Chiều hôm đó, cô xào qua hết thảy các loại rau củ một lượt, coi như đã nắm được những điểm cốt lõi của việc xào rau thanh đạm.
Hai ngày tiếp theo, trừ những lúc ăn cơm, cô đều trốn trong phòng để cày kỹ năng.
Tiến độ kỹ năng thực ra không tính theo số đĩa thức ăn cô nấu, mà phụ thuộc nhiều hơn vào tay nghề làm bếp thực tế. Chỉ vì cô mới bắt đầu từ con số không nên chỗ nào cũng có thể tiến bộ, lại thêm bếp trưởng Chu kèm cặp một - một, hễ có lỗi sai là được nhắc nhở sửa ngay tại chỗ.
Lại còn có vô số nguyên liệu để cô tha hồ luyện tập, nhờ thế tiến độ kỹ năng mỗi ngày đều tăng vọt một mảng lớn.
Hơn nữa ở trong chế độ giảng dạy hai tiếng thì bên ngoài mới trôi qua một tiếng.
Hiệu quả của việc học một - một là vô cùng rõ rệt. Giờ đây khi cầm nguyên liệu trên tay, Diệc Thanh Thanh đã có thể phán đoán sơ bộ xem nên sơ chế thế nào và nấu món gì. Các món cơm gia đình thường ngày chẳng thành vấn đề, coi như đã bắt kịp trình độ của mẹ cô là bà Triệu Hương Lan, dẫu rằng so với bếp trưởng Chu thì vẫn còn kém một đoạn dài.
Trưa ngày trước khi lên đường xuống nông thôn, sau chuỗi ngày miệt mài học tập gấp rút, cuối cùng khi nấu xong đĩa thịt kho tàu trước mặt, kỹ năng nấu ăn của cô đã thành công thăng lên Cấp 2, một thông báo mới toanh hiện ra trước mắt.
**[Thông qua chế độ dạy kỹ năng, kỹ năng nấu ăn đã nâng lên Cấp 2, thưởng 5 điểm danh (Dùng điểm danh để nâng cấp sẽ không có phần thưởng này)]**
Diệc Thanh Thanh: “!”
Tự mình rèn luyện để nâng cấp kỹ năng cũng có thể nhận được điểm danh sao?
Số dư điểm danh của Diệc Thanh Thanh lập tức tăng vọt lên 8 điểm. Cô thầm thấy may mắn vì trước giờ mình nghèo rớt mồng tơi nên không dùng điểm danh để nâng cấp thẳng.
Nếu dùng điểm chẳng phải vừa mất toi 5 điểm danh mà lại mất luôn phần thưởng nâng cấp sao? Tính đi tính lại là lỗ mất 10 điểm danh chứ ít gì!
Cô không tiếp tục học nữa, ngày mai là phải xuống nông thôn rồi, hôm nay phải tranh thủ đi điểm danh một chuyến mới được.
**[Điểm danh tại Trường cấp 3 huyện Nam Bình, nhận được kỹ năng thi đại học]**
Nhìn thấy dòng thông báo, Diệc Thanh Thanh thầm reo lên, quả nhiên cô đoán không sai chút nào, thế mà lại là kỹ năng thi đại học.
Cô liếc nhìn thanh kỹ năng, thấy mình đã đạt mức Cấp 1 (88%), chỉ cần một chút nữa thôi là lên Cấp 2.
**[Khóa học dạy kỹ năng thi đại học]**
**[Tổ giáo viên lớp chọn Trường cấp 3 huyện Nam Bình (Cấp 3)]**
Trình độ giảng dạy ở đây cao hơn bếp trưởng Chu một bậc, có thể dạy cô lên tối đa là Cấp 3.
Thế này thì sau khi xuống nông thôn, cô chẳng cần phải lo lắng về chuyện học hành nữa rồi.
Lại giải quyết thêm được một vấn đề lớn, Diệc Thanh Thanh cảm thấy chuyện đi xuống nông thôn dường như cũng chẳng đến mức tồi tệ như mình tưởng.
Vẫn còn lại 5 điểm danh, cô lần lượt ghé qua vài địa điểm khác.
**[Điểm danh tại Cửa hàng thực phẩm phụ huyện Nam Bình, nhận được 30 quả trứng gà]**
**[Điểm danh tại Hợp tác xã mua bán huyện Nam Bình, nhận được 2 cân hạt hướng dương ngũ vị]**
**[Điểm danh tại Trung tâm thương mại bách hóa huyện Nam Bình, nhận được 1 chiếc ti vi đen trắng 14 inch]**
Ngoại trừ chiếc ti vi cuối cùng này cầm theo hơi vô dụng ra, những thứ khác đều vô cùng thiết thực.
Cảm thấy đồ ăn thức uống trữ trong không gian tùy thân cũng hòm hòm rồi, Diệc Thanh Thanh giữ lại 2 điểm danh để phòng hờ những lúc cần kíp.
Vừa bước chân vào cửa nhà, Diệc Thanh Thanh đã thấy Lưu Mỹ Lệ đang áp sát cả người vào cửa phòng mình, cô khẽ nhíu mày: “Chị dâu, chị đang làm gì đấy?”
Lưu Mỹ Lệ giật nảy mình, quay lại thấy là cô liền gắt: “Tự dưng lên tiếng làm gì thế? Làm tôi giật cả mình!”
“Ai bảo chị lén la lén lút”, Diệc Thanh Thanh bực mình đáp trả.
“Thanh Thanh vào đây mau con!”
Giọng của Triệu Hương Lan từ trong phòng cô vọng ra ngoài.
Sao mẹ cô lại về rồi? Lại còn ở trong phòng cô nữa? Đã đến giờ tan ca ở nhà máy đâu cơ chứ!
