Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỹ Nhân Trong Đại Tạp Viện Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

"Anh ra ngoài xem thử, em ngâm xong thì gọi anh."

"Ừ, được…"

Trong phòng tối tăm, Khương Nhu không thấy rõ đôi mắt có ham muốn của anh. Sau khi anh đi, cô thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm: lần sau tuyệt đối không thể để anh giúp mình rửa chân nữa.

Thật sự ngứa quá!

Vì để cho cô thoải mái, người của Thẩm gia vẫn không về phòng, cho đến khi Khương Nhu ngủ, bọn họ mới trở lại giường sưởi phía bên kia rèm.

Trước khi đi ngủ, Thẩm Vượng Lâm dặn dò Thẩm Thành Đông, ý chính là: Ở rể không dễ dàng, chỉ có tấm lòng chân thành mới sống tốt, bảo anh thu bớt gai nhọn, làm con rể tốt.

Thẩm Thành Đông im lặng nghe, không ai biết anh đang nghĩ gì?

Một đêm này, Khương Nhu ngủ ngon. Khi cô tỉnh lại, bên ngoài rèm vải im ắng. Đầu tiên cô nhìn thấy lồng ngực cứng rắn của anh, tầm mắt nhìn lên, yết hầu nhô cao và cằm có một ít râu của anh.

Bọn họ ôm chặt nhau, giống người yêu sâu đậm. Nhưng cô biết, bây giờ Thẩm Thành Đông không yêu cô, chỉ có trách nhiệm và nghĩa vụ giữa vợ chồng, trong hôn nhân có những thứ này là đủ rồi.

"Em tỉnh rồi?"

Giọng nói trầm của anh vang lên trên đầu, Khương Nhu nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng, sau đó ngẩng đầu nhìn anh, trong đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ lộ ra vẻ mất tự nhiên.

Sau hai ngày, bọn họ lại nằm chung, dù tối hôm qua không xảy ra chuyện gì, nhưng không khí mập mờ vẫn quanh quẩn. Hơn nữa chỗ nào đó còn đang dựng thẳng, cô sợ anh ở giữa ban ngày ban mặt làm ra hành động mất lý trí.

Thẩm Thành Đông nhận ra việc gì vào lúc này, chưa kịp quay người, chỗ đó nhảy dựng lên.

"..."

Trong khoảng thời gian ngắn hai người xấu hổ không dám làm gì, ngay cả hơi thở cũng nặng nề vừa rồi.

Anh nóng, cô cũng nóng.

"Bên trong có dưa muối mẹ ướp, cho ba mẹ con ăn thử. Nếu mọi người thích ăn, mẹ sẽ làm thêm."

Khương Nhu cười cảm ơn, chân thành mời bọn họ nếu rảnh rỗi thì đến thành phố ở một thời gian.

Trước khi đi, Thẩm Ngũ lấy truyện tranh giấu kín đã lâu đưa cho Khương Nhu, đây là món quà duy nhất mà cậu ấy có. Khương Nhu vui vẻ nhận ý tốt này, lấy một viên kẹo sữa thỏ trắng từ trong túi xách đưa cho cậu ấy.

Thẩm Ngũ nắm chặt kẹo, cảm thấy chị dâu tốt bụng, cũng thật tốt!

Sau khi tạm biệt người Thẩm gia, Khương Nhu và Thẩm Thành Đông ngồi xe khách trở về đại tạp viện.

Về đến nhà, Trần Ái Hà vẫn nằm trên giường dưỡng thương, một ngày một đêm được Sư Lam và Khương Đức Sơn chăm sóc.

Bà thấy bọn họ về, kéo tay Khương Nhu, vội hỏi: "Ở đó thế nào? Ba mẹ chồng có khỏe không?"

Thật ra bà muốn hỏi: Có bị khinh thường không? Nhưng trước mặt Thẩm Thành Đông, bà không thể hỏi thẳng.

Khương Nhu không nhạy bén đến thế, cũng không thể hiểu được suy nghĩ của mẹ. Cô gật đầu, khen ngợi tất cả người Thẩm gia một lần, ngay cả dưa muối mẹ Thẩm làm cũng không bỏ qua.

"Mẹ, có ba hộp dưa muối, con đưa cho Mạnh đại gia một hộp nhé?"

Trần Ái Hà nghe xong nhíu mày: "Cho ông ấy làm gì? Chúng ta sống yên ổn ở trong viện mấy chục năm, không cần lấy lòng ông ấy."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc