Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Pháo Hôi Tiểu Góa Phụ Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Ánh mắt Trịnh Hồng từ trên người Khương Niệm chuyển sang Từ Yến, nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Từ Yến, cô ta khiêu khích liếc nhìn Từ Yến một cái, sau đó ngã người về phía Lưu Cường, miệng kêu đau: "Tiểu đoàn trưởng Lưu, tôi thấy đầu choáng váng..."

"Tiểu đoàn trưởng Lưu!"

Lời Trịnh Hồng còn chưa dứt đã bị giọng nói của Khương Niệm cắt ngang.

Nghe thấy tiếng Khương Niệm, Lưu Cường theo bản năng quay đầu lại, Trịnh Hồng định ngã vào người Lưu Cường lại bị hụt, loạng choạng mấy bước suýt nữa thì ngã nhào xuống đất, cô ta ngẩng đầu trừng mắt nhìn Khương Niệm, ánh mắt như muốn phun ra lửa.

Lần trước ở chợ, nếu không phải do đồ quả phụ này nói linh tinh, thì Chí Quân làm sao có thể nói năng hàm hồ như vậy?

Tất cả là tại cô ta, mới khiến Lữ Quốc Sinh hiểu lầm cô ta có ý đồ với phó đoàn trưởng Tống, muốn ly hôn với anh ta. Mấy hôm nay Lữ Quốc Sinh luôn lạnh nhạt với cô ta, cô ta rất sợ Quốc Sinh đuổi cô ta về nhà mẹ đẻ.

"Yến Yến, sao em lại đến đây?"

Lưu Cường theo bản năng liếc nhìn Trịnh Hồng phía sau, sau đó bước đến trước mặt Từ Yến, sợ Từ Yến làm ầm ĩ ở cửa Cũng Tiêu Xã, muốn kéo cô ấy về nhà. Từ Yến hất tay anh ta ra, giơ tay lên không chút do dự cho anh ta một cái tát, cái tát này là toàn bộ oán hận của Từ Yến trong hai năm qua.

Lưu Cường bị đánh đầu lệch sang một bên, lúc hoàn hồn lại, thì Từ Yến đã bỏ đi rồi.

Sắc mặt anh ta tái xanh, định đuổi theo, nhưng lại bị Khương Niệm gọi giật lại.

"Tiểu đoàn trưởng Lưu."

Lưu Cường nhíu mày, nhìn Khương Niệm, trên mặt lộ rõ vẻ xấu hổ khi bị Từ Yến tát: "Chị dâu Lục, tôi không nói chuyện với chị nữa, tôi phải đi tìm Từ Yến."

Khương Niệm nói: "Nhưng tôi có chuyện muốn nói với anh."

Cô liếc nhìn Trịnh Hồng đang đứng trong cửa hàng bách hóa với vẻ mặt khó coi, sau đó nhìn Lưu Cường đang xấu hổ, cố gắng kiềm chế tính khí của mình, không thể vì hai người này mà đột nhiên thay đổi tính cách, gây ra nghi ngờ, bèn nói bằng giọng trầm: "Tiểu đoàn trưởng Lưu tự mình ngẫm lại xem, vì một người phụ nữ bụng dạ nham hiểm, đối xử với vợ mình như vậy có thích hợp không?"

Lưu Cường nhíu mày: "Cô..."

Khương Niệm cắt ngang lời anh ta: "Tiểu đoàn trưởng Lưu tự mình suy nghĩ đi, tôi còn phải mua đường, không nói chuyện với anh nữa."

Nói xong, cô cũng không thèm nhìn sắc mặt Lưu Cường, cúi đầu bước vào Cung Tiêu Xã.

Lưu Cường cảm thấy mình rất oan ức, anh ta chỉ đến cửa hàng bách hóa mua ít bánh hạch đào giòn cho Từ Yến và lũ trẻ ăn thôi mà, sao lại gặp phải chuyện xui xẻo thế này!

Trịnh Hồng nhìn Lưu Cường rời đi, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Khương Niệm: "Cô mắng ai là người phụ nữ bụng dạ nham hiểm hả?!"

Khương Niệm không thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái: "Mắng cô đấy."

Trịnh Hồng: …

Đồ quả phụ này giỏi giả vờ thật!

Trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu!

Khương Niệm đưa tiền và phiếu đường, mua hai cân đường trắng, sau đó xoay người rời khỏi Cung Tiêu Xã, Trịnh Hồng cũng chạy theo ra ngoài, mắng về phía bóng lưng Khương Niệm: "Đồ quả phụ sao chổi, nhân lúc Lục Duật không có nhà, câu dẫn Chu Tuấn ngày nào cũng đến nhà cô ăn cơm, chính cô cũng không phải người phụ nữ an phận, dựa vào đâu mà nói tôi?!"

Cô ta nhìn thấy Khương Niệm quay người đi về phía mình, lập tức cảnh giác nhíu mày: "Cô muốn làm gì?"

Khương Niệm mím chặt môi, không nói hai lời, giơ tay lên cho cô ta một cái tát, sau đó xoay người bỏ chạy.

Cô biết thể lực của mình có hạn, nếu thực sự xảy ra xô xát với Trịnh Hồng, cô chắc chắn sẽ là người chịu thiệt.

Trịnh Hồng sững sờ đứng im tại chỗ, đợi đến khi hoàn hồn lại, thì Khương Niệm đã chạy mất rồi!

.

Khương Niệm chạy một mạch về khu nhà tập thể, vừa đến cửa nhà đã gặp Phùng Mai. Tay Phùng Mai đang cầm một bó hẹ, nhìn thấy cô chạy đến thở hổn hển, vội vàng hỏi: "Sao lại như bị chó đuổi thế?"

Khương Niệm mím môi nhịn cười.

"Khương Niệm!"

Giọng Trịnh Hồng đúng lúc vang lên từ phía sau, Phùng Mai quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Trịnh Hồng hùng hổ chạy tới, dáng vẻ như muốn đánh nhau với Khương Niệm.

Phùng Mai lập tức trừng mắt nhìn Trịnh Hồng: "Cô muốn làm gì mà gào thét om sòm thế hả?!"

Trịnh Hồng tức giận muốn nói, nhưng vì chạy quá nhanh nên không thở được, lúc này mới hít được hai ngụm khí, lại bị Khương Niệm giành nói trước một bước.

"Chị Phùng, Trịnh Hồng cô ta, cô ta..."

Đôi mắt Khương Niệm đỏ hoe, ngấn lệ, giơ tay run rẩy chỉ vào Trịnh Hồng, Phùng Mai sốt ruột hỏi: "Cô ta làm gì em?"

"Cô ta..."

Khương Niệm chưa nói hết câu đã nhắm mắt ngất xỉu, ngã xuống đất, túi đường trắng trên tay cũng rơi xuống, nằm im không nhúc nhích, dọa Phùng Mai hét lên một tiếng, ném bó hẹ đi chạy đến bên cạnh Khương Niệm lay lay cô, thấy cô không có phản ứng lại đưa tay lên thử xem cô còn thở không.

May quá, may quá, vẫn còn thở.

Trịnh Hồng cũng bị dọa sợ, cô ta vốn định nhân lúc có mặt Phùng Mai chất vấn Khương Niệm tại sao lại đánh cô ta, muốn vạch trần bộ mặt giả tạo của đồ quả phụ này trước mặt mọi người, ai ngờ cô ta lại ngất xỉu.

"Không liên quan đến tôi, không liên quan gì đến tôi."

Trịnh Hồng nói xong, dưới ánh mắt chỉ trỏ của mấy người quân tẩu, xoay người chạy về nhà.

"Mọi người còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đưa chị dâu của phó đoàn Lục vào nhà đi!"

Phùng Mai quát to về phía mấy người quân tẩu đứng phía xa, bọn họ vội vàng chạy tới cùng nhau đỡ Khương Niệm vào nhà, có một người phụ nữ sốt ruột nói: "Tôi đi tìm y tá."

Mấy người còn lại ở lại trong sân chờ y tá đến.

Trong phòng chỉ còn lại một mình Khương Niệm.

Cô khẽ hé mắt ra một khe hở, nhanh chóng quan sát xung quanh căn phòng, sau đó chống người ngồi dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, ba người quân tẩu và Phùng Mai đang đứng dưới tán cây, đều đang tò mò chuyện gì đã xảy ra giữa cô và Trịnh Hồng.

Phùng Mai tức giận nói: "Hỏi tôi, tôi biết sao được? Tôi chỉ thấy Khương Niệm hớt ha hớt hải chạy về, Trịnh Hồng đuổi theo phía sau, sau đó Khương Niệm còn chưa kịp nói gì đã ngất xỉu rồi."

Cô ấy lại hừ lạnh nói: "Tôi thấy cả rồi, người phụ nữ Trịnh Hồng này đúng là sao chổi, trong khu nhà tập thể này có người vợ nào hay gây chuyện như cô ta không? Không phải gây chuyện khiến Từ Yến và Lưu Cường cãi nhau, thì là mắng chị dâu Lục Duật là quả phụ, bức người ta đến mức đập đầu vào tường tự tử. Hiện tại lại kiếm chuyện với chị dâu Lục Duật, bây giờ thì hay rồi, người ta lại ngất xỉu, nếu chị dâu Lục Duật có mệnh hệ gì, cho dù Lưu Cường có bao che thế nào, thì Lục Duật cũng sẽ không tha cho cô ta đâu!"

Mấy người bên ngoài lại nói chuyện một lúc, không lâu sau Từ Yến nghe tin Khương Niệm ngất xỉu cũng lo lắng chạy đến.

Khương Niệm vội vàng nằm xuống, nhắm mắt lại, cho đến khi y tá đến kiểm tra xong, nói không có gì đáng ngại, chỉ là do chạy quá nhanh dẫn đến ngất xỉu tạm thời, lát nữa sẽ tỉnh lại. Đợi y tá đi rồi, Khương Niệm mới từ từ mở mắt ra, ánh mắt có chút mơ màng, nhìn mấy người quân tẩu và Phùng Mai, còn có cả Từ Yến trong phòng, "ngẩn người" một lúc mới nhỏ giọng hỏi: "Em làm sao vậy?"

Từ Yến áy náy nói: "Đầu em có khó chịu không?"

Phùng Mai cũng bước tới ngồi xuống mép giường hỏi cô: "Y tá cũng chưa đi chưa xa, em còn chỗ nào khó chịu thì nói cho chị biết, chị gọi y tá quay lại."

Khương Niệm chậm rãi nói: "Em không sao."

Mấy người quân tẩu khác thấy Khương Niệm không sao, cũng vừa đến giờ cơm trưa, mọi người đều lần lượt ra về, trong phòng chỉ còn lại Phùng Mai và Từ Yến. Phùng Mai hỏi Khương Niệm: "Vừa rồi là chuyện gì vậy? Sao Trịnh Hồng lại đuổi theo em?"

Khương Niệm cụp mắt xuống, giống như đứa trẻ làm sai chuyện: "Em đến cửa Cung Tiêu Xã thì nhìn thấy Lưu Cường và Trịnh Hồng đứng cùng nhau, nên mới nhiều lời nói Lưu Cường hai câu, bảo anh ta đừng vì một người phụ nữ bụng dạ nham hiểm mà đối xử tệ bạc với vợ mình, bị Trịnh Hồng nghe thấy, liền đuổi theo muốn tính sổ với em."

Cô mím môi, giọng nói đầy uất ức: "Cũng tại em nói sai."

Từ Yến càng thêm áy náy, định mở miệng an ủi Khương Niệm, nhưng lại không biết nói gì, chỉ có thể nhìn Khương Niệm với ánh mắt cảm kích và đau lòng. Nếu không phải vì cô ấy, Khương Niệm cũng sẽ không bị Trịnh Hồng đuổi theo, cũng sẽ không ngất xỉu.

Phùng Mai nghe vậy, lập tức gào lên: "Chị thấy em nói đúng! Vốn dĩ cô ta chính là loại phụ nữ bụng dạ nham hiểm!"

Phùng Mai ngừng một lát, lại nói: "Đúng rồi, chị nhớ ra một chuyện”. Cô ấy nhìn Khương Niệm: "Mọi người trong khu tập thể đều đang đồn, Chu Tuấn ba ngày hai bữa thường chạy đến nhà em, đến lúc trời tối mịt mới về ký túc xá, lúc rời đi còn mang theo đồ ăn, nói rừng em..."

Lời nói phía sau quá khó nghe, cô ấy không nói tiếp nữa, mà chuyển chủ đề: "Chúng ta đều là hàng xóm láng giềng, chị biết giữa em và Chu Tuấn không có chuyện gì, nhưng khó tránh khỏi việc có người cố ý bôi nhọ em. Hay là thế này đi, sau này chuyện gánh nước tưới rau ở mảnh đất kia chị sẽ giúp em, chị không có tài năng gì khác, nhưng có sức khỏe."

Nghe Phùng Mai nói vậy, trong lòng Khương Niệm cảm thấy ấm áp, từ khi đến quân khu, Phùng Mai luôn đối xử tốt với cô. Còn cô khi ở chung với Phùng Mai, lại ít nhiều cũng có chút lợi dụng, cô mỉm cười nói: "Cảm ơn chị Phùng."

Hai người nói chuyện một lúc rồi ra về, trước khi đi Từ Yến cũng nói với Khương Niệm, nói chuyện gánh nước cô ấy cũng có thể giúp.

Khương Niệm suy nghĩ về những lời Phùng Mai vừa nói, lại liên tưởng đến bóng người lén lút mà cô nhìn thấy ngoài cửa mấy đêm nay, tin đồn này là do người cố ý truyền ra, có thể có liên quan đến người này.

Cô suy nghĩ kỹ càng, cảm thấy khả năng là Trịnh Hồng khá cao.

Hoàng hôn buông xuống, Khương Niệm tưới thêm ít nước cho vườn rau, tắm rửa xong liền lên giường ngủ, trước khi ngủ còn đang nghĩ, rốt cuộc Lục Duật khi nào mới trở về?

Vì trong lòng có chuyện, nên Khương Niệm ngủ không sâu, cứ chập chờn nửa tỉnh nửa mơ.

Đột nhiên một tiếng "ken két" khe khẽ vang lên trong màn đêm yên tĩnh, Khương Niệm lập tức bừng tỉnh, nghĩ đến bóng đen mà cô nhìn thấy ngoài cửa mấy lần trước, sợ đến mức mặt mày tái nhợt, vội vàng bò dậy, cầm lấy cây gậy giấu sau cánh cửa, nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài.

Cô nhìn xung quanh, phát hiện đèn ở nhà bếp và đèn ở phòng Lục Duật đều sáng.

Lúc đó cô còn tưởng là Lục Duật đã về, nhưng cô nhìn rõ ràng cổng sân đang được chốt từ bên trong, chứng tỏ người đó đã trèo tường vào.

Khương Niệm sợ hãi chớp chớp mắt, lòng bàn tay cầm gậy đã rịn mồ hôi lạnh.

Cô nghe thấy tiếng mở tủ từ trong bếp, bèn rón rén bước đến cửa bếp, nhìn thấy cái bóng in trên mặt đất, nhắm mắt lại giơ gậy lên đánh tới tấp.

Cây gậy đang vung lên giữa chừng bị một bàn tay chặn lại, Lục Duật giật lấy cây gậy trong tay Khương Niệm, thấy cô nhắm chặt mắt giãy giụa hét lên, sợ cô đánh thức đoàn trưởng Tống và Lưu Cường bên cạnh, anh nắm chặt tay cô ấn ra sau lưng, ôm lấy cô, tay còn lại bịt miệng cô lại.

"Chị dâu, là tôi."

Giọng nói trầm thấp càng thêm trầm ấm trong màn đêm yên tĩnh.

Người đàn ông cao lớn vạm vỡ, chỉ cần một tay cũng đủ để khống chế Khương Niệm. Anh cúi đầu nhìn người con gái chỉ cao đến ngực mình, bèn lùi lại hai bước, kéo giãn khoảng cách với cô, hơi cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt cô, nhìn hàng mi Khương Niệm run rẩy, chậm rãi mở mắt.

Đôi mắt long lanh ngấn lệ bất ngờ chạm vào đôi đồng tử đen láy của Lục Duật, hơi thở của người đàn ông khựng lại, lòng bàn tay đang bịt miệng Khương Niệm như bị lò lửa thiêu đốt, cảm giác nóng rát lan từ da thịt đến mạch máu, men theo kinh mạch chui thẳng vào tim.

Nhịp tim đập nhanh một cách khó hiểu.

Lục Duật rụt tay lại, siết chặt năm ngón tay, buông Khương Niệm ra một cách mất tự nhiên, đứng thẳng người lên lại lùi về sau hai bước: "Là tôi dọa chị dâu rồi."

Khương Niệm ngơ ngác hoàn hồn lại, nhìn Lục Duật đang đứng bên cửa sổ.

Sau hai tháng không gặp, Lục Duật gầy đi một vòng, trên người vẫn mặc bộ quân phục màu xanh quân đội, mái tóc ngắn gọn sạch sẽ, vì gầy đi nên khuôn mặt tuấn tú càng thêm sắc bén.

Nỗi sợ hãi trong lòng cô tan biến hết, mím môi, nhỏ giọng hỏi: "Sao anh lại trèo tường vào?"

Lục Duật đáp: "Hôm nay tôi về muộn, sợ gõ cửa đánh thức chị, nên mới trèo tường vào, không ngờ lại dọa chị sợ."

Khương Niệm: ...

Cô thở phào nhẹ nhõm, tựa người vào cửa bếp, cảm thấy may mắn như vừa thoát chết: "Tôi còn tưởng là người đó trèo tường vào."

Nếu thật sự là người đó, cô thật sự không biết phải làm sao nữa.

Lục Duật nhíu chặt mày, đáy mắt hiện lên tia sắc bén: "Chị dâu nói ai cơ?"

Khương Niệm đưa tay ra sau lưng tựa lên cánh cửa, ngẩng đầu nhìn Lục Duật, trong mắt hiện lên chút sợ hãi: “Tôi cũng không biết, mấy lần tôi tiễn Chu Tuấn ra ngoài, lúc đóng cổng sân đều nhìn thấy một bóng đen chạy vụt đi từ góc tường, trời quá tối, tôi không nhìn rõ là ai."

Vẻ mặt Lục Duật càng thêm lạnh lẽo, anh quay đầu nhìn ra cửa sân qua cửa sổ, mím chặt môi.

"Không sao, giao cho tôi xử lý."

Lục Duật kìm nén cảm xúc, quay đầu nhìn Khương Niệm, lúc này hai người đều đã bình tĩnh lại, anh mới phát hiện Khương Niệm lại mặc áo ba lỗ và quần đùi ngắn chạy ra ngoài. Lục Duật nghĩ đến việc vừa rồi mình lấy tư thế ôm khoanh người cô, tức khắc lỗ tai dần hồng một mảng. Anh không được tự nhiên mà rời ánh mắt về phía bệ bếp, ho khan một tiếng để giảm bớt xấu hổ, nói với Khương Niệm: “Tôi ở nhà sẽ không có chuyện gì, chị dâu về phòng an tâm ngủ đi”.

Vừa rồi khi nghe Khương Niệm nói, trong lòng anh cũng có mấy phần sợ hãi.

Sợ rằng đời này chị dâu thật vất vả mới sống sót lại giẫm vào vết xe đổ của kiếp trước. Nếu đêm nay người vào nhà không phải là anh mà là người xa lạ trong miệng chị dâu nói, anh thực sự không dám nghĩ tiếp sẽ xảy ra chuyện gì.

Khương Niệm nhìn thấy bánh bột bắp trên thớt, là Lục Duật vừa mới lấy ra từ trong ngăn tủ. Thấy anh chưa ăn cơm, cô nhỏ giọng nói: "Hay là tôi nấu cho anh bát mì nhé."

Thấy Lục Duật định từ chối, Khương Niệm lại nói: "Rất nhanh là xong rồi."

Nói xong, cô liền chạy ra sân giật dây đèn, ra vườn hái cà chua và ớt, Lục Duật bước ra khỏi bếp, nhìn hai chân và cánh tay trắng nõn của Khương Niệm dưới ánh đèn, dái tai càng thêm đỏ ửng.

Anh quay người nhìn về phía cổng: "Chị dâu, chị mặc quần áo vào rồi hãy nấu cơm."

Khương Niệm vừa chạy đến cửa bếp: ..."

Cô cúi đầu nhìn quần áo trên người mình, thật sự không thấy có gì không ổn, lại ngẩng đầu nhìn Lục Duật đang quay lưng về phía mình, trong lòng không nhịn được bật cười.

Anh đúng là giống hệt như trong sách viết, là một chính nhân quân tử.

Trong sách còn viết, khi nam chính và nữ chính yêu nhau, nam chính chưa bao giờ có hành động đi quá giới hạn, nghĩ đến đây, Khương Niệm đặt cà chua và ớt lên thớt, xoay người chạy về phòng mặc quần áo, chải tóc gọn gàng rồi mới đi ra bếp nấu cơm.

Lúc Khương Niệm bước vào bếp, Lục Duật đã rửa rau xong, anh đang ngồi nhóm lửa trước bếp lò, ngọn lửa màu cam chiếu vào khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của người đàn ông, cũng khiến đôi mắt sắc bén kia thêm phần ấm áp.

Thấy Khương Niệm đã mặc quần áo chỉnh tề, Lục Duật thở phào nhẹ nhõm, cụp mắt xuống tiếp tục nhóm lửa.

Khương Niệm nhào bột trước, sau khi nhào bột xong, cô lấy thịt lợn đã ướp muối trong tủ ra, thái thịt thành sợi, sau đó thái các loại rau gia vị, chỉ một lúc sau đã làm xong mì thịt bằm, cô ngửi thấy mùi thơm, cũng cảm thấy đói bụng, múc cho Lục Duật một bát to, còn mình thì múc một bát nhỏ rồi bắt đầu ăn.

Ăn cơm xong, Lục Duật dọn bát đũa, nói với Khương Niệm: "Chuyện tôi về, tạm thời đừng nói cho ai biết."

Khương Niệm khó hiểu ngẩng đầu nhìn anh: "Sao vậy?"

Lục Duật uống cạn nước trong bát: "Lát nữa tôi đến ký túc xá tìm Chu Tuấn, nói chuyện với cậu ấy một chút, chị về phòng chốt cửa lại cẩn thận, ai gõ cửa cũng đừng mở, lúc tôi về sẽ gọi chị một tiếng."

Nghe anh nói vậy, trong lòng Khương Niệm có chút căng thẳng.

Lục Duật nhìn ra sự căng thẳng của cô, an ủi: "Sẽ không có chuyện gì đâu, tôi sẽ nghĩ cách sớm tìm ra người đó."

Khương Niệm gật đầu: "Ừ."

Cô trở về phòng nằm xuống, một lúc sau nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, bèn đứng dậy quỳ gối ở mép giường, nghển cổ ra nhìn. Dưới ánh trăng mờ ảo, Lục Duật rảo bước đến bên tường, người đàn ông cao lớn, hai tay chống lên tường, thoắt cái đã nhảy qua tường.

Khương Niệm trợn mắt há hốc mồm.

——Giỏi quá!

.

Tiếng kèn hiệu phá vỡ buổi sáng yên tĩnh, Khương Niệm từ trong giấc ngủ tỉnh lại, ngồi trên giường, nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cho đến khi nhìn thấy Lục Duật đang gánh nước bên giếng mới hoàn toàn tỉnh táo.

Tối qua cô không biết mình đã ngủ lúc nào, cũng không biết Lục Duật về lúc nào.

Khương Niệm mặc quần áo đi ra ngoài, Lục Duật đã làm xong bữa sáng, thấy Khương Niệm đi ra, anh nói với cô: "Hôm nay tôi ở trong nhà không ra ngoài, bữa trưa chị làm xong để ở cửa sổ, tôi tự ra lấy."

Khương Niệm đáp: "Được."

Cô rửa mặt xong, ngồi xuống ghế ăn cơm, vừa nhai bánh bao vừa ngẩng đầu nhìn Lục Duật đang dọn dẹp vườn rau, do dự một lúc mới hỏi: "Chuyện anh về, đoàn trưởng Tống đã biết chưa?"

Lục Duật ngước mắt lên nhìn Khương Niệm, an ủi: "Đoàn trưởng Tống biết rồi, sáng nay tôi đã báo cáo với anh ấy rồi."

Khương Niệm không biết Lục Duật sẽ dùng cách gì để tìm ra người đó, nhưng cô rất mong chờ.

Lục Duật dọn dẹp vườn rau xong liền quay về phòng, cô ăn cơm xong, dọn bát đũa vào bếp rửa sạch sẽ, quét dọn sân xong, xách giỏ đi ruộng đất phần trăm hái rau, định bụng trưa nay sẽ làm món đậu đũa hầm thịt và bắp cải xào chua ngọt.

Trên đường đi trong khu nhà tập thể, những người quân tẩu và các bà các mẹ đi ngang qua đều nhìn cô với ánh mắt kỳ quái, nói cô là quả phụ không biết giữ mình, ỷ vào việc mình là chị dâu của Lục Duật, nhân lúc Lục Duật không có nhà, câu dẫn Chu Tuấn.

Khương Niệm: ...

Đúng là cửa nhà quả phụ thị phi nhiều thật.

Muốn dập tắt tin đồn, trước tiên phải tóm được cái bóng đen hay lảng vảng ngoài cửa nhà kia, biết đâu mọi chuyện sẽ có chuyển biến, còn nếu như dựa vào cái miệng của cô để giải thích, thì có nói đến rát lưỡi cũng chẳng ai tin, cô cũng lười giải thích.

Khương Niệm nán lại ruộng đất một lúc, nhổ cỏ xong, hái một ít đậu đũa và các loại rau khác, sau đó mới quay về. Vừa bước vào cửa, Phùng Mai đã hùng hổ chạy vào: "Sao em còn tâm trạng hái rau thế, bên ngoài người ta đồn ầm ĩ lên rồi kìa, nói em câu dẫn Chu Tuấn, tối nào cũng giữ người ta ở lại ăn cơm! Sao em không ra ngoài thanh minh cho bản thân đi, cứ để người ta đồn đại thế à!"

Khương Niệm biết Lục Duật đang ở trong phòng, nên cũng không tiện nói gì với Phùng Mai, chỉ cúi đầu, siết chặt giỏ trong tay, ra vẻ vô cùng uất ức: "Miệng lưỡi thiên hạ, làm sao biện minh được, em có thanh minh thì ai tin em chứ?"

Phùng Mai tức đến mức ngực đau: "Đúng rồi, còn có một chuyện nữa." Cô ấy chỉ ra ngoài cửa: "Lúc nãy Từ Yến đánh nhau với Trịnh Hồng, trời ơi, đánh nhau ghê lắm, chị xông vào can ngăn còn bị Trịnh Hồng cào cho một cái."

"Em xem này."

Phùng Mai nghiêng mặt sang một bên, Khương Niệm nhìn thấy trước tai cô ấy bị trầy da một mảng, nhíu mày hỏi: "Sao lại đánh nhau?"

Phùng Mai tức giận nói: "Còn không phải là do cái miệng của con ranh Trịnh Hồng kia! Sáng nay lúc Từ Yến ra ngoài nghe thấy Trịnh Hồng nói xấu em với người khác, nói em câu dẫn Chu Tuấn, bèn xông vào đánh nhau với Trịnh Hồng. Em không biết đâu, đánh nhau ghê lắm, rất nhiều người can ngăn cũng không được. Đến khi Lưu Cường và Lữ Quốc Sinh từ trong đội chạy về mới kéo được hai người ra, rồi lôi về nhà."

Nghe nói Từ Yến vì mình mà đánh nhau với Trịnh Hồng, trong lòng Khương Niệm không khỏi chấn động.

Ban đầu cô giúp Từ Yến là vì không muốn nhìn thấy cô ấy bị Trịnh Hồng bắt nạt, càng không muốn cô ấy đi vào vết xe đổ trong cốt truyện. Bây giờ cô cảm thấy, cô càng phải giúp đỡ Từ Yến thật tốt, ít nhất ân tình Từ Yến xé xác Trịnh Hồng vì cô cũng đáng để cô làm như vậy.

Phùng Mai hừ lạnh nói: "Chị nói cho em biết, chắc chắn là do Trịnh Hồng phao tin đồn này!"

Đối phó với loại người như Trịnh Hồng, Phùng Mai thật sự bó tay, bảo cô ấy cãi nhau thì được, còn bảo đi đấu đá với người khác, thì người ta có thể lừa cô ấy đến xoay vòng vòng.

Từ trong sân nhà Lưu Cường bên cạnh vang lên tiếng cãi vã.

Lần này không phải là Từ Yến đang cãi nhau, mà là Lưu Cường đang gào lên: "Cô không thể nghe lời một chút được à, không có chuyện gì chạy ra ngoài đánh nhau làm gì? Trịnh Hồng cũng đâu có chọc gì đến cô, tự nhiên cô gây sự làm gì!"

Khương Niệm mím chặt môi, lúc này cô có suy nghĩ muốn đập cho Lưu Cường một gậy.

Phùng Mai nói: "Chị sang đó khuyên nhủ đây."

Khương Niệm cũng hơi lo lắng cho Từ Yến, cô cũng muốn đi theo, kết quả Phùng Mai đóng cửa sân lại, nói với cô: "Từ Yến vì em mà đánh nhau với Trịnh Hồng, em đừng qua đó nữa, lỡ như Lưu Cường trút giận lên đầu em thì không hay."

Nói xong, cô ấy đóng cửa rồi bỏ đi.

Khương Niệm: ..."

Cô vẫn có chút không yên tâm, bèn đặt giỏ rau xuống đất, chạy đến bên tường, giẫm lên khúc gỗ chống hai tay lên tường, thò đầu ra nhìn, Từ Yến đang ngồi trên ghế dài trong sân, quần áo trên người bị rách toạc, lộ ra một cánh tay, hai bím tóc cũng rối tung, bù xù sau gáy, trên mặt có mấy vết xước, trông rất là thảm hại.

Lưu Cường đứng bên cạnh, ra vẻ vênh váo hung hăng, khiến Khương Niệm tức giận.

Phùng Mai vừa chạy vào đã chỉ tay vào mặt Lưu Cường mắng sa sả, Khương Niệm do dự một chút, chụm hai tay trước miệng làm loa, nhỏ giọng gọi: "Từ..."

"Chị dâu."

Giọng Lục Duật đột nhiên vang lên từ phía sau, Khương Niệm sợ đến mức giật bắn mình, mất đà trượt chân, hai tay không kịp bám vào tường, cả người nghiêng sang một bên. Cô sợ hãi vung tay, ngay lúc cô tưởng như mình sắp ngã xuống đất, thì Lục Duật bước nhanh đến đỡ lấy eo cô, giúp cô đứng vững.

Khương Niệm thở phào nhẹ nhõm, đứng dựa vào tường, ngẩng đầu nhìn Lục Duật đang đứng gần trong gang tấc.

Trong chốc lát, cô ngượng ngùng không nói nên lời.

Cô chỉ muốn xem tình hình của Từ Yến, vì quá lo lắng nên lại quên mất sự tồn tại của Lục Duật.

Khương Niệm cúi đầu, hai tay xoắn vạt áo, mím chặt môi, ánh mắt rơi vào bàn tay to lớn đang ôm lấy eo cô.

Thấy Khương Niệm đã đứng vững, Lục Duật mới buông tay.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc