Ban ngày, Khâu Gia Lương dẫn dân binh huấn luyện, khai hoang ruộng đất, đào mương trồng cây thuốc quý. Đến tối, lại lặn lội mấy chục dặm đường núi để xuống giếng than. Khi đó, các biện pháp an toàn chưa hoàn thiện, nguy cơ sập hầm luôn rình rập thợ mỏ.
Cứ như vậy suốt hơn nửa năm, Khâu Gia Lương làm quần quật đến mức gầy gò, đen nhẻm, nhưng cuối cùng cũng tích góp đủ tiền. Ông ấy đến chợ gia súc huyện, dắt về một con ngựa con nửa tuổi, coi nó như đôi chân của con gái mình, để sau này có thể trưởng thành cùng con gái, giúp con gái ông ấy đi lại thành cho đi bộ.
Dưới chế độ tập thể lúc đó, để tránh có người nhắm vào con ngựa con này, ngày hôm sau, Khâu Gia Lương buộc một chiếc ghế tre nhỏ lên lưng ngựa, đặt con gái ông lên ngồi trên đó. Ông ấy mang theo giấy khen mà mình được phát sau khi cùng bộ đội vào núi tiêu diệt thổ phỉ, đi đến công xã, huyện ủy, cơ quan võ trang, từng nơi một, cầu xin lãnh đạo cho phép giữ lại con ngựa. Ông ấy sẵn sàng trả lại giấy khen, chỉ để đổi lấy một đôi chân cho con gái mình.
Có người mắng ông ấy hồ đồ, lấy giấy khen ra ép người khác, dùng con gái để gây thương cảm. Có người chỉ trích ông ấy tư lợi cá nhân, thậm chí bác bỏ đơn xin vào Đảng của ông ấy. Có kẻ sau lưng chế giễu, nói ông ấy trông có vẻ thật thà nhưng thực ra đầy mưu mô tính toán.
Dù Khâu Gia Lương làm việc chăm chỉ, có chiến tích nổi bật, lẽ ra năm ấy đã có cơ hội được điều lên công tác tại cơ quan võ trang huyện hoặc cục công an. Nhưng chỉ vì chuyện này, mọi cơ hội đều tan thành mây khói.
Ông ấy để lại một phần phúc đức, giúp cô con gái tàn tật Khâu Thu của mình vẫn có thể được đi học miễn phí trong suốt những năm vận động chính trị sau năm 1966. Nhờ vậy, cô thuận lợi học xong phổ thông, được đại đội đề cử tham gia lớp đào tạo y sĩ khám chữa bệnh ở trong huyện.
Từ nhỏ, Đạp Tuyết vẫn luôn đồng hành cùng Khâu Thu. Nó không chỉ là người bạn thân thiết mà còn như người thân của cô, một tri kỷ có thể tâm sự. Giữa cô và con ngựa ấy vẫn luôn tồn tại một sự ăn ý đặc biệt mà ít ai hiểu được.
Đáng tiếc, vào năm 1974, trên đường trở về từ đại đội Mậu Lâm sau chuyến khám bệnh tận nhà tại trại nuôi vịt dưới chân núi, Khâu Thu và Đạp Tuyết đã gặp phải một đàn lợn rừng đang bị bầy sói truy đuổi…
Tiểu Đạp Tuyết mà Chiêu Chiêu nhắc đến là một con ngựa khác. Sau khi xảy ra chuyện kia, Chử Thần đã chạy đến sơn trại gần đó, tìm từ trong đám con cháu của Đạp Tuyết ra một con ngựa con trông rất giống nó.
Bình thường, nhóc ngựa này sẽ ở chuồng ngựa sau nhà, nhưng mấy ngày nay nó lại đang quấn quýt lấy một con ngựa cái ở trong đội, đã một tuần chưa về nhà rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)