ lại cho Má Hỗ rồi bảo: “Mẹ ơi, trời không còn sớm nữa, con phải về nhà đây, vài hôm nữa con lại sang thăm mọi người nhé.”
“Đã về rồi sao? Hay là ở lại nhà chơi vài hôm rồi hẵng về?”
Má Hỗ không nỡ để cô đi.
“Thôi ạ, năm ngoái con kiếm được bao nhiêu điểm công bên đó, con phải về nhà ăn cơm chứ, không thì chẳng phải hời cho nhà họ Hách quá sao! Mấy hôm nữa con lại sang ạ.”
“Vợ thằng hai, con bé Thược nó đã muốn về thì con gói ghém ít đồ đạc cho nó mang về đi. Đã lấy chồng rồi thì rốt cuộc vẫn phải về nhà chồng thôi.”
Bà nội Hỗ lên tiếng chốt hạ.
“Dạ con biết rồi mẹ, con đi thu dọn ngay đây.”
“Mẹ ơi không cần thu dọn gì đâu ạ, bên nhà họ Hách cái gì cũng có, mà dẫu không có thì cứ bắt bọn họ bỏ tiền ra mua là được. Mọi người cứ giữ lại mà ăn, con về đây ạ. Ông nội, bà nội, hai hôm nữa cháu lại sang thăm hai người nhé!”
Nói dứt lời, cô liền quay người sải bước rời đi.
Má Hỗ còn chưa kịp phản ứng để giữ cô lại.
“Cái con bé này sao đi nhanh thế không biết!”
Nhờ có bữa ăn no nê và sự quan tâm ấm áp ở nhà họ Hỗ, Hỗ Thược cuối cùng cũng tìm thấy một chút cảm giác thuộc về thời đại này, tâm trạng suốt dọc đường đi vô cùng vui vẻ, sảng khoái.
“Ối chà, về rồi đấy à? Cứ tưởng mày định bám rễ ở luôn bên nhà mẹ đẻ mày chứ! Sao thế? Mày xách cả một con gà sang mà nhà mẹ đẻ mày không giữ mày lại ngủ qua đêm à? Cứ tưởng nhà mẹ đẻ mày đối xử với mày tốt đẹp lắm cơ, hóa ra cũng chỉ có thế thôi à?”
Tâm trạng phơi phới của Hỗ Thược vừa nghe thấy giọng nói the thé của Hách Thu thì lập tức tụt dốc không phanh. Cô thu lại nụ cười, bước nhanh tới, vung tay lên.
“Chát!”
“Không biết ăn nói thì khâu cái mồm lại cho bà, mở miệng ra phun phân lung tung là đáng bị ăn đòn!”
“Hỗ Thược, cái đồ tiện...”
“Chát!”
“Hỗ...”
“Chát! Chát! Chát!”
“Mẹ ơi...”
“Chát! Chát! Chát!”
“Tao có gọi mày đâu, sao mày lại đánh tao!”
“Mồm mày thối quá!”
Hách Thu lập tức lấy hai tay bịt chặt miệng lại.
Hỗ Thược thấy cô ta không dám hé răng nữa liền tặng cho cô ta một cái lườm sắc lẹm: “Cái đồ hèn nhát, lần sau còn dám bén mảng đến trước mặt bà đây phun phân bừa bãi thì không chỉ vài cái bạt tai thế này đâu, bà đây lấy kim chỉ khâu tiệt cái mồm mày lại đấy! Hừ!”
Hách Thu hai tay ôm chặt lấy miệng, ánh mắt đầy kinh hoàng, đợi đến khi Hỗ Thược đi vào trong phòng rồi mới dám buông tay ra, chạy thục mạng sang phòng mẹ Hách.
“Mẹ, con tiện nhân Hỗ Thược nó lại đánh con!”
“Lần sau mày thấy nó thì tránh xa nó ra một chút!”
“Chỉ thế thôi á?”
Hách Thu không dám tin vào tai mình.
“Chứ sao nữa?”
“Nhưng cũng không thể để nó cứ tác oai tác quái mãi trong cái nhà này được chứ!”
Hách Thu ấm ức không chịu nổi.
Trước đây cô ta ở trong nhà muốn gì được nấy, nói một là một hai là hai, bây giờ đi đâu cũng bị Hỗ Thược đè đầu cưỡi cổ, cô ta cảm thấy nghẹn uất vô cùng.
“Mày nếu không muốn ở nhà thì cút về trường học mà ở! Mày không nhân lúc này mà mở to mắt ra tìm lấy một mối đối tượng ngon lành, chẳng lẽ định đợi đến lúc tốt nghiệp mới cuống cuồng đi tìm à?”
“Thế ngày mai con về trường học. Nhưng mẹ phải đưa cho con năm đồng tiền.”
Hách Thu chẳng thích về trường học chút nào, cô ta lười học, cũng chẳng tha thiết gì chuyện đèn sách. Bạn học ở trong đại đội thì cô ta chê nghèo không thèm để vào mắt, còn bạn học trên công xã có tiền có của thì lại khinh thường không thèm ngó ngàng đến cô ta.
Cho nên lần nào cô ta cũng phải có tiền rủng rỉnh trong túi mới chịu vác mặt đến trường.
Tiêu hết tiền là lại chuồn về nhà.
Dù sao thời buổi này cũng chẳng thi cử đại học được, ai nấy đều học hành kiểu tài tử như thế cả.
“Năm đồng á? Mày đòi nhiều tiền thế làm cái gì? Không có đâu, chỉ có một đồng thôi!”
“Thế đưa cho con đi.”
Mẹ Hách mở tủ lấy ra hai đồng tiền đưa cho Hách Thu: “Cầm lấy.”
“Chẳng phải bảo bốn đồng sao, sao mẹ chỉ đưa có hai đồng?”
“Chỗ còn lại tao sẽ tự tay đưa cho anh bảy mày, xong rồi đấy, cút ra ngoài đi!”
“Vâng.”
Hách Thu thất vọng tràn trề. Ban đầu cô ta còn tính nếu mẹ Hách đưa cả bốn đồng cho mình thì cô ta sẽ ỉm đi tiêu một mình, đằng nào anh bảy của cô ta cũng chẳng biết, không ngờ mẹ cô ta lại đề phòng chặt chẽ như vậy.
Mẹ Hách khóa chặt cửa tủ lại, ngồi bần thần trên giường gạch, càng nghĩ lại càng thấy bất an.
“Không được! Tuyệt đối không thể để tình trạng này tiếp diễn được nữa, phải viết thư cho thằng ba, bảo nó mau chóng về quê làm thủ tục ly hôn với con Hỗ Thược này! Đây đích thị là một con mụ đàn bà chanh chua đanh đá, khéo có ngày nó dám vác gậy đánh cả tao mất!”
Nghĩ đến đây, mẹ Hách cũng chẳng thể ngồi yên được nữa, vội vã rảo bước đi ra ngoài.
“Bà lại định tót đi đâu đấy hả? Cơm nước nấu xong chưa?”
Vừa bước ra cửa thì đụng mặt ngay Ba Hách. Ba Hách đi làm về mệt mỏi rã rời, thấy trời đã nhá nhem tối mà bà ta còn định chạy ra ngoài thì sắc mặt vô cùng khó coi. Đêm qua thức khuya lơ khuya lắc, vừa đặt lưng xuống giường định ngủ thì con mụ này lại không chịu yên phận, lục đục cả nửa đêm, hôm nay lại phải đi làm đồng cả ngày, bước chân ông ta giờ đã liêu xiêu muốn ngã.
Vốn tưởng về nhà là có cơm ăn rồi được nghỉ ngơi sớm, ai ngờ mụ vợ lại còn định chạy rông ra ngoài.
“Ông nó đã về rồi đấy à.”
“Ừ, cơm nấu chưa?”
“Vẫn... vẫn chưa.”
Ba Hách cau mày gắt gỏng: “Bà ở nhà không đi làm công, sao lại không nấu cơm hả? Bà cố tình muốn bỏ đói cho tôi chết đúng không? Ngày mai bà cũng đừng có ở nhà nữa, ra đồng làm công hết đi! Đằng nào bà ở nhà cũng chẳng biết nấu cơm!”
“Tôi đi nấu ngay đây! Vợ thằng cả đâu, mau theo tao vào bếp nấu cơm!”
Mẹ Hách thấy Ba Hách nổi giận lôi đình liền cuống cuồng gọi giật chị dâu cả Hách vào bếp làm việc.
Chị dâu cả Hách đi làm đồng cả buổi chiều, vừa nghe bảo lại phải vào bếp nấu cơm thì lập tức không bằng lòng: “Mẹ ơi, con đi làm công cả ngày trời rồi, mệt đến mức không nhấc nổi chân tay nữa. Mẹ bảo em út vào nấu đi, nó cũng mười lăm tuổi rồi, đến tuổi phải học nấu nướng rồi đấy ạ.”
“Chị dâu cả chị nói thế là có ý gì hả? Tôi không nấu cơm thì làm sao? Mẹ bảo chị đi nấu cơm thì chị lải nhải cái gì đấy? Sao hả? Chị cũng muốn học đòi theo ai đó à? Thế thì chị cũng phải xem lại xem cái nhà mẹ đẻ của chị có đủ tư cách không đã nhé!”
Hách Thu ở trong phòng nghe thấy chị dâu cả Hách đùn đẩy việc nấu cơm cho mình liền lập tức mở toang cửa xông ra, chỉ tay vào mặt chị dâu cả mỉa mai một thôi một hồi.
Mặt chị dâu cả Hách lúc đỏ lúc tím, rồi lại chuyển sang trắng bệch. Nhà mẹ đẻ cô ta đúng là không bằng nhà Hỗ Thược, nhưng dù sao cô ta cũng là chị dâu cả của Hách Thu, dựa vào cái gì mà bị xỉa xói như thế? Cô ta quay sang nhìn anh cả Hách: “Nhà nó ơi, anh nhìn xem em gái anh nói cái gì kìa? Nhà mẹ đẻ tôi dù có không tốt thì tôi cũng đã gả cho anh bao nhiêu năm nay rồi, nó coi thường tôi chẳng khác nào coi thường anh cả!”
“Cô nói nhiều lời thừa thãi thế làm cái gì! Mẹ bảo cô đi nấu cơm thì cô cứ việc đi nấu cơm đi, lôi em gái vào làm gì, mau đi nấu cơm đi, tôi đói lả cả người rồi!”
“Anh...”
“Vợ thằng cả, lời tao nói bây giờ không còn trọng lượng nữa rồi đúng không? Bảo mày đi nấu cơm thì mày cứ đi nấu cơm đi, lôi kéo em gái mày vào làm cái gì hả? Nó không nấu cơm thì cũng là do bà già này nuôi, chứ đâu có nhờ mày nuôi ngày nào đâu!”
Mặt mẹ Hách đen như đít nồi.
Hách Thu thấy mọi người đều đứng về phía mình, đắc ý vênh mặt lên: “Đúng thế đấy! Tôi là nhờ bố mẹ tôi nuôi lớn chứ chẳng nhờ chị nuôi ngày nào đâu nhé! Muốn làm chủ cái nhà này chứ gì? Thế thì hai người xin ra ở riêng đi! Xì! Tưởng nhà chúng tôi cũng dễ bắt nạt như cái nhà rách nát của chị chắc? Muốn sai bảo tôi á, chị cũng không tự soi gương xem mình có xứng hay không!”
Chị dâu cả Hách siết chặt hai nắm tay, nhưng ngay cả người đàn ông của mình cũng chẳng thèm đứng về phía mình, cô ta chỉ biết ngậm đắng nuốt cay, cúi gầm mặt xuống nói: “Con đi nấu cơm ngay đây ạ.”
Hách Thu nhìn bộ dạng hèn hạ của cô ta thì cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ.
Sống lưng chị dâu cả Hách cứng đờ trong giây lát, rồi sau đó rảo bước thật nhanh đi vào trong bếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)