Khương Phi vội vàng kéo tay Tần Lộ Lộ lại.
Nghe xong lời Khương Thanh Nhu, Tần Lộ Lộ bắt đầu thấy hoảng.
Dạo này phong trào siết chặt kỷ luật, tác phong đang rất nghiêm, ai lại muốn mang tiếng... trộm cắp chứ?
Cô bước lên một bước, cúi đầu nhìn thẳng vào Tần Lộ Lộ, đôi môi đỏ mọng mấp máy liên tục: “Cậu chưa từng thấy đơn đăng ký mà cũng dám loan tin đồn nhảm, vu khống mình cướp vị trí của Khương Phi à?”
“Nói đi! Mục đích bịa đặt của cậu là gì? Mọi người đều biết anh mình là Cục trưởng, cậu là ai cử đến đấy? Là gián điệp đúng không? Muốn lợi dụng mình để vu cáo anh mình?”
Lời này vừa thốt ra, cả phòng như chết lặng.
Ai cũng biết Tần Lộ Lộ trước nay luôn miệng nói “Khương Thanh Nhu đi cửa sau”. Mọi người cũng biết cô có anh trai làm Cục trưởng.
Nhưng với khí thế đầy tự tin của Khương Thanh Nhu lúc này... Chẳng lẽ thật sự là Tần Lộ Lộ tung tin thất thiệt?
Gián điệp? Đừng nói Tần Lộ Lộ, ngay cả Khương Phi cũng bị choáng váng trước câu hỏi này.
Cô ta vội vàng bước tới, vội vã lên tiếng: “Thanh Nhu, đừng nói nữa. Chị không mượn mỹ phẩm của em đâu. Dù gì cũng là người trong một đội, đừng khiến chuyện trở nên quá căng thẳng.”
Sau đó, cô ta quay sang định kéo Tần Lộ Lộ đi: “Lộ Lộ, cậu cũng đừng nổi nóng nữa, sắp tới giờ biểu diễn rồi.”
Nghe vậy, cả phòng chợt nhìn về phía đồng hồ treo tường.
Đúng rồi, chỉ còn chưa đầy hai mươi phút nữa là bắt đầu.
Muốn dừng ở đây à? Trong lòng Khương Thanh Nhu bật cười lạnh.
Không đời nào.
Hôm nay cô phải nhổ tận gốc cái gai “đi cửa sau” này, tuyệt đối không để lại vết nứt nào.
Mà gương mặt thật của Khương Phi... cũng đến lúc nên được vạch trần rồi.
Cô nhìn sang Khương Phi, ánh mắt mang theo vẻ khó hiểu, giọng nhẹ nhàng hỏi: “Khương Phi, dù gì chị cũng là chị họ của em, sao lúc nãy Tần Lộ Lộ vu khống em, chị lại chẳng nói một lời?”
“Còn bây giờ, khi em chỉ vừa đặt dấu hỏi với lời nói của cô ấy, thì chị lại vội vàng can thiệp như thế?”
“Chị là chị họ của em... hay là của Tần Lộ Lộ vậy?”
Nói xong, đôi mắt Khương Thanh Nhu ửng đỏ, vẻ mặt trông đầy tổn thương.
Mọi người trong phòng nhìn cô, trong lòng cũng bắt đầu có phần dao động.
Sao trông như là cô thật sự đang rất buồn? Trước giờ chẳng phải hai người này luôn bất hòa sao? Có lúc nào thân thiết đâu?
Nhưng điều quan trọng là câu chuyện Khương Thanh Nhu “cướp suất đăng ký” kia, rõ ràng vừa mới bị chất vấn đã khiến Tần Lộ Lộ lặng thinh.
Có người nhỏ giọng nói: “Dù gì thì cũng là chị em họ, đánh nhau thì xương còn dính gân. Khương Phi cứ bênh người ngoài như thế, Khương Thanh Nhu thấy buồn cũng là chuyện bình thường thôi.”
Mặt Khương Phi lúc này từ trắng chuyển sang đỏ.
Cô ta đưa tay ra định kéo Khương Thanh Nhu lại, giọng lắp bắp: “Thanh Nhu, xin lỗi nhé... Chị chỉ là không muốn mọi người cãi vã nữa, dù gì cũng sắp tới giờ biểu diễn rồi, ai cũng cần nghỉ ngơi chuẩn bị...”
Khương Thanh Nhu lặng lẽ nghiêng người, né tránh bàn tay đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
