Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỹ Nhân Trong Đại Tạp Viện Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Nhưng cô lại ngại mở miệng......

Rất nhanh hai người đã tới công ty cung cấp.

Ba ngôi nhà gỗ với những bức tường xám xịt được mấy chữ lớn [phục vụ nhân dân].

Dừng xe đạp lại, cả hai cùng đi vào bên trong.

Khương Nhu mua kẹo quýt theo lời mẹ dặn, cô nhìn thấy kẹo sữa thỏ trắng bên cạnh, rất muốn mua mấy viên ăn.

Thẩm Thành Đông đứng ở phía sau cô nhìn thấy cảnh này hơi nhíu mày, anh lặng lẽ siết chặt túi quần khô quắt, chỉ có thể trơ mắt nhìn nhưng lại không móc ra được một phân tiền nào.

Khương Nhu đứng trước nên không nhìn thấy vẻ mặt của anh.

Cô nhớ tới lúc ra cửa mình có mang theo tiền mừng tuổi tích góp được, cô lấy một cái ví vải ra, bên trong có năm mươi tệ, đều là tiền tiết kiệm của cô.

"Đồng chí, phiền anh gói giúp tôi cân một cân kẹo sữa thỏ trắng."

Nhân viên bán hàng xụ mặt nhận tiền, sau đó lại cân một cân kẹo sữa.

Khương Nhu vừa định lấy kẹo thìì người đàn ông phía sau nhanh hơn cô một bước, vươn cánh tay bỏ kẹo vào túi vải.

Trong mắt người khác, hai người dán sát vào nhau, giống như là anh ôm cô vào lòng từ sau lưng.

Cảm nhận nhiệt độ đến từ lồng ngực anh, trong đầu Khương Nhu thoáng hiện hình ảnh không hợp với thiếu nhi.

Cô cắn chặt cánh môi, không dám cử động, mãi đến khi người đàn ông xách kẹo tách ra trở về chỗ cũ cô mới dám hít thở bình thường.

Trên đường trở về, Khương Nhu không nói gì.

Thẩm Thành Đông đạp xe rất chậm, chậm đến mức xe lừa đi ngang còn nhanh hơn bọn họ.

Lúc này, người đàn ông đột nhiên mở miệng:

"Anh định không đi sửa xe nữa, muốn tìm việc khác với Liễu Nhị."

Năm nay anh đã hai mươi hai tuổi, cũng không thể cứ như vậy, ngay cả viên kẹo sữa cũng mua không nổi...

Khương Nhu lấy lại tinh thần, bỗng nhiên nghĩ đến trong sách có đoạn nội dung nói Thẩm Thành Đông bị què một chân, cô lập tức nhảy xuống xe, lo lắng nói:

"Không được, em biết Liễu Nhị làm gì bên ngoài, anh không thể làm theo hắn ta!"

Vẻ mặt căng thẳng của cô trông rất lạnh lùng nhưng ánh mắt lại trong vắt.

Thẩm Thành Đông dừng xe, đối diện với ánh mắt của cô, trái tim bình tĩnh xao động.

Anh không được tự nhiên ho nhẹ một tiếng, đỏ tai thấp giọng dỗ dành: "Được, anh nghe em, mau lên đi."

Thấy anh nghe lời như vậy, Khương Nhu không nhịn được nhếch môi, Thẩm Thành Đông không dám nhìn tiếp.

Anh tăng tốc độ xe, sâu trong nội tâm vẫn muốn kiếm tiền.

Chỉ cần không để cho người khác biết là tốt rồi......

*

Khi bọn họ trở lại đại tạp viện thì đã là hai ba giờ chiều.

Khương Nhu đưa kẹo quýt cho Trần Ái Hà, ngoài ra còn chia cho bà vài viên kẹo thỏ trắng.

Trần Ái Hà đã sớm quen với sở thích thích mua những thứ đồ lặt vặt này của con gái nên không hỏi. Đợi đến chạng vạng, nhà nhà đều tan tầm, bà xách túi vải đựng kẹo dẫn con gái và con rể đi phát kẹo cưới.

Gọi như vậy là bởi vì ông ta làm chủ nhiệm ở nhà máy thịt, quyền lực lớn. Hơn nữa còn là một người góa vợ, rất nhiều quả phụ muốn gả cho ông ta nên ba ngày hai bữa đã có bà mối tới cửa, khiến mấy lão già xung quanh ghen tị muốn chết.

Nhưng ông ta không tìm một nửa mà một mình nuôi lớn con gái, giống như Khương gia, cũng chiêu mộ con rể tới cửa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc