Nhưng Khương Nhu có suy nghĩ của riêng mình, nên lấy cớ: "Lần trước chị Mạnh Văn giúp con vá quần áo, không thể để người ta làm miễn phí."
Mạnh Văn là con gái của Mạnh đại gia, cũng chọn người ở rể. Trần Ái Hà suy nghĩ rồi đồng ý.
Chạng vạng tối, Khương Nhu cầm một hộp dưa muối nhỏ, gõ cửa nhà phía Tây, người mở cửa là Mạnh đại gia, Mạnh Thư Các.
Ông ấy thấy Khương Nhu, hơi sững sờ: "Sao, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?"
Là quản lý đại tạp viện, Mạnh Thư Các khó tính nhưng nhiệt tình, nếu nhà ai có khó khăn ông đều chủ động giúp đỡ.
Bác có nhớ Hàn lão tam không? Ông ấy là cậu của chị cháu, làm việc ở xưởng thịt. Lúc trước ông ấy nói trong xưởng sắp chia nhà, bây giờ đã chia nhà chưa ạ?"
Chia nhà ở xưởng thịt không phải bí mật, Mạnh Thư Các cố nhớ lại Hàn lão tam là ai? Đến khi nhớ ra ông ấy mới trả lời: "Năm trước đã chia nhà rồi, sao thế?"
Sợ đối phương hiểu nhầm mục đích ban đầu khi đưa dưa muối, Khương Nhu vội vàng xua tay: "Không sao, cháu chỉ hỏi thôi, vậy bác làm việc đi, cháu không làm phiền nữa."
Sau khi từ Mạnh gia về, Trần Ái Hà nhân lúc Thẩm Thành Đông ở bên ngoài chuyển than, nhỏ giọng hỏi cô: "Con nói thật với mẹ, người nhà bọn họ có làm khó con không? Hay họ có xin tiền con không?"
Trần Ái Hà hỏi như vậy là do sau khi chọn người ở rể, Mạnh Văn đã trải qua những chuyện này, năm đó ầm ĩ rất khó coi, khiến cho mọi người trong đại tạp viện đều biết.
Bà cảm thấy Khương Nhu là người trầm tính, dù bên ngoài bị khinh thường cũng không nói ra, là ba mẹ, bà phải lo lắng việc này.
Khương Nhu nghe xong, bất đắc dĩ cười: "Mẹ, bọn họ đều tốt với con, không đòi tiền con, mẹ cứ yên tâm đi. Hơn nữa bọn họ đều là người tốt, con hy vọng sau này mẹ tin tưởng bọn họ nhiều hơn."
Trần Ái Hà nghe xong im lặng một lúc lâu, không tiếp tục đề tài này nữa.
Tối hôm đó, bốn người lại chen chúc ở trên giường sưởi, Khương Nhu nằm sát vào tường, nghe tiếng ngáy rung trời cách đó không xa của ba, nghĩ thầm: Khi thời gian đã hẹn đến, cô nhất định đòi lại căn nhà!
Thời gian trôi qua rất nhanh, thoáng qua đã đến ngày đã hẹn.
Sáng sớm, Khương Nhu rửa mặt, trang điểm và tràn đầy tự tin định xuất phát.
Nhưng vẻ tự tin này không khiến Trần Ái Hà yên tâm, mặc dù vết thương ở chân chưa lành nhưng bà vẫn nhất quyết muốn đi theo, cho dù Khương Nhu khuyên thế nào cũng không chịu nghe lời.
Cuối cùng không còn cách nào khác cô đành phải đồng ý.
Vốn dĩ Sư Lam cũng muốn đi theo, nhưng Trần Ái Hà không để cô ấy dính líu vào chuyện này.
Để tiện đi lại, xe đạp của Khương Đức Sơn bị tạm giữ ở nhà, Thẩm Thành Đông phải đưa bọn họ đến Tứ hợp viện.
Trên đường đi, Trần Ái Hà ngồi ở ghế sau xe lẩm bẩm với hai người:
“Cha con không tiện ra mặt giải quyết chuyện này, còn chị dâu con lại đang trong giai đoạn nhạy cảm nên không thể làm loạn nữa. Nếu Hàn lão tam không chịu dọn nhà, chúng ta nhờ dì cả cô giúp đỡ. Tôi không tin bọn họ lại nhất quyết ở lại không chịu dọn đi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


