(Khúc đầu có bối cảnh cổ đại, nhân vật chính cũng là người cổ đại nên sẽ xưng hô với nhau theo kiểu cổ đại, đặc biệt là lúc ở riêng, sau một thời gian xuyên tới sẽ điều chỉnh xưng hô cho phù hợp)
"Nương nương, ngài đã ngồi ở đây suốt cả buổi sáng rồi, để lão nô đi truyền ngự thiện bổn cung dùng bữa trưa nhé?" Quế ma ma nhỏ giọng, nhẹ nhàng khuyên nhủ.
Tiếng bà vừa dứt, tiếng chuông báo giờ Ngọ ba khắc (11:45 trưa) liền vang lên.
Vân Biên Nguyệt uể oải gục xuống lan can của đình nghỉ mát, chẳng buồn nhúc nhích. Ngày hôm qua là lễ cập kê của cô, cũng là đêm chung chăn gối đầu tiên của Đế - Hậu. Nào ngờ cô lại bị cái "đồ đáng ghét" Triệu Cảnh Niên kia hành hạ suốt một đêm. Sáng ra tỉnh dậy thì người đã trốn biệt tăm biệt tích, bãi triều lâu như vậy rồi vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu. Phỏng chừng giờ này hắn vẫn còn đang chột dạ mà né tránh cô.
"Hoàng thượng đâu rồi?"
Nữ tử nước Đại Hạ mười tám tuổi mới làm lễ cập kê. Một số gia đình quyền quý thường thích cưới con dâu về nuôi trong nhà vài năm để bồi dưỡng tình cảm, đợi đến khi cô cập kê rồi mới chính thức viên phòng. Vân Biên Nguyệt năm mười lăm tuổi đã bị Định Viễn Hầu phủ đẩy ra gả cho Triệu Cảnh Niên — khi ấy vẫn còn là Tam hoàng tử. Ngay ngày thứ hai sau tân hôn, cô đã phải khăn gói theo hắn đến nước Đại Càn làm con tin.
Thân là con tin của một bại quốc, cuộc sống của Triệu Cảnh Niên và Vân Biên Nguyệt tại Đại Càn chỉ có thể dùng bốn chữ "nước sôi lửa bỏng" để hình dung. Ăn đói mặc rách đã là chuyện thường tình, việc thỉnh thoảng bị giới quý tộc Đại Càn giễu cợt, sỉ nhục mới là điều khiến người ta khó lòng nhẫn nhịn. Ngay vào lúc hai người tưởng như cả đời này phải bỏ xác nơi đất khách quê người, thì nước Đại Hạ đột nhiên dùng bảy tòa thành trì để đổi lấy con tin về nước. Đây cũng là điều khoản trong cuộc đàm phán năm xưa: nếu cắt nhường bảy tòa thành thì không cần phải phái con tin nữa.
Thế nhưng khi trở về, họ mới biết Đại hoàng tử đã dấy binh tạo phản. Thái tử vì vướng bận mệnh lệnh của Hoàng đế nên trong lúc bình định phản loạn bị bó tay bó chân, kết quả là cả hai vị hoàng tử đều tử trận thảm khốc. Hoàng đế vì quá đau buồn trước cái chết của ái tử và Thái tử nên lâm bệnh nặng, không thể đăng triều xử lý chính sự, đành phải đón vị Tam hoàng tử duy nhất còn sống sót trở về kế thừa đại thống.
Chỉ trong chớp mắt, Triệu Cảnh Niên từ kẻ hai bàn tay trắng bỗng chốc trở thành chủ nhân mới của Đại Hạ, còn Vân Biên Nguyệt cũng nghiễm nhiên ngồi lên vị trí Hoàng hậu dưới một người trên vạn người.
