“Được. Con nhớ mang bàn chải theo, dắt nó đến Nguyệt Hồ, nhân lúc hôm nay trời đẹp mà tắm rửa chải chuốt cho nó một chút.”
“Thầy thuốc Khâu, Chiêu Chiêu!” Cháu trai lớn nhà Trương Thu Sinh đứng bên hàng rào viện mà gọi với vào trong một tiếng, cười nói: “Táo trong đội năm nay được mùa, ông nội bảo cháu mang một ít qua đây cho mọi người ăn cho lạ miệng.”
Nhị Ni đứng dậy, mở cổng tre: “Cháu vào đi.”
Cậu thiếu niên choai choai đưa con cá cầm trong tay cho Nhị Ni, rồi nhanh chân bước đến bàn, gỡ chiếc sọt tre trên lưng xuống. Cậu nhóc vén lớp cỏ tranh phủ trên mặt sọt, lấy từng quả táo được bọc một mặt bằng giấy láng rồi đặt lên bàn: “Chủ nhiệm Chử đã mang theo một sọt đi kiểm định rồi, táo “Hoàng Nguyên Soái” của đại đội cháu được phân loại thành đặc biệt cao cấp, loại một và hạng hai. Ông nội bảo cháu mang một ít qua cho mọi người nếm thử.”
“Gặm xương đi.” Khâu Thu đẩy miếng xương lớn về phía cậu nhóc, rồi chọn ba quả táo to nhỏ vừa phải, bóc lớp giấy láng ra xem xét, sau đó đưa cho Nhị Ni: “Em rửa sạch rồi cắt thành miếng nhé.”
Nhị Ni đặt cá vào chậu lớn, rửa tay sạch sẽ, nhận lấy táo rồi đi vào trong bếp. Một lát sau, cô ấy mang đĩa táo cắt miếng trở ra.
Khâu Thu nhón một miếng táo đưa cho Chiêu Chiêu, rồi lấy thêm một miếng nếm thử. Táo loại đặc biệt cao cấp và loại một không khác biệt nhiều về hương vị, chỉ ngọt hơn một chút so với loại hai, đồng thời có vị chua nhẹ hơn.
Cậu nhóc có vẻ hơi ngại ngùng, đứng yên trước mặt mọi người mà không ngồi xuống, cũng không động vào miếng xương lớn. Thấy vậy, Khâu Thu không ép. Cô biết là mùa thu hoạch táo đang bận rộn, một đứa nhỏ như thằng bé cũng phải làm việc chẳng khác gì một lao động trưởng thành cả. Cô nói: “Đợi một chút, dì lấy cho ít đồ.”
Nói xong, cô đứng dậy vào nhà, lấy một gói sữa mạch nha, một túi bánh trứng cùng một lọ dưỡng sinh hoàn do chính tay cô phối chế. Mẹ của Trương Thu Sinh đã nằm liệt giường nhiều năm, loại dưỡng sinh hoàn này có tác dụng bổ máu, an thần, giúp chị ấy ngủ ngon hơn một chút.
Khâu Thu đặt mấy món đồ vào sọt tre của cậu nhóc. Cậu nhóc định từ chối, nhưng bị Khâu Thu trừng mắt, đành ngây ngô cười, gãi gãi đầu.
Khâu Thu bế con gái lên, tiễn cậu nhóc ra cửa. Chưa đến cổng lớn, Thẩm Du Chi đã đạp xe tới, mang theo cả đồ đến.
“Chiêu Chiêu, Tiểu Chiêu Chiêu, mau ra đây, bác tới rồi này!”
“Mẹ ơi, mau thả con xuống, chú Thẩm tới kìa!”
“Chiêu Chiêu, không phải chú Thẩm, mà là bác Thẩm.” Thẩm Du Chi nhấn mạnh lại lần nữa.
Khâu Thu đặt Chiêu Chiêu xuống đất, trợn mắt nhìn Thẩm Du Chi. Đúng là đồ ngốc, có bản lĩnh thì thử làm trò trước mặt Chử Thần, bảo Chiêu Chiêu gọi anh ta là bác thử xem. Người ta còn có hai ông anh ruột kia kìa.
“Cháu xem, cháu xem đi! Chiêu Chiêu à, mẹ cháu lại trợn mắt với bác kìa, rõ ràng là mẹ cháu không thích bác mà.” Thẩm Du Chi ôm lấy Chiêu Chiêu, giả vờ tủi thân mà cáo trạng với cô bé.
Chiêu Chiêu không dám nói gì mẹ mình, chỉ đành nhẹ nhàng xoa đầu anh ta, dỗ dành: “Chiêu Chiêu vẫn luôn muốn gặp chú mà, cũng rất thân với chú nữa. Chú Thẩm nhớ thường xuyên đến chơi nhé.”
Khâu Thu nhìn mái tóc bết mồ hôi của anh ta, cau mày ghét bỏ: “Bao lâu rồi anh không gội đầu thế hả?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)