Diệc Thanh Thanh đẩy cửa bước vào: “Mẹ, sao hôm nay mẹ về sớm thế ạ?”
Lưu Mỹ Lệ cũng ghé mắt tính dòm vào trong, Diệc Thanh Thanh nhanh tay đóng sầm cửa lại, suýt chút nữa khiến Lưu Mỹ Lệ đập mặt vào cánh cửa.
“Đừng có để ý đến cái đồ thiển cận ấy, chắc thấy mẹ dọn đồ nên muốn ngó xem mẹ cho con những gì đấy”, Triệu Hương Lan nhổ bãi nước bọt về phía cửa, “Ngày mai con phải đi rồi, mẹ xin nghỉ phép hai tiếng về sớm để gom góp đồ đạc cho con, mau lại đây!”
“Nhiều đồ thế này, con gái con lứa đi tàu hỏa đường dài mang vác nhiều cũng khổ, may mà giờ chưa sang thu, quần áo mang theo cũng nhẹ bớt”, Triệu Hương Lan vừa nói vừa chỉ tay sang bên cạnh, “Cái bọc lớn này đựng chăn đệm mỏng hơn một chút, quần áo thay giặt và một ít đồ dùng hàng ngày, nhìn to thế thôi chứ không nặng đâu, con xách tốt.”
“Còn đống này là những thứ chưa cần dùng gấp, gồm có chiếc chăn bông mới dày dặn và quần áo mùa đông của con, muộn nhất là tuần sau mẹ sẽ gửi bưu điện sang đó cho con. Nhớ phải ra bưu điện lấy sớm, tiện thể gửi thư về kể tình hình bên ấy. Sống khổ quá thì mẹ dù có liều mạng cũng phải tìm cách kéo con về thành phố”, Triệu Hương Lan trong lòng tràn ngập nỗi bất an lo lắng.
Bà hạ thấp giọng dặn dò: “Cái bọc lớn ấy khi nào tới nơi an cư ổn định rồi con mới được mở ra nhé. Bên trong có một hộp bánh quy, bên trên là bánh, dưới đáy là tiền và phiếu mẹ chuẩn bị cho con, phải cất giữ cho thật cẩn thận. Đến bên đó đồ quý giá nhất định phải khóa lại, ổ khóa mẹ cũng mua sẵn để trong bọc lớn rồi. Nếu được ở một mình một phòng thì khóa cửa lại, còn nếu ở chung với người khác thì khóa hòm đựng đồ quý giá vào.”
“Đi đường thì dùng cái bọc nhỏ này thôi, bên trong toàn đồ dùng lặt vặt hàng ngày, lại có thêm một cân kẹo, đến lúc đó có thể dùng để tạo mối quan hệ với bà con trong làng hoặc các bạn thanh niên trí thức khác. Lương khô đi đường cũng nhét vào đây, tiền với phiếu thì để một chút tượng trưng thôi. Chỗ hai mươi đồng này là hôm qua anh trai con lén đưa cho mẹ bảo đưa lại cho con đấy, nó cũng lo cho con lắm, chỉ là vướng bận vợ nó thôi.”
“Tới nơi rồi thiếu cái gì thì tự đi mà mua, dùng hết rồi viết thư về mẹ gửi sang cho. Phải lo cho cuộc sống của mình thật tốt, ngàn vạn lần không được tiếp xúc qua lại nhiều với đám đàn ông chưa vợ cùng trang lứa ở dưới quê, kẻo lại chịu thiệt thòi. Tuyệt đối không được giống như đứa con gái nhà thím Vương của con, vì sợ vất vả mà đâm đầu lấy một gã đàn ông nông thôn, sau này không về thành phố được thì bố mẹ đau lòng chết mất...”
Diệc Thanh Thanh ôm lấy cánh tay mẹ, gối đầu vào hõm cổ bà, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Mẹ, con hiểu mà, mẹ cứ yên tâm. Không quá mấy năm đâu, con nhất định sẽ tự lực thi đỗ đại học để về thành phố, đến lúc ấy con sẽ đón mẹ đi hưởng phúc!”
Triệu Hương Lan cười mà ứa cả nước mắt. Con gái ngốc của bà ơi, kỳ thi đại học đã bị hủy bỏ từ lâu rồi, lấy đâu ra đại học mà thi nữa? Huống hồ học lực của con bé ra sao bà còn lạ gì, cho dù kỳ thi đại học chưa bị hủy thì con bé cũng khó mà đỗ nổi!
Nhưng con gái có chí khí là điều đáng mừng, có chí thì mới không bị cái chốn thôn quê kia chôn vùi, thế nên bà cũng cảm thấy an ủi mà hùa theo: “Được rồi, con gái mẹ có chí khí lắm, mẹ chờ ngày được hưởng phúc từ con đây!”
“Mẹ ơi anh Chí Cương sắp về rồi đấy, cơm nước vẫn chưa nấu xong đâu!” Lưu Mỹ Lệ đứng ngoài cửa hồi lâu không nghe thấy tiếng động gì, không nhịn được bèn đập cửa gọi với vào.
Triệu Hương Lan lau khóe mắt: “Con tự kiểm tra lại xem, mẹ ra ngoài đây.”
Bà mở cửa bước ra, mắng xối xả: “Giục cái gì mà giục, cô không biết nấu cơm chắc? Dâu mới về nhà ngày nào cũng chìa tay đòi mẹ chồng cho ăn, không biết ngượng à?”
“Chẳng phải con đang mang đứa cháu đích tôn của nhà họ Diệc các người sao”, Lưu Mỹ Lệ xoa xoa cái bụng hơi nhô lên của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)