Trương Hân thấy Kiều Hoành Chấn cứ như đang coi mình là cọp cái vậy, muốn tức giận cũng chẳng tìm ra lý do. Hừ, đợi sau này, e rằng anh lại khao khát được ngủ trên giường lắm đấy. Cô cứ chờ xem ngày anh tự vả mặt mình.
Buổi chiều, Kiều Đại Căn và Kiều Hoành Chấn đều ra đồng làm việc. Trương Hân ở nhà một mình, dự định dọn dẹp lại nhà cửa.
Căn phòng phía trong phòng khách là phòng của ba chồng, cô là con dâu nên không tiện vào dọn dẹp, hơn nữa Kiều Đại Căn vốn dĩ cũng là người sạch sẽ.
Căn phòng còn lại chính là phòng của cô và Kiều Hoành Chấn, đồ đạc của hai người được phân chia ranh giới vô cùng rõ ràng.
Trương Hân thở dài một tiếng, bắt đầu nhanh nhẹn quét tước dọn dẹp.
Đồ đạc của cô không nhiều, chỉ có một chiếc rương lớn, còn một số thứ cô vẫn để ở khu thanh niên trí thức, trước kia cô từng nghĩ để đó thì sẽ có cơ hội gặp mặt Tống Minh Hoa. Nhưng bây giờ cô một chút cũng không muốn nhìn thấy anh ta nữa, tốt hơn hết là nên sớm qua đó lấy đồ về.
Cô vốn là người tiêu xài phóng khoáng, số tiền trong túi giờ chỉ còn lại năm mươi sáu tệ bảy hào ba xu. Hiện giờ còn hơn mười ngày nữa mới tới cuối tháng, vẫn có thể cầm cự được, hơn nữa các loại phiếu gạo, phiếu thịt thì vẫn còn khá nhiều.
Đồ đạc của Kiều Hoành Chấn cũng không nhiều, quần áo chỉ có vài bộ. Bộ nào cũng cũ kỹ, trên đó còn có mấy miếng vá, đến quần dài cũng cộc chẳng đủ che kín chân.
Thật ra với hai lao động chính khỏe mạnh trong nhà là Kiều Đại Căn và Kiều Hoành Chấn, cuộc sống lẽ ra không đến nỗi khó khăn như vậy. Chỉ là mẹ đẻ của Kiều Hoành Chấn cứ gây gổ, bắt anh phải chu cấp cho các em ăn học, nói rằng vì anh mà em trai mới sinh non, lại than vãn nhà đông miệng ăn nên đã lấy đi không ít lương thực.
Kiều Đại Căn cũng cảm thấy chính mình đã cướp đi con trai của chị dâu. Trong lòng ông ấy luôn áy náy, nên cũng nhắm mắt làm ngơ với hành vi của họ.
Nói là chu cấp cho các em ăn học, nhưng người trong thôn ai mà chẳng biết đó là nuôi cả một đại gia đình kia chứ. Bởi vậy dù Kiều Hoành Chấn đã hai mươi hai tuổi, ngoại hình tuấn tú, làm việc cũng là một tay cừ khôi, nhưng trong thôn vẫn chẳng ai muốn gả con gái nhà mình sang đây.
Việc được nhận làm con thừa tự cho chú hai Kiều cũng không phải là chuyện Kiều Hoành Chấn có thể tự mình quyết định. Anh đã chu cấp cho họ nhiều năm như vậy rồi. Vì không muốn làm phiền chú hai Kiều, sau khi tốt nghiệp cấp hai, anh đã không tiếp tục đi học nữa. Nếu không, với số tiền chú hai Kiều kiếm được và năng lực của anh, anh hoàn toàn có thể học hết cấp ba rồi lên thị trấn tìm một công việc tốt.
Có thể may cho chú hai Kiều và Kiều Hoành Chấn mỗi người một bộ quần áo, cô vẫn còn mấy tấm phiếu vải. Trương Hân nghĩ một lát, quyết định lần sau lên thị trấn sẽ mua hai khúc vải về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
