Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Pháo Hôi Tiểu Góa Phụ Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Khương Niệm nấu cơm xong, múc canh mì viên vào hộp cơm, lại cho thêm bốn cái bánh hành cho Chu Tuấn, mang ra sân đưa cho anh ta: "Cơm xong rồi, mang về ký túc xá ăn đi."

Chu Tuấn nhận lấy hộp cơm, cười nói: "Cảm ơn chị dâu."

Nói xong rời đi.

Chu Tuấn đi rồi, Khương Niệm đi ra cổng định đóng cửa, thì nhìn thấy trong màn đêm tối đen, một bóng người lén lút chạy đi, cô nheo mắt nhìn kỹ, phát hiện bóng dáng người nọ hình như đã nhìn thấy ở đâu rồi.

Cô không suy nghĩ nhiều, đóng cổng lại, quay về bếp ăn cơm rồi đi ngủ.

Thời gian thấm thoát trôi qua, Lục Duật đã đi được một tháng.

Rau trồng ở mảnh đất tự canh tác và trong sân cũng đã lớn được kha khá, Khương Niệm hái một quả bí đỏ, định tối nay làm bánh bí đỏ và bánh bí đỏ hấp, cô nhào bột mì, hấp bí đỏ lên rồi nghiền nhuyễn, làm theo từng bước một, cuối cùng cho bánh bí đỏ hấp vào nồi hấp.

Cổng hơi hé mở, có người đẩy cửa bước vào.

Khương Niệm nghe thấy tiếng bước chân, đặt chiếc thau nhôm đựng nửa thau nước lên nắp nồi đè lại, xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy một bộ quân phục màu xanh lục, cô bước ra khỏi bếp.

Tiếng Chu Tuấn vang lên từ bên ngoài:

“Chị dâu, chị có thư này, tôi mang đến cho chị đây”.

Lúc này trời đã sẩm tối, Khương Niệm thấy Chu Tuấn chạy đến mức trán vã mồ hôi, trên tay cầm một phong thư kiểu cũ.

Chẳng lẽ là thư Lục Duật gửi tới?

Khương Niệm bước tới nhận lấy phong thư, trên phong bì không ghi địa chỉ người gửi, chỉ có địa chỉ người nhận, người biết cô ở đây chỉ có Lục Duật mà thôi.

Chẳng lẽ bên anh có biến cố gì, tạm thời chưa về được nên viết thư báo cho cô biết?

Chu Tuấn hỏi: "Chị dâu, chị có cần tôi đọc giúp không?"

Khương Niệm ngẩn người một lúc mới phản ứng lại, Chu Tuấn tưởng cô không biết chữ, cô khẽ lắc đầu: "Không cần đâu, lúc Đại Thành còn sống có dạy tôi nhận mặt chữ, tôi miễn cưỡng đọc được."

Chu Tuấn nói: "Vậy thì tốt rồi."

Nói xong, anh ấy hít hít mũi, trong mắt lộ vẻ thèm thuồng: "Chị dâu, chị nấu món gì vậy? Thơm quá!"

Khương Niệm cất thư vào túi, mỉm cười: "Tôi làm bánh bí đỏ, cậu ngồi đợi một lát, hấp xong tôi lấy cho cậu mấy cái."

Chu Tuấn gãi đầu ngượng ngùng: "Vậy thì cảm ơn chị dâu."

"Ôi, mùi thơm này thật là hấp dẫn!"

Một giọng nói đột ngột vang lên từ trên tường, Khương Niệm vừa bước vào bếp đã giật mình, nghe thấy Chu Tuấn ở ngoài sân hô lên: "Chị Phùng, chị làm gì trên tường thế?"

Phùng Mai đáp: "Tôi ngửi thấy mùi thơm nên muốn nhìn xem."

Chu Tuấn: …

Khương Niệm: ...

Cô suýt nữa thì bật cười, nói với cái đầu đang thò ra từ trên tường của Phùng Mai: "Chị Phùng, em đang hấp bánh bí đỏ, lát nữa chị lấy mấy cái về ăn thử nhé."

Phùng Mai cười nói: "Được, chị đang đợi đây."

Bánh bí đỏ hấp xong, Khương Niệm lấy cho Chu Tuấn bốn cái, cho Phùng Mai bốn cái, cô cũng không còn nhiều lắm, muốn ăn thì hấp tiếp.

Phùng Mai vội vàng mang về cho lũ trẻ và lão Tống nếm thử.

Khương Niệm tiễn Chu Tuấn ra ngoài, lúc đóng cổng, cô lại thấy một bóng người lén lút đi dọc theo chân tường, cô nắm chặt cánh cổng thô ráp, nhìn chằm chằm bóng đen sắp biến mất trong màn đêm.

Chu Tuấn đi về hướng ngược lại, nên chưa bao giờ bắt gặp bóng đen kia.

Thực ra trong lòng Khương Niệm cũng có chút sợ hãi.

Tuy nói đây là khu quân đội, sẽ không có phần tử xấu xuất hiện, nhưng cô thực sự không biết người đó là ai, nếu cô tự ý đuổi theo, lỡ như xảy ra chuyện gì, cuối cùng người khổ sở vẫn là cô.

Lúc này Khương Niệm vô cùng mong ngóng Lục Duật mau chóng trở về.

Ít nhất có một người đàn ông trong nhà, dù là thể xác hay tinh thần đều có cảm giác an toàn.

Khương Niệm đóng cổng lại, ăn vài miếng bánh bí đỏ rồi trở về phòng, lấy phong thư trong túi ra xem, vốn tưởng là thư của Lục Duật, kết quả nhìn kỹ lại là thư từ nhà họ Khương gửi tới.

May là nhà họ còn nhớ đến nguyên chủ!

Ban đầu cô còn tò mò không biết mẹ Khương lấy đâu ra địa chỉ của Lục Duật, sau đó chợt nhớ ra trước kia khi Lục Duật gửi tiền về, nguyên chủ đã mang thư về nhà, tiền bạc và thư đều bị mẹ Khương cướp mất, chắc là bà ta đã dựa vào địa chỉ trên phong bì thư mà Lục Duật gửi tiền về.

Chắc chắn là mẹ Khương nhờ người viết hộ, chữ viết không đẹp lắm, có chút vụng về.

Cô kiên nhẫn đọc hết lá thư, sắc mặt liền trầm xuống, trong lòng cười lạnh.

Khởi đầu lá thư viết rất hay, mẹ Khương và Khương Quốc đến nhà họ Hứa tìm cô, kết quả phát hiện người đi nhà trống. Hỏi thăm thím Triệu mới biết cô bị trộm vào nhà suýt chút nữa bị đánh chết, may mà Lục Duật trở về kịp thời nếu không cô đã mất mạng, còn bày tỏ sự lo lắng của một người mẹ. Đọc đến đây, Khương Niệm tức đến mức bật cười.

Cô không phải Khương Niệm thật, nhưng cũng thấy bất bình thay cho nguyên chủ.

Trong sách có viết, ngày nguyên chủ xảy ra chuyện mẹ Khương đã biết, bà ta không dám đến chỉ vì sợ phải lo liệu hậu sự cho nguyên chủ, bởi vì chôn cất một người cũng rất tốn kém. Hơn nữa mẹ Khương cũng sợ gặp phải Lục Duật, sợ chuyện bọn họ bòn rút tiền của nguyên chủ nhiều năm qua bị Lục Duật phát hiện rồi tìm bọn họ tính sổ.

Phần sau lá thư lại viết, mẹ Khương nói cô là một quả phụ, sống chung với người đàn ông khác sẽ bị người ta dị nghị, bảo cô về nhà mẹ đẻ, bà ta đã tìm cho cô một mối hôn sự tốt. Tuy đối phương lớn tuổi hơn một chút, có một con trai hai con gái, nhưng gia cảnh khá giả, là họ hàng xa với trưởng thôn, có thể cho bốn trăm đồng tiền sính lễ, hơn nữa cô gả qua đó cũng không cần sinh con đẻ cái, trực tiếp làm mẹ luôn.

Khương Niệm nắm chặt lá thư, các đốt ngón tay trắng bệch, trên mặt hiện lên vẻ tức giận.

Không chỉ là bất bình thay cho nguyên chủ, mà còn vì chính bản thân cô.

Ai bảo bây giờ cô chính là Khương Niệm.

Khương Niệm cất lá thư đi, trong lòng cũng đã có chủ ý, đợi khi nào có cơ hội quay về, cô nhất định phải tìm người nhà họ Khương, lôi hết những ân oán năm xưa ra tính toán rõ ràng!

Buổi tối Khương Niệm ngủ không ngon, cứ chập chờn nửa tỉnh nửa mơ.

Trong sân nhà Từ Yến bên cạnh.

Lưu Cường từ phòng con trai đi ra, mò mẫm bước vào căn phòng thứ hai ở phía đông, đá đôi giày ra rồi nằm vật xuống giường, chống tay lên giường chống đỡ cơ thể, nhìn Từ Yến đang ngủ. Từ Yến nằm quay mặt vào tường, tóc tai xõa tung, có vài sợi rơi lòa xòa trên mặt, hơn một tháng nay ngày nào cô cũng thoa kem dưỡng da, làn da đã đẹp hơn trước nhiều.

Cô ấy ặc áo ba lỗ và quần đùi, một đoạn eo thon gọn lọt vào mắt Lưu Cường, đáy mắt anh ta hiện lên tia nóng bỏng, anh ta nằm xuống phía sau Từ Yến, đưa tay luồn qua nách ôm lấy cô ấy, cọ cọ vào gáy cô ấy một cách thân mật.

Kể từ sau khi Trịnh Hồng bị kiểm điểm, Từ Yến trở về không chỉ lạnh nhạt với anh ta, mà còn không cho anh ta vào phòng.

Anh ta đã hai tháng không được động vào cô ấy rồi.

Nhìn Từ Yến ngày càng xinh đẹp, trong lòng Lưu Cường dâng lên chút cảnh giác, anh ta bóp nhẹ bụng cô ấy, ghé sát vào tai khẽ hỏi: "Em ngày nào cũng ăn diện đẹp như vậy cho ai xem thế?"

Giọng nói bất ngờ vang lên cùng với xúc cảm đột ngột ập đến khiến Từ Yến giật mình tỉnh giấc, cô ấy lập tức trở mình ngồi dậy, trừng mắt nhìn Lưu Cường cũng đang ngồi dậy, tức giận cầm lấy cái gối bên cạnh đập vào người anh ta: "Tên khốn kiếp nhà anh, đêm hôm khuya khoắt không ngủ chạy vào phòng tôi làm gì? Anh không ngủ thì tôi còn phải ngủ!"

"Đừng làm ồn đến bọn trẻ."

Lưu Cường giữ chặt tay Từ Yến, thuận thế ấn cô xuống giường, hôn lên má cô một cách thân mật: "Anh nhớ em."

Bàn tay anh ta không an phận, muốn luồn vào trong áo ba lỗ của cô ấy.

Từ Yến dùng sức đẩy anh ta ra, trong phòng tuy không bật đèn, nhưng ánh trăng chiếu vào đủ để Từ Yến nhìn rõ dục vọng trong mắt Lưu Cường, yết hầu anh ta chuyển động, lại đưa tay nắm lấy cổ tay Từ Yến, muốn kéo cô ấy lại gần.

Từ Yến không chút do dự đạp anh ta một cái, trừng mắt nhìn: "Đừng có động vào tôi!"

Lưu Cường lập tức nổi giận: "Cô là vợ tôi, tại sao tôi không thể động vào cô?!"

Khương Niệm bị tiếng kèn hiệu đánh thức, cô dụi dụi mắt, xỏ dép lê ra ngoài rửa mặt, sau đó vào bếp nhóm lửa nấu cơm, trong nhà chỉ có một mình cô, cô chỉ nấu cháo bí đỏ đơn giản, xào thêm món khoai tây sợi chua cay.

Tính ra Lục Duật đã đi được hai tháng rồi, cũng sắp đến lúc anh trở về.

Cô ăn cơm xong, vừa rửa bát xong, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.

"Khương Niệm, em có nhà không?"

Là giọng của Từ Yến.

"Đến đây!"

Khương Niệm cởi tạp dề, chạy nhanh ra mở cổng, nhìn thấy Từ Yến thì giật mình: "Chị làm sao vậy?"

Không trách cô ngạc nhiên.

Từ Yến tóc tai rối bù, sắc mặt tiều tụy, trông như cả đêm không ngủ.

Cô ấy ủ rũ bước vào sân ngồi xuống ghế, kể lại chuyện tối qua cho Khương Niệm nghe, cuối cùng cắn chặt môi, nhìn Khương Niệm, nhỏ giọng nói: "Anh ta ôm chị cả đêm không buông, nói rất nhiều lời ngon tiếng ngọt, còn nói sau này sẽ không qua lại với Trịnh Hồng nữa, bảo chị đừng lạnh nhạt với anh ta nữa."

Khương Niệm nhìn Từ Yến uể oải, không nói lời an ủi nào, chỉ hỏi một câu: "Vậy chị nghĩ thế nào?"

Nếu cô ấy vì vài câu ngon ngọt của Lưu Cường mà mềm lòng, vậy sau này cũng không cần phải ra mặt giúp Từ Yến nữa, có một số việc phải nhẫn tâm, từng bước từng bước thực hiện, không có chuyện gì là có thể giải quyết trong một sớm một chiều.

Nếu bây giờ Từ Yến dễ dàng tha thứ cho Lưu Cường, không chừng mấy hôm nữa Lưu Cường lại chứng nào tật nấy.

Từ Yến ngẩng đầu, trong mắt có tia máu, mí mắt cũng hơi thâm đen, cô ấy mím chặt môi, cười lạnh: "Thực ra ban đầu chị cũng hơi mềm lòng, nhưng chị bảo anh ta đi tìm Trịnh Hồng đòi lại năm mươi đồng, anh ta lại không chịu, chỉ nói bây giờ chưa phải lúc, đợi sau này anh ta sẽ đi đòi."

Cô ấy lau nước mắt trên mặt, cúi đầu bấm móng tay: "Anh ta rõ ràng là không có ý định đòi lại."

Khương Niệm phát hiện, trạng thái của Từ Yến lại giống như lần đầu tiên cô gặp cô ấy, cả người như chết lặng, u ám không chút sức sống.

Cô bước ra dưới bóng cây, nhìn Từ Yến bấm móng tay đến mức in hằn dấu vết, như thể không biết đau, bèn bước tới ngồi xổm xuống bên cạnh cô ấy, nắm lấy tay cô ấy ngăn cản hành động tự ngược đãi bản thân, lặp lại câu hỏi vừa rồi: "Chị nghĩ thế nào?"

Từ Yến ngẩng đầu, những giọt nước mắt theo hàng mi lăn dài trên má.

Cô ấy mím môi, khóc nức nở: "Khương Niệm, chị nghe em, chị nghe lời em hết, em bảo chị phải làm sao bây giờ, chị cũng không biết hiện tại phải làm cái gì nữa. Chị chỉ muốn Lưu Cường đòi lại số tiền đó, tại sao anh ta không chịu đi đòi, đó là tiền của nhà chị, dựa vào cái gì Trịnh Hồng lại có thể tiêu xài một cách đương nhiên như vậy? Sao chị lại phải chịu uất ức này..."

Từ Yến vừa khóc vừa nói một tràng dài.

Khương Niệm lau nước mắt trên mặt cô ấy, lại nắm chặt tay cô ấy: "Nếu đã nghe em nói, vậy thì phải nhớ thật kỹ lời em, đừng mềm lòng với anh ta, cứ làm theo những gì em nói."

"Từ Yến, chị phải nắm quyền chủ động trong tay, để cảm xúc của Lưu Cường bị chị dẫn dắt, chứ không phải chị bị anh ta chi phối."

Từ Yến ngẩn người, ngẩng đầu nhìn Khương Niệm, cuối cùng gật đầu thật mạnh: "Được."

Cô ấy hít hít mũi, sau đó hỏi: "Vậy tiếp theo chị phải làm gì? Vẫn tiếp tục lạnh nhạt với anh ta sao?"

Khương Niệm mỉm cười, nhỏ giọng nói: "Có thể đổi cách khác rồi, tiếp theo phải dùng mỹ nhân kế dỗ ngọt Lưu Cường, để anh ta giao hết tiền bạc cho chị."

Cô ghé sát tai Từ Yến, thì thầm vài câu, Từ Yến càng nghe thì hàng lông mày nhíu chặt càng giãn ra, cuối cùng nở nụ cười, ánh mắt nhìn Khương Niệm tràn đầy cảm kích và ngưỡng mộ: "Chị nhất định sẽ làm được."

Khương Niệm mỉm cười, nhưng trong lòng lại đang nghĩ đến chuyện khác.

Từ Yến bây giờ không thể ly hôn với Lưu Cường, cô ấy không có tiền, nhà mẹ đẻ thì không đáng tin cậy, một khi ly hôn với Lưu Cường, sẽ lại đi vào vết xe đổ trong cốt truyện, gả cho lão già độc thân trong làng. Cho nên bây giờ điều quan trọng nhất là phải để cô ấy nắm giữ quyền tài chính trong nhà.

Thấy tâm trạng Từ Yến dần dần tốt hơn, Khương Niệm mới đứng dậy, ra vườn hái một quả bí đỏ, dù sao cũng không có việc gì làm, bí đỏ trộn bột mì, nặn thành hình mười hai con giáp rồi mang đi hấp, cũng coi như giết thời gian.

Khương Niệm tìm kiếm khắp nhà bếp, Từ Yến ổn định lại tâm trạng đi vào, thấy cô tìm kiếm khắp nơi, tò mò hỏi: "Em đang tìm gì vậy?"

Khương Niệm đáp: "Hết đường trắng rồi, em phải tới Cung Tiêu Xã một chuyến."

Từ Yến nói: "Chị đi cùng em."

Khương Niệm quay đầu nhìn Từ Yến đang đứng ở cửa bếp, Từ Yến mím môi cười, đưa tay lên dụi mạnh mắt: "Em nói đúng, quyền chủ động phải nằm trong tay mình, chị sẽ không thể bị Lưu Cường dắt mũi nữa."

Hơn nữa, sau hai tháng thay đổi, cô ấy cũng phát hiện Lưu Cường đối với cô ấy không còn giống như trước nữa, khi nói chuyện với cô ấy thỉnh thoảng cũng mang theo sự thăm dò và dè dặt.

.

Khương Niệm lấy tiền và phiếu đường từ trong hộp sắt, cùng Từ Yến đi tới Cung Tiêu Xã.

Hai người đi trên đường, những người quân tẩu và các bà các mẹ đi ngang qua đều nhìn Khương Niệm với ánh mắt chế giễu.

Ra khỏi khu nhà tập thể, lại gặp mấy người quân tẩu đi ngược chiều, bọn họ đang vừa đi vừa cười nói chuyện phiếm, trong đó có một người nhìn thấy Khương Niệm ở phía đối diện, liền huých khuỷu tay vào người bên cạnh, ghé tai nói nhỏ.

Ánh mắt và hành động của mấy người đó, thật sự khiến Khương Niệm không thể không suy nghĩ nhiều.

Cô nhíu mày khó hiểu, quay đầu nhìn mấy người quân tẩu vừa đi lướt qua, chỉ nghe loáng thoáng được mấy chữ.

Quả phụ, không biết an phận, mất mặt.

Khương Niệm: …

Cô không an phận chỗ nào?

Cô làm mất mặt ai?!

Từ Yến thấy sắc mặt Khương Niệm không tốt, quay đầu trừng mắt nhìn mấy người quân tẩu đang nói chuyện phiếm kia, bọn họ nhìn thấy ánh mắt hung dữ của Từ Yến, lập tức quay đầu đi không dám nhìn Khương Niệm nữa.

Từ Yến nói: "Chờ lát nữa chúng ta từ Cung Tiêu Xã về hỏi chị Phùng xem sao, chắc chị ấy biết chuyện gì."

Khương Niệm gật đầu: "Ừ."

Trên đường đi có nhiều người nhìn cô với ánh mắt kỳ quái như vậy, cho dù Khương Niệm có tâm lý tốt đến đâu, trong lòng cũng không khỏi cảm thấy khó chịu.

Nắng tháng Chín không còn gay gắt như trước, Khương Niệm đi dưới bóng cây, gió thổi trên người mang theo chút mát mẻ, cô xoa xoa cánh tay, định bụng lần sau tới Cung Tiêu Xã sẽ mang theo phiếu vải và phiếu bông, mua về tự may cho cô và Lục Duật mấy bộ quần áo thu đông.

Cô và Từ Yến vừa đi đến cửa Cung Tiêu Xã, đã gặp Lưu Cường lẽ ra phải ở trong đội huấn luyện.

Ngoài Lưu Cường ra, còn có cả Trịnh Hồng, hai người đứng đối diện nhau, không biết đang nói gì.

Khương Niệm: ...

Tên khốn này, đúng là ngựa quen đường cũ mà?!

Từ Yến đứng im ngoài cửa, nhìn Lưu Cường và Trịnh Hồng đang nói chuyện bên trong Cung Tiêu Xã, ánh mắt dần lạnh lẽo, khóe miệng mím chặt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc