Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỹ Nhân Trong Đại Tạp Viện Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Tai nạn bất ngời không nghĩ tới, Trần Ái Hà vỗ vỗ tay con dâu, an ủi:

"Vậy Tiểu Nhu làm sao bây giờ?"

Dù sao cũng là tân hôn, cũng không thể ở cùng một chỗ với người già.

Điểm này Trần Ái Hà cũng nghĩ tới, đã có đối sách.

"Ngày mai mẹ mượn lão tam Hàn gia phòng ở, đó là phòng lão gia tử lưu lại cho Tiểu Nhu, chúng ta giúp bọn họ hơn mười năm rồi, cũng nên chấm dứt."

Khương Nhu nghe bà nói lại không thấy lạc quan như vậy.

Bởi vì trong sách nói cuối cùng căn phòng này trở thành phòng của Khương Thu Vũ, cho đến khi Khương Nhu chết cũng không thể lấy lại...

Chờ chuyển tất cả đồ đạc từ phòng mới đến phòng đông đã gần giữa trưa.

Nghĩ bánh kẹo cưới còn chưa mua, Trần Ái Hà lấy hai tệ và phiếu đường ra, suy nghĩ một chút lại bỏ lại một tệ.

Sau đó đưa tiền và phiếu cho Khương Nhu dặn dò:

"Mua kẹo quýt là được, con xem Nhị Nha tiền viện kết hôn ngay cả kẹo cưới cũng không có kìa."

Năm nay vật tư thiếu thốn, kẹo trái cây một phân tiền một viên, mỗi hộ chia năm viên kẹo cưới, ai ăn rồi mà không khen Khương gia bọn họ biết điều chứ.

Khương Nhu nhận lấy tiền, mềm giọng hỏi:

"Mẹ, xe đạp của ba con ở nhà sao?"

"Không có ở đây, ông ấy đi làm rồi, mọi người nhanh lên đi, lề mề thêm một lát nữa là trời sẽ tối."

Khương Nhu bất đắc dĩ, chỉ có thể ngoan ngoãn rời đi.

Thời tiết đầu xuân còn rét lạnh, cô chỉ mặc một chiếc áo len cổ cao màu đỏ, làm nổi bật sự kiều diễm động lòng người của mình.

Nhất là dáng người lả lướt thướt tha ở cạnh Thẩm Thành Đông cao lớn cường tráng đặc biệt xứng đôi.

Hai người một trước một sau ra cửa đại tạp viện, Thẩm Thành Đông bỗng nhiên dừng bước, Khương Nhu không kịp dừng cụng đầu vào tấm lưng rộng.

Cô ngẩng đầu, trong con ngươi hiện lên một tầng hơi nước.

"Sao anh đột nhiên ngừng vậy?"

Thấy trán cô đỏ ửng, Thẩm Thành Đông theo bản năng nhíu mày, vẻ mặt trở nên hung dữ.

Nếu đổi lại là trước kia, Khương Nhu nhất định sẽ bị dọa. Nhưng bây giờ cô biết người đàn ông này chỉ có bề ngoài hung dữ mà thôi.

Vì vậy cô vươn ngón tay xanh xao nhẹ nhàng chọc chọc trán anh, hỏi:

"Anh cười lên rất đẹp, sau này có thể cười nhiều hơn không?"

Đối mặt với yêu cầu của vợ, Thẩm Thành Đông hơi ngẩn ra, lập tức khẽ nhếch khóe miệng, nở nụ cười cứng ngắc mang theo chút ngại ngùng.

"Em chờ ở đây, anh đi mượn chút đồ."

Khương Nhu muốn hỏi anh đi đâu? Còn không kịp hỏi thì người đã bước nhanh mất rồi.

Năm phút sau, anh đẩy một chiếc xe đạp trở về.

Hai mắt Khương Nhu sáng ngời, giọng cũng phấn chấn lên:

"Anh mượn xe đạp ở đâu đó?"

Thẩm Thành Đông đẩy xe đến trước người cô, nhấc chân bước lên xe, đáy mắt lại cười nói:

"Mượn Liễu Nhị, em lên trước đi."

"Ừ, được."

Khương Nhu vui sướng ngồi lên yên sau, muốn nói chờ mua kẹo cưới nhất định phải tặng Liễu Nhị mấy viên mới được.

Thấy cô ngồi vững vàng, Thẩm Thành Đông dùng sức đạp xe về phía công ty cung cấp.

Khương Nhu mặc áo len cao cổ, còn anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, góc áo sơ mi theo gió mà bay, Khương Nhu yên lặng giúp anh kéo góc áo xuống, rất muốn hỏi anh có lạnh hay không?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc