Hay nhỉ, hóa ra lại là vì nghĩ cho mọi người?
Cô lắc đầu khẽ, cắn nhẹ môi: “Nghỉ ngơi thì đúng là quan trọng thật. Nhưng danh dự của em... không quan trọng sao? Trong mắt chị, em là người có thể đem ra hy sinh bất cứ lúc nào à?”
Muốn diễn? Ai không biết diễn! Cô còn từng đóng cả vai Lâm Đại Ngọc đấy nhé!
Chưa kịp để Khương Phi mở miệng, lớp trưởng Bạch Trân Châu đã đứng lên nói: “Vậy thì cậu và Tần Lộ Lộ nói rõ một lần đi. Là cô ấy vu khống cậu hay cậu đang đổ oan cho cô ấy, nói hết ra cho rành mạch. Đừng ảnh hưởng đến việc Khương Phi trang điểm.”
Rồi cô ấy quay sang Khương Phi, giọng nhẹ hơn đôi chút: “Đi, để mình đưa cậu đi mượn đồ trang điểm từ cô giáo.”
Khương Thanh Nhu nghe thế cũng không thấy phản cảm gì.
Dù gì trong truyện, Bạch Trân Châu cũng là người bạn thân chí cốt của Khương Phi, là cánh tay đắc lực giúp cô ta bước từng bước lên đỉnh.
Nhưng ít nhất cô ấy vẫn là người có lý lẽ. Vừa rồi cũng không thiên vị bên nào giữa cô và Tần Lộ Lộ.
Chỉ có điều... Khương Phi bây giờ còn dám rời khỏi đây sao?
Khương Thanh Nhu lại liếc nhìn sang Tần Lộ Lộ. Từ nãy đến giờ cô ả nấp sau lưng Khương Phi, cả người run rẩy, không dám hé nửa lời.
Khương Thanh Nhu bắt chước đúng giọng điệu khiêu khích vừa nãy của Tần Lộ Lộ, lạnh nhạt hỏi: "Tần Lộ Lộ, sao giờ cậu lại im lặng thế? Là vì đã ngầm thừa nhận bản thân chính là cái người vu khống mình là gián điệp à?"
"Thế thì cậu vu khống mình làm gì? Bịa chuyện vu oan cho mình, cậu được lợi gì?" Giọng Khương Thanh Nhu tiếp tục truy vấn, gọn gàng, sắc bén.
Nói đi, ai là người đứng sau cho cô ả cái “lợi” đó? Tên người đó là ai?
Tần Lộ Lộ trong lòng đã hoàn toàn sụp đổ. Trong cơn hoảng loạn, cô ả chỉ tay về phía Khương Phi, lắp bắp hét lên: "Là Khương Phi! Là cô ấy nói với tôi! Cô ấy bảo cậu cướp tờ đăng ký của cô ấy mà sửa tên!"
Nghe xong câu đó, Khương Thanh Nhu suýt nữa bật cười thành tiếng.
Dạy dỗ Tần Lộ Lộ so với dạy chó còn dễ hơn.
Vẻ mặt cứng đờ, lúng túng đến kỳ quặc của Khương Phi lúc này càng khiến cô hài lòng hơn nữa.
Người vừa chuẩn bị đưa Khương Phi đi trang điểm Bạch Trân Châu nghe thấy liền cau mày, lên tiếng bênh vực: "Sao Khương Phi có thể nói mấy chuyện như thế? Bình thường dù bị bắt nạt cô ấy cũng chẳng hé miệng một câu, cậu đừng lôi người khác vào để chối tội cho mình."
Lời vừa nói ra, mấy cô gái vừa mới bị bất ngờ thì giờ cũng bắt đầu dịu lại.
Phải đấy, Khương Phi xưa giờ bị Khương Thanh Nhu bắt nạt cũng chỉ im lặng chịu đựng. Dù chuyện này có thật, cô ta cũng sẽ không đi kể lể ra ngoài đâu.
Huống hồ, Khương Phi vẫn luôn nổi tiếng hiền lành, rộng lượng. Một người như vậy sao có thể nói ra chuyện khiến người khác hiểu lầm chính gia đình của mình chứ?
Lúc này, sắc mặt Khương Phi cũng đã chuyển sang xám ngoét. Cô ta nghiến răng chất vấn Tần Lộ Lộ: "Tần Lộ Lộ, mình với cậu không thù không oán, sao cậu lại bịa đặt vu oan cho mình như thế?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