Cố Thái tử — tức Nhị hoàng tử — là anh trai ruột cùng mẹ (đích huynh) của Triệu Cảnh Niên. Toàn bộ thế lực cũ của Thái tử đều do một tay Triệu Cảnh Niên tiếp quản. Hắn dùng thủ đoạn sấm sét, không màng đến sự ngăn trở của Thái thượng hoàng mà tiến hành thanh trừng, tịch thu tài sản và lưu đày toàn bộ mẫu tộc của Đại hoàng tử. Dù sao thì năm xưa, việc Triệu Cảnh Niên bị đẩy đi làm con tin cũng có "công lao" không nhỏ của vị Đại hoàng tử này.
Mà sở dĩ Đại hoàng tử có thể thuận lợi đẩy một Đích hoàng tử của quốc gia đi làm con tin, bên trong đương nhiên có sự dung túng của Thái thượng hoàng. Bởi vì Đại hoàng tử là do vị phi tử mà Thái thượng hoàng sủng ái nhất sinh ra. Khi ấy, ông ta thậm chí còn bất chấp việc Đích hoàng tử chưa chào đời mà để cho vị phi tử này sinh hạ Hoàng trưởng tử. Nếu không phải vì điều luật thép do tổ tông để lại — "Có Đích tôn thì không thể lập Thứ xuất làm Thái tử" — thì có lẽ ngôi vị Đông cung đã sớm bị Thái thượng hoàng hứa hẹn cho Đại hoàng tử rồi.
"Hoàng thượng vẫn đang ở điện Cần Chính, ngài ấy sai người nhắn lại là trưa nay không qua dùng bữa cùng nương nương." Quế ma ma đem lời của thái giám thân cận bên cạnh Hoàng đế vừa truyền đạt nói lại cho Vân Biên Nguyệt nghe.
"Hừ, chàng ta trốn cũng nhanh thật đấy." Vân Biên Nguyệt nhịn cơn đau nhức rã rời trên thân thể, đổi một tư thế khác rồi tiếp tục nằm sấp. Trong đầu cô lúc này đã bắt đầu vạch ra vô số cách để "bạo hành" Triệu Cảnh Niên. Trong suốt ba năm ở Đại Càn, để cô có khả năng tự vệ, Triệu Cảnh Niên đã tự tay dạy cho cô không ít võ nghệ.
Đúng lúc này, một cung nữ bước tới bẩm báo: "Khởi bẩm nương nương, người của Định Viễn Hầu phủ vừa truyền tin vào cung, nói rằng tổ mẫu của nương nương đổ bệnh rồi ạ."
Vế sau cung nữ không nói tiếp, nhưng Vân Biên Nguyệt thừa hiểu Định Viễn Hầu lão phu nhân đang tính toán điều gì. Cô phất tay, trực tiếp cho cung nữ lui ra.
Quế ma ma đợi một lúc lâu không thấy Vân Biên Nguyệt lên tiếng, bèn nhẹ giọng thúc giục: "Nương nương, chúng ta trở về điện dùng bữa thôi ạ."
Cùng lúc đó, Triệu Cảnh Niên cũng đang lặng lẽ đi tới cung Vị Ương. Nghe cung nữ thưa rằng Vân Biên Nguyệt đã ngồi ở đình nghỉ mát suốt cả buổi sáng mà chưa chịu ăn uống gì, hắn khẽ nhíu mày. Hắn phất tay ra hiệu cho đám cung nữ, thái giám không cần bẩm báo, rồi rón rén tiến về phía đình. Thấy Vân Biên Nguyệt đang nhắm mắt tĩnh dưỡng, hắn hít sâu một hơi, bước lên nhẹ nhàng gọi: "Nguyệt Nhi."
Vân Biên Nguyệt lúc này thực ra đang mơ màng ngủ. Trong giấc mơ, cô thấy mình đang tham gia một buổi yến tiệc ở Đại Càn, sau đó bị cung nhân lừa dẫn đến một nơi hẻo lánh và đang phải đơn thương độc mã đấu với mấy tên tiểu tặc. Đột nhiên, bả vai cô bị một bàn tay đè lại. Theo bản năng, cô không cần nghĩ ngợi, lập tức chộp chặt lấy cổ tay trên vai mình rồi dùng thế võ vật ngã đối phương ra ngoài.
Triệu Cảnh Niên vốn dĩ thừa sức phản đòn, nhưng chợt nghĩ đến chuyện tối hôm qua bản thân xác thực đã quá thô bạo, để cô trút giận một chút cũng tốt, thế là hắn liền thuận theo lực đạo của cô mà ngã nhào xuống hồ nước.
Nhìn thấy Triệu Cảnh Niên sắp rơi xuống nước, Vân Biên Nguyệt hốt hoảng đưa tay ra định kéo hắn lại. Đáng tiếc là thân thể đau nhức khiến cô không dùng được lực, chẳng những không cứu được người mà ngược lại còn bị đà rơi của hắn kéo theo xuống dưới: "Sao chàng không tránh hả?!"
Nhìn thấy tiểu Hoàng hậu của mình cũng sắp bị kéo xuống nước, Triệu Cảnh Niên không thèm che giấu thực lực nữa. Chân phải hắn móc chặt vào xà ngang của đình nghỉ mát để giữ thăng bằng, đồng thời thuận tay ôm eo, kéo ngược Vân Biên Nguyệt trở lại lòng mình: "Hết giận chưa?"
Vân Biên Nguyệt bị Triệu Cảnh Niên ôm chặt trong ngực, đang định lớn tiếng chất vấn thì thính giác nhạy bén chợt nhận ra nguy hiểm. Cô lập tức kéo Triệu Cảnh Niên ngã nhào về phía sau, vừa vặn né được một mũi tên mảnh nhuốm độc đen kịt. Ngay sau đó, bên tai vang lên tiếng hét "Hộ giá!" hỗn loạn của đám thị vệ.
"Cứu được rồi! Cứu được rồi! Mau đưa tay cho tôi!"
Triệu Cảnh Niên một tay ôm chặt Vân Biên Nguyệt, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn lên nhóm người đứng trên bờ hồ. Đây rõ ràng không phải cung Vị Ương, rốt cuộc là nơi nào?
"A Niên, đây là đâu vậy? Vừa rồi chúng ta đâu có bơi ra khỏi cung Vị Ương đúng không?" Vân Biên Nguyệt nhìn những người trên bờ, trong mắt đầy vẻ hoang mang. Hồ của cung Vị Ương là do con người đào đắp, nơi sâu nhất cũng chỉ có sáu mét, lại chỉ có hai lối dẫn nước vào ra rất nhỏ. Vừa rồi hai người họ căn bản không hề đi qua bất kỳ lối ra nào, đáng lẽ ra phải vẫn ở trong cung mới đúng.
Đột nhiên, một luồng ký ức xa lạ như triều dâng ồ ạt tràn vào đại não của cả hai người.
Trong đầu Vân Biên Nguyệt tái hiện lại toàn bộ cuộc đời mười tám năm của một cô gái khác. Phải mất một lúc lâu liều mạng tiêu hóa, cô mới run rẩy chấp nhận thực tại: những người ăn mặc kỳ dị trên bờ kia không phải là thích khách của dị tộc nào cả, mà là thanh niên tri thức của điểm thanh niên tri thức và các xã viên trong đội sản xuất.
Triệu Cảnh Niên cũng có chút khó lòng chấp nhận. Chẳng lẽ hắn đã chết một lần rồi lại sống dậy ở một nơi khác sao? Tuy nhiên, người trong lòng vẫn không thay đổi, đây chính là điều đáng mừng nhất.
Người trên bờ thấy Triệu Cảnh Niên và Vân Biên Nguyệt cứ thẫn thờ không nói lời nào, liền sốt ruột gọi lớn: "Triệu Cảnh Niên, cậu ngây người ra đấy làm gì thế? Mau đưa Vân Biên Nguyệt lên bờ đi chứ!"
Thân thể này hiện tại đang kiệt sức, Triệu Cảnh Niên chỉ đành dìu Vân Biên Nguyệt lên trước: "Lên bờ đã, cứ tùy cơ ứng biến."
Mọi người trên bờ xúm lại kéo Vân Biên Nguyệt và Triệu Cảnh Niên lên, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này Vân Biên Nguyệt mới bàng hoàng phát hiện bộ quần áo trên người mình thế mà lại đầy những mảnh vá. Đã vậy vì dính nước nên vải áo dán chặt vào người, phô bày trọn vẹn đường cong lung linh của cô.
Đám nam đồng chí xung quanh chỉ mải ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp tựa đóa sen mới nở của Vân Biên Nguyệt. Trong lòng họ thầm tán thưởng cô quả không hổ danh là đóa hoa xinh đẹp nhất vừa mới chuyển đến đại đội Phú Hưng đã lập tức độc chiếm ngôi vị "hoa khôi đội". Ngày thường nhìn đã bổ mắt, nay vừa mới rơi xuống nước lại càng thêm vài phần điệu bộ đáng thương, e ấp. Thành ra, chẳng có mấy ai chú ý đến việc quần áo của cô đang dính chặt vào da thịt.
Triệu Cảnh Niên lập tức phát hiện ra tình huống này. Hắn nhanh như chớp cởi phăng chiếc áo khoác của mình ra, bọc kín mít thân thể của Vân Biên Nguyệt lại, đồng thời phóng ánh mắt sắc lẹm như dao găm về phía gã đàn ông đang nhìn lén bên cạnh.
Gã đàn ông vừa rồi còn đang nhìn chằm chằm vào người Vân Biên Nguyệt, vừa chạm phải ánh mắt hung hãn, sắc bén của Triệu Cảnh Niên liền sợ hãi rụt cổ, lùi lại vài bước: "Khụ... Hai người không sao là tốt rồi."
"Được rồi, hai đứa mau về nhà thay quần áo đi." Đại đội trưởng trực tiếp lên tiếng xua tay. Ngày nào cái đám thanh niên tri thức này cũng phải bày ra chút chuyện mới chịu yên thân.
Bên này Vân Biên Nguyệt không còn bị ai dòm ngó nữa, nhưng Triệu Cảnh Niên lúc này chỉ mặc độc một chiếc áo may ô, thân hình săn chắc của hắn lại khiến cho các đồng chí nữ xung quanh đỏ bừng cả mặt. Đám con gái cứ nhìn một cái lại ngượng ngùng quay đi.
Vân Biên Nguyệt nhìn mà chướng mắt, khẽ hắng giọng: "Khụ."
Triệu Cảnh Niên và Vân Biên Nguyệt đã nương tựa lẫn nhau suốt ba năm ở Đại Càn, hắn chỉ cần nhắm mắt cũng biết tiểu Hoàng hậu của mình đang ghen. Hắn liền bật cười, bế bổng cô lên, theo tuyến đường trong ký ức mà rảo bước đi về hướng điểm thanh niên tri thức.
Vân Biên Nguyệt liếc nhìn Triệu Cảnh Niên một cái, ném cho hắn ánh mắt "coi như chàng còn biết điều", rồi ngoan ngoãn tựa đầu vào vai hắn, bắt đầu phân tích luồng ký ức vừa tiếp nhận. Cô cũng có cùng suy nghĩ với Triệu Cảnh Niên: bất kể đây là đâu, chỉ cần hai người họ vẫn ở bên nhau là tốt rồi.
Họ đâu biết rằng, hành động bế thốc này của hai người đã khiến cả đại đội Phú Hưng một phen xôn xao bàn tán. Ở cái thời đại này, ngay cả vợ chồng danh chính ngôn thuận dắt tay nhau đi ngoài đường còn bị người ta dị nghị, nói ra nói vào, huống chi là ngang nhiên ôm ẵm nhau bước đi thế này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)