Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không nhận ra thứ gì cả!
Cô quay người ngồi xổm bên bờ sông, qua làn nước trong vắt có thể nhìn thấy tận đáy, lặng lẽ ngắm nhìn dung mạo xa lạ này.
Khuôn mặt nhỏ nhắn hình trái xoan, mang ba phần anh khí, tinh xảo đến mức khó phân biệt nam nữ.
Đôi mắt trong vắt như chứa cả ngàn vì sao vụn nát, lấp lánh rạng ngời.
Đôi môi mỏng tái nhợt mím chặt tăng thêm vẻ lạnh lùng, tiếc là toàn bộ khuôn mặt bị làn da thô ráp đen sạm kéo giảm nhan sắc thê thảm.
"Lâm Nghiêu Đường! Đồ ngu ngốc..." - Một hòn đá văng tới phá vỡ sự yên tĩnh của mặt sông, khoảnh khắc chia cắt thành ngàn vạn mảnh vỡ.
An Nhiên ngẩng mắt, trông thấy Lâm Đại Bảo vác gùi với dáng vẻ hung hăng.
Cô nhướng mày, thong thả đáp: "Ngu ngốc gọi ai thế?"
"Gọi mày đấy..." - Lâm Đại Bảo nhanh nhảu đáp, sau đó phản ứng được liền đỏ mặt tức giận: "Đúng là cùng giuộc với cái bà mẹ địa chủ nhà mày!"
An Nhiên khẽ mỉm cười, ánh mắt lạnh lùng quét qua hắn: "Xem ra ngươi không những ngu ngốc mà còn bất hiếu.
Ta nhớ rõ bà nội ngươi cũng xuất thân từ gia tộc địa chủ mà?"
Lâm Đại Bảo sững sờ, mặt đỏ bừng nhưng không biết phản bác thế nào.
Đám phụ nữ bên kia sông bỗng im bặt, rồi bắt đầu xì xào bàn tán.
Một giọng nói châm chọc vang lên: "Đúng là nhà họ Lâm toàn giống nhau, cãi nhau như mổ bò!"
Cam Điềm Tú sợ hãi nắm chặt vạt áo An Nhiên, giọng run run: "Anh... hay là mình về thôi..."
An Nhiên xoa đầu em, giọng điềm nhiên: "Cứ tiếp tục nhặt rau đi.
Người vô duyên thì mặc kệ họ."
Cô cúi xuống tiếp tục cắt cỏ, từng nhịp dao thoăn thoắt như không hề nghe thấy những lời khiêu khích.
Lâm Đại Bảo thấy không ai ủng hộ, cứng họng đứng đó một lúc rồi lầm bầm bỏ đi.
Dưới ánh chiều tà, bóng hai chị em in dài trên mặt nước lấp lánh, như một bức tranh yên bình giữa chốn thôn quê.
Sao lại giả tạo đến thế! Nếu không phải vì tấm lòng với người cha đã khuất của mày thì mẹ con các người có tư cách gì bước vào cửa nhà họ Lâm... " Lâm Đại Bảo mắn người trôi chảy như suối vì đã nghe người lớn nói quen miệng.
An Nhiên đứng thẳng người hoàn toàn không sợ hắn "Chửi cha mẹ người khác như đào mồ cuốc mả tổ tiên người ta, sao ngươi còn tự hắt nước bẩn vào mình thế! Với lại ngươi nên hiểu rõ, ta mới là cháu đích tôn của nhà họ Lâm, theo thứ bậc ngươi phải gọi một tiếng anh họ!" "Mơ đi..." Lâm Đại Bảo vô tình chửi nhầm cả người nhà nên có chút hoảng sợ.
Hắn giả vờ bẻ gãy cỏ dại ven đường đe dọa "Dù sao thì mày cũng phải nhớ kỹ! Ta mới là người được bà thương nhất, còn dám hỗn láo nữa là ta xử lý mày đấy..." Nhà đại phái của hắn mới là người thân thiết nhất với bà lão, nếu không phải vì người chú xui xẻo kia đã mất thì nhà nhị phái làm sao có cơ hội trở về lão trạch! "Ừ ừ, biết rồi..." An Nhiên lười tranh cãi với hắn nên tùy tiện đối phó.
Ánh mắt liếc thấy một người phụ nữ tết tóc đuôi sam bên kia sông đang vội vã đi về phía này. "Lâm Đại Bảo! Lại bắt nạt An Nhiên nữa hả!" Tiếng gầm sư tử khiến Lâm Đại Bảo sợ hãi lùi lại ba thước, hắn làm bộ tránh xa "Ai kia! Đừng có nói bậy nhé, ta có bắt nạt mày đâu..." Nói rồi hắn túm lấy cỏ gà ven đường trượt theo đó biến mất.
Chạy nhanh thật! Mặt người phụ nữ ửng hồng vì chạy tỏa ra sắc hồng khỏe khoắn, từ xa bà đã trừng mắt nhìn theo Lâm Đại Bảo đã chạy xa.
Quan tâm hỏi "Không sao chứ? Nhiên ca..." Cam Điềm Tú đang nhặt cỏ bên cạnh khẽ gọi "Thím Ngưu..." Người phụ nữ nông thôn chính phái trước mắt này là vợ đội trưởng cũng là hội trưởng hội phụ nữ trong làng.
Trong sách miêu tả về bà không nhiều chỉ biết là người tính tình thẳng thắn hào sảng đã giúp đỡ mẹ con nguyên chủ rất nhiều thậm chí sau này khi nguyên chủ bị mọi người oan ức thành biến thái bà đã đứng ra bênh vực nói vài lời tốt hiếm hoi trở thành tia sáng ít ỏi trong cuộc đời nhân vật nam điên rồ nói chung là một người tốt! "Cảm ơn thím Ngưu cháu không sao..." Loại nhóc con này dù có một tá cháu cũng không sợ! "Không sao là tốt rồi đây là bộ quần áo mà Xuân Ca nhà thím không mặc vừa nữa tuy cũ nhưng còn sạch sẽ mang về bảo mẹ cháu sửa lại..." Thím Ngưu đưa sang một bộ áo bông vải thô đã giặt bạc màu gấp chỉnh tề.
Ánh mắt An Nhiên bất giác rơi vào ống quần đã lộ ra một đoạn bắp chân trên người mặc đồ vải thô giặt đến sờn cả có nhiều miếng vá.
Trong mắt người khác thì nghèo hèn khốn khó trông thật đáng khinh bỉ không trách nguyên chủ từ nhỏ đã không có bạn bè lại thêm tính cách u uất đúng như một ốc đảo cô độc! "Cảm ơn thím Ngưu..." Một khi người khác chân thành trao tặng từ chối sẽ thành ra vô lễ.
Cô tuy không nhất định sẽ mặc bộ quần áo này nhưng vẫn vui vẻ nhận lấy đợi ngày khác nghĩ cách trả lại ân tình này là được.
Hành động này của An Nhiên trong mắt thím Ngưu được đánh giá là hiểu chuyện "Tốt tốt! Cháu rốt cuộc đã lớn rồi khiến mẹ cháu đỡ phải lo lắng..." "Nhân tiện..." Thím Ngưu bỗng thần bí nhìn quanh một lượt rồi tiến lại gần nói khẽ "Thím nghe nói bà ngoại cháu ở quê đã mai mối cho mẹ cháu một đối tượng đấy! Cháu về nhắc bà ấy cẩn thận đừng để lại bị bán nữa..."
An Nhiên gật đầu, trong lòng đã có chủ ý.
Chuyện này cô nhất định phải hỏi cho rõ ràng, tuyệt không thể để mẹ mình lại rơi vào hoàn cảnh khốn cùng như trước nữa.
Cô cúi xuống nhặt nắm cỏ khô cuối cùng bỏ vào giỏ, khóe môi khẽ nhếch lên nói: "Cháu hiểu rồi, cảm ơn thím đã nhắc nhở."
Thím Ngưu vỗ nhẹ lên vai cô, ánh mắt đầy trìu mến: "Được rồi, thím phải về trước đây.
Nhớ lời thím dặn đấy!" Nói rồi bà vội vã rời đi, dáng người nhanh nhẹn dần khuất sau lũy tre làng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)