Kiều Hoành Chấn cảm thấy rất không tự nhiên, người phụ nữ này cứ nhìn chằm chằm vào anh làm gì thế? Nhưng anh vẫn lén lút ngồi thẳng lưng, ưỡn ngực ra.
Kiều Đại Căn nhận thấy không khí giữa hai người có chút bất thường, liền vội lùa vài và cơm rồi đặt đũa xuống, bước vào phòng mình nghỉ trưa.
Trương Hân ăn hơn nửa bát đã không nuốt nổi nữa, vì Kiều Hoành Chấn xới cho cô đầy quá. Phần cơm còn lại, cô chậm rãi nhai từng hạt một, trong lòng vừa do dự vừa băn khoăn. Nếu cô không ăn hết, không biết Kiều Hoành Chấn có phật ý không? Dù sao lương thực thời buổi bây giờ cũng rất quý giá.
Kiều Hoành Chấn sớm đã để ý đến động tác của cô: "Em ăn no chưa?"
Trương Hân nhìn bát cơm còn thừa, có chút ngượng ngùng gật đầu, cô thật sự đã no căng rồi.
Kiều Hoành Chấn im lặng lấy bát của cô sang, không chút ngại ngần bắt đầu ăn phần cơm dang dở ấy.
Bây giờ chưa đến mùa thu hoạch bận rộn, buổi trưa chẳng có việc gì làm, trời lại oi bức nên mọi người cơ bản đều ở nhà ngủ trưa, đợi đến khi tiếng kẻng báo giờ làm buổi chiều vang lên mới ra đồng.
Trương Hân nhìn chiếc giường duy nhất trong phòng, lấy gối và chăn của Kiều Hoành Chấn cất trong tủ ra đặt lên giường. Tối hôm qua, vì cô nói sợ lây cảm cho anh nên Kiều Hoành Chấn đã ghép hai chiếc ghế ngoài phòng khách để ngủ tạm.
Nhân lúc Kiều Hoành Chấn rửa bát, cô dọn dẹp sơ qua căn phòng một lượt.
Trương Hân đợi mãi trong phòng vẫn không thấy người vào. Cô mở cửa, liền thấy người đàn ông đang gục trên bàn ở phòng khách. Cô bước tới đẩy nhẹ anh.
Kiều Hoành Chấn nghi hoặc ngẩng đầu dậy, dụi dụi mắt, hết sức cẩn thận hỏi: "Có chuyện gì thế?" Anh ngủ ở ngoài này cũng làm vướng mắt cô sao?
Lời trách móc vốn định nói ra của Trương Hân bỗng tắt lịm, cô dùng đôi mắt mông lung như phủ một tầng sương khói nhìn chằm chằm anh: "Sao anh không vào phòng ngủ?"
Kiều Hoành Chấn cũng muốn vào phòng ngủ chứ, tối qua anh đâu có ngủ ngon. Nhưng anh biết cô sẽ chê mình, thà cứ ngủ ngoài này còn hơn. Chỉ là câu này anh không dám nói ra.
"Trên người anh bẩn, vào phòng sẽ làm bẩn mất."
Trương Hân kéo anh đứng dậy rồi lôi vào phòng: "Em không chê đâu. Chiều còn phải ra đồng nữa, mau lên giường ngủ một lát đi."
"Anh tự đi." Anh vừa đi làm đồng về, trên người có mùi, sợ người phụ nữ này lại chê bai nên mới rào trước một câu.
Trương Hân nhìn động tác né tránh của người đàn ông, hốc mắt hơi cay cay. Cô nhớ lại kiếp trước mình cũng từng đối xử với Kiều Hoành Chấn như vậy, giờ đây tình thế lại đảo ngược. Nhưng Kiều Hoành Chấn không hề hay biết gì, cứ thế bước vào phòng, cô cắn môi rồi cũng đi theo sau.
Trương Hân đứng bên giường hất cằm, ra hiệu cho anh mau lên giường. Cô nhìn thẳng vào Kiều Hoành Chấn một cách đường hoàng, trong ánh mắt không hề ẩn chứa nửa điểm chê bai.
Kiều Hoành Chấn lại liếc nhìn cô một cái, thấy trong ánh mắt cô không có gì bất thường, mới dò dẫm trải chăn của mình lên giường rồi cẩn thận nằm xuống. Trước khi nhắm mắt, anh còn nhìn Trương Hân thêm một lần nữa, sau đó mới yên tâm chìm vào giấc ngủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

