Ngày hôm sau, việc đầu tiên Diệc Thanh Thanh làm sau khi thức dậy là kiểm tra bảng điều khiển hệ thống.
**[Ký chủ: Diệc Thanh Thanh]**
**[Điểm danh: 2]**
**[Ba lô: Hộp thuốc nhỏ chứa thuốc thông dụng, 30 cân lương thực tinh, 100 đồng tiền mặt]**
**[Địa điểm điểm danh: Phòng thuốc Trạm y tế số một huyện Nam Bình (Đang làm mới), Trạm lương thực huyện Nam Bình (Đang làm mới), Ngân hàng huyện Nam Bình (Đang làm mới)]**
Nhìn thấy con số “2” ở mục điểm danh, Diệc Thanh Thanh thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không phải ngồi ăn núi lở là tốt rồi.
Ngày hôm đó cô lại ra phố dạo một vòng, phát hiện thêm các điểm điểm danh tại trường học trong huyện, bưu điện và vài nhà máy xí nghiệp. Những địa điểm dễ tiếp cận từ hôm qua cô cũng cẩn thận đi xem lại một lượt.
Đa số các điểm điểm danh đều chỉ cần 1 điểm, duy chỉ có điểm ở cổng trường cấp 3 huyện là rất đặc biệt, cần tới 3 điểm danh.
Trước khi xuất viện thì lo không tìm ra nơi điểm danh, xuất viện rồi mới thấy khắp nơi đều có thể điểm danh nhưng bản thân lại rỗng túi, không đủ điểm để lấy.
Thế nên mấy ngày sau đó Diệc Thanh Thanh cũng không chạy lung tung nữa.
Mỗi ngày cô chỉ tập thể dục rèn luyện thân thể, thời gian còn lại thì ở nhà thong thả thu dọn đồ đạc mang theo khi xuống nông thôn.
Vốn là con cưng trong nhà, nay lại sắp phải đi xa, cô càng nhận được sự yêu thương chiều chuộng hết mực từ cha mẹ và anh trai, ngay cả chị dâu cũng không dám lắm lời nữa.
Mấy câu lý lẽ hôm trước của Diệc Thanh Thanh quả thực có tác dụng, Lưu Mỹ Lệ mỗi ngày cũng không dám nằm ườn mãi trên giường, đã biết đi lại vài vòng trong phòng, thỉnh thoảng còn phụ giúp quét nhà này nọ.
Mẹ cô là Triệu Hương Lan những ngày này tranh thủ lúc rảnh rỗi mua sắm rất nhiều thứ. Nghe nói vùng Đông Bắc lạnh giá, bà còn tìm người đổi lấy không ít phiếu bông, chuẩn bị may cho cô một chiếc chăn bông thật dày, lại còn chần thêm một lớp bông dày dặn vào đống áo ấm mùa đông từ những năm trước.
Khoảng đến ngày thứ ba, những địa điểm đã điểm danh trước đó đều đã làm mới hoàn tất.
Không biết điểm danh lặp lại ở cùng một địa điểm thì có gì khác biệt không, Diệc Thanh Thanh cầm 5 điểm danh tích cóp được trong tay đi đến ngân hàng.
Nếu điểm danh ở cùng một nơi mà vật phẩm nhận được y như cũ, thì tiền bạc vẫn quan trọng hơn thuốc men và lương thực.
Hộp thuốc nhỏ kia đã đủ cho cô dùng rất lâu rồi, 30 cân lương thực tinh cũng đủ cho một cô gái như cô ăn trong một tháng, đem ra thử nghiệm thì chọn ngân hàng vẫn là kinh tế nhất.
**[Điểm danh tại Ngân hàng huyện Nam Bình, nhận được 100 đồng tiền mặt]**
Quả nhiên là giống nhau!
Đã mất công ra ngoài rồi, chi bằng đi điểm danh một lượt cho xong.
**[Điểm danh tại Nhà máy liên hợp thịt huyện Nam Bình, nhận được 5 cân thịt ba chỉ lợn]**
**[Điểm danh tại Nhà máy dệt huyện Nam Bình, nhận được 1 cây vải bông màu xanh nhạt]**
Đều là những món đồ hữu ích dùng được, với 2 điểm danh cuối cùng, cô quyết định đến thử điểm ở bếp sau của quán cơm quốc doanh, xem thử nơi cần tới 2 điểm danh thì có gì khác biệt.
Cô không có phiếu lương thực, vào quán cơm quốc doanh cũng chẳng ăn được gì, đành nhân lúc buổi trưa đông khách lẻn vào đứng trước cửa bếp sau lặng lẽ điểm danh.
**[Điểm danh tại bếp sau Quán cơm quốc doanh huyện Nam Bình, nhận được kỹ năng nấu ăn, mở khóa chế độ dạy kỹ năng]**
Cô thực sự không ngờ hệ thống điểm danh này còn kèm theo cả tính năng nâng cấp kỹ năng. Thế thì cái điểm cần tới 3 điểm danh ở cổng trường cấp 3 kia rốt cuộc là thứ gì? Không lẽ là kỹ năng học tập các môn đấy chứ?
Bảng hệ thống của cô lại xuất hiện thêm một mục mới.
**[Ký chủ: Diệc Thanh Thanh]**
**[Điểm danh: 0]**
**[Kỹ năng: Nấu ăn Cấp 1]**
**[Ba lô: Hộp thuốc nhỏ chứa thuốc thông dụng, 30 cân lương thực tinh, 200 đồng tiền mặt, 5 cân thịt ba chỉ lợn, 1 cây vải bông màu xanh nhạt]**
**[Địa điểm điểm danh: ...Bếp sau Quán cơm quốc doanh huyện Nam Bình (Không thể điểm danh)]**
Nhìn thanh tiến độ trống trơn bên dưới kỹ năng, Diệc Thanh Thanh chợt nhận ra mấy ngày nay mình bận rộn đủ thứ mà quên mất việc quan trọng nhất: cả cô lẫn nguyên chủ đều chẳng biết nấu nướng gì cả!
Hơn nữa điểm danh ở bếp sau này sau khi nhận xong lại hiển thị trạng thái không thể điểm danh, rõ ràng là không thể đến lần thứ hai.
Cô dời tầm mắt nhìn vào dấu cộng nhỏ xíu phía sau kỹ năng nấu ăn.
**[Có tiêu hao 5 điểm danh để nâng kỹ năng nấu ăn lên Cấp 2 không?]**
**[Không đủ điểm danh, không thể nâng cấp, vui lòng nhấp vào mục kỹ năng để vào chế độ dạy kỹ năng nhằm nâng cao năng lực]**
5 điểm danh, đắt quá, cô không gánh nổi. Nhưng mà chế độ dạy kỹ năng này là cái gì thế nhỉ?
Cô chạm nhẹ vào hai chữ nấu ăn.
**[Khóa học dạy kỹ năng nấu ăn]**
**[Chu Đại Sơn (Cấp 2 - 85%)](Tiến vào)**
Tổng cộng chỉ có đúng một lựa chọn, Diệc Thanh Thanh nhấp chọn tiến vào.
**[Khi đang học kỹ năng, cơ thể sẽ ở trạng thái ngủ say. Vì sự an toàn của ký chủ, vui lòng không tiến hành học kỹ năng ở nơi có người khác dòm ngó]**
Diệc Thanh Thanh nhìn quanh quất, đang ở giữa phố lớn, tự dưng lăn đùng ra ngất xỉu thì quả thực không ổn chút nào.
Cô chạy vội về nhà, vào phòng ngủ của mình rồi khóa trái cửa lại, nằm ngay ngắn lên giường, sau đó mới bấm chọn tiến vào học kỹ năng một lần nữa.
Trước mắt tối sầm lại, khi lấy lại được ý thức thì cô đã ở một nơi trông vô cùng quen mắt.
Đây chẳng phải là bếp sau của quán cơm quốc doanh sao?
Nhìn lại người đàn ông trung niên hơi đẫy đà đứng trước mặt, đây chẳng phải chính là bếp trưởng Chu của quán cơm quốc doanh ư?
“Tôi là thầy dạy nấu ăn Chu Đại Sơn của trò, tôi chỉ có thể giúp trò nâng trình độ nấu ăn lên mức Cấp 2 là tối đa. Món sở trường của tôi là thịt kho tàu, thịt lợn hầm miến...”
“Bây giờ chúng ta sẽ học xào khoai tây, gọt vỏ mấy củ khoai tây này đi...”
Còn nguyên chủ thì sao, lúc nấu cơm thường hay phụ giúp mẹ, nhóm lò nhặt rau đều làm ra ngô ra khoai, nhưng bảo đứng bếp nấu nướng thì chịu chết.
Dưới sự chỉ dẫn của bếp trưởng Chu, Diệc Thanh Thanh bắt đầu gọt vỏ, thái lát khoai tây.
Yêu cầu của bếp trưởng Chu cũng không quá khắt khe, cô thái miếng dày miếng mỏng chú ấy cũng chẳng cằn nhằn gì, sau đó là cho vào chảo xào.
Nguyên liệu trong không gian này nhiều vô kể, cô có thể tha hồ luyện tập không giới hạn.
Nấu xong món ăn, cô còn có thể nếm thử đôi miếng, chỉ có điều là chỉ cảm nhận được hương vị chứ chẳng có cảm giác no bụng chút nào.
Buổi trưa chưa kịp ăn gì đã vào thử chế độ học kỹ năng này, cô ăn liền tù tì ba đĩa khoai tây xào do chính tay mình làm mà bụng vẫn cứ đói meo.
Xào xong ba đĩa khoai tây thanh tiến độ kỹ năng của cô đã tăng lên mức Cấp 1 (3%). Nếu cứ duy trì theo tiến độ này thì xào thêm 97 đĩa khoai tây nữa là lên được Cấp 2 rồi.
Việc học tập mà nhìn thấy rõ từng chút tiến bộ thế này đúng là khiến người ta mê mẩn không dứt, chẳng thấy mệt mỏi chút nào. Nhưng sức khỏe là quan trọng nhất, để dạ dày đói lả sinh bệnh thì không được, ăn cơm xong rồi vào học tiếp cũng chưa muộn.
Cô thoát khỏi chế độ học kỹ năng, trong chạn bát vẫn còn một chiếc bánh nướng. Sáng nay mẹ cô làm dư hai cái bánh để dành cho cô và chị dâu ăn trưa.
Rót một cốc nước nóng xong cô bẻ bánh nhúng vào nước cho mềm rồi ăn lót dạ, sau đó không ngừng nghỉ quay lại phòng tiếp tục việc học.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



