Diệp Phiền lắc đầu: "Ai biết cô ta nghĩ gì. Nếu không nhân cơ hội này mà đoạn tuyệt với nhà họ Trần thì chúng ta cũng chẳng thể hiểu nổi cô ta đâu, thôi thì cũng chẳng thiếu gì lần này."
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng Đào Xuân Lan đã dậy luộc trứng, làm bánh nướng, chuẩn bị đồ ăn trên đường cho Diệp Phiền.
Hơn sáu giờ, nhà họ Diệp đã ăn xong bữa sáng.
Trần Tiểu Tuệ dùng xe đạp chở một túi lớn, Cảnh Trí Diệp một tay xách túi to một tay xách đồ ăn, trên người đeo túi nhỏ đựng các loại giấy tờ tùy thân.
Diệp Phiền bế Đại Bảo vẫn còn đang ngái ngủ, Đào Xuân Lan bế Nhị Bảo, ra ven đường đợi xe buýt.
Diệp Phiền bế mỏi tay bèn bảo Đại Bảo xuống đất đi bộ.
Đại Bảo vừa chạm đất là tỉnh táo ngay, giơ tay về phía bố: "Bố ơi, con cầm được mà."
Diệp Phiền tìm chiếc ba lô nhỏ Vu Văn Đào may cho Đại Bảo, nhét trứng và bánh nướng vào rồi đeo lên vai con trai.
Trần Tiểu Tuệ không kìm được nhìn Diệp Phiền, cô chỉ biết cạn lời trợn trắng mắt.
Nhác thấy Trần Tiểu Tuệ từ khóe mắt, Diệp Phiền tưởng cô ta vẫn còn để bụng lời nói tối qua của Vu Văn Đào.
Cô bảo: "Bà nội Đại Bảo thích kiếm chuyện cho vui ấy mà, Tiểu Cần thì ngược lại với mẹ mình, cô đừng lo Tiểu Cần cố ý làm khó cô."
Dù Trần Tiểu Tuệ đã cho Cảnh Trí Cần một bài học "nhắc nhở", nhưng theo sự hiểu biết của Diệp Phiền về cô em chồng, nể mặt cô, Cảnh Trí Cần cũng sẽ không gây khó dễ cho Trần Tiểu Tuệ.
Trần Tiểu Tuệ định nói con không có ý đó.
Đào Xuân Lan không nhịn được cứ nhìn về hướng trạm xe: "Sao vẫn chưa thấy xe tới nhỉ?"
Diệp Phiền xem đồng hồ: "Mới từ bến ra thôi, chắc phải mười phút nữa mới tới."
Chỉ còn mười phút nữa thôi sao? Trần Tiểu Tuệ mấp máy môi, do dự một lát.
Cô bảo: "Diệp Phiền, cô qua đây một lát được không?"
Nói rồi cô dựng xe, đi sang một bên.
Cảnh Trí Diệp nhíu mày: "Có chuyện gì mà không thể nói ở đây?"
Diệp Phiền nói khẽ: "Chắc là chuyện công việc, cô ấy ngại để anh biết là mình không hiểu đấy. Để em qua xem."
Cô đi tới hỏi: "Có phải công việc gặp khó khăn gì không? Cô có thể hỏi kế toán thủ quỹ, những gì tôi biết cô ấy đều biết cả. Hoặc hỏi Tiểu Cần cũng được, em ấy không hay nói leo như mẹ chồng tôi đâu, nhưng cũng rất sẵn lòng giúp đỡ người khác đấy."
Cảnh Trí Cần không hề nhắc đến việc Diệp Phiền lo Trần Tiểu Tuệ lạc đường, trong mắt Trần Tiểu Tuệ, Cảnh Trí Cần là chủ động giúp đỡ mình.
Cô gật đầu: "Tôi biết, cô ấy khá tốt. Nhưng chuyện tôi muốn nói không phải là những thứ này."
Vậy thì còn chuyện gì nữa? Ngoài công việc thì chỉ còn chuyện gia đình, nhưng chuyện gia đình thì cần gì phải lén lút.
Diệp Phiền nghĩ không ra: "Vậy cô nói đi."
Trần Tiểu Tuệ cân nhắc một lúc mới sắp xếp được ngôn từ: "Cô không giống như những gì tôi tưởng tượng, cô cũng khá tốt."
"Cô bảo không có tôi thì cô cũng sẽ rời khỏi Hợp tác xã, nhưng cô không nói rằng Cảnh Trí Cần cũng có thể đảm nhiệm tốt công việc đó."
"Dù sao đi nữa, về chuyện công việc này, coi như tôi nợ cô một lần. Tôi không thích nợ người khác. Tôi sẽ kể cho cô nghe một chuyện mà có lẽ cô không biết."
Diệp Phiền hỏi: "Lại là nghe từ tay thanh niên trí thức đi cùng chuyến tàu kể sao?"
Trần Tiểu Tuệ gật đầu: "Trên chuyến tàu đó không chỉ có một thanh niên trí thức ở Thủ đô đâu. Anh ta nói Cảnh Trí Diệp từng có người trong lòng, vì không có kết quả với người ta nên anh ấy mới chịu yên ổn đi xem mắt. Cô đối với anh ấy đừng có quá thật lòng thật dạ. Phụ nữ chúng mình phải biết thương lấy chính mình. Lúc trước thấy cô nhường mì cho anh ấy, tôi đã muốn nói là bớt ăn một chút cũng chẳng đói chết anh ấy được. Cô còn nói mình là con dâu nhà họ Cảnh. Trước tiên cô phải là chính mình, sau đó là mẹ của Đại Bảo Nhị Bảo, cuối cùng mới là con dâu nhà họ Cảnh."
Thấy Diệp Phiền cứ nhìn mình trân trân như bị lời nói của mình làm cho ngây dại, cô ta hỏi: "Cô có đang nghe không đấy?"
Diệp Phiền bị những lời này làm cho kinh ngạc đến ngây người, nghe vậy mới hoàn hồn, vẻ mặt vô cùng khó tả.
"Tôi biết cô không tin, nhưng đó là sự thật."
Kiếp trước Cảnh Trí Diệp hơn ba mươi tuổi vẫn chưa kết hôn, nghe nói không chỉ vì Vu Văn Đào kén chọn, mà bản thân anh cũng không muốn kết.
Kiếp này anh kết hôn sớm, chắc chắn là vì Diệp Phiền vừa đẹp vừa thông minh, cha cô lại có chức vụ cao hơn cha Cảnh.
Đàn ông chính là thực tế như vậy, khi gặp được người phù hợp về mọi mặt thì "ánh trăng sáng" hay "nốt ruồi son" gì cũng phải dẹp sang một bên.
Nhưng đợi đến khi anh ta không cần dựa dẫm vào ai nữa, anh ta sẽ lại đi tìm ánh trăng sáng thôi.
Ánh trăng sáng già rồi, trở thành hạt cơm nguội, anh ta sẽ tìm một bản sao trẻ trung hơn của ánh trăng sáng.
Diệp Phiền xác định Trần Tiểu Tuệ chưa từng nghe qua câu "giao tình nông sâu, chớ nên nói nhiều", lại còn có chút ngốc nghếch, hèn gì bị hai lão độc vật nhà họ Trần nắm thóp đến chết.
Dựa trên mối quan hệ gượng gạo hiện tại của hai người, đổi lại là người khác chắc chắn sẽ nghi ngờ cô ta cố ý chia rẽ.
Lùi một vạn bước mà nói, cho dù Cảnh Trí Diệp có người trong lòng thật, nhưng người đang ở trước mặt cô, tiền lương nộp vào tay cô, nghĩa vụ vợ chồng cần thực hiện cũng chẳng thiếu chút nào, vậy trong lòng anh giấu ai có còn quan trọng không.
Cô cũng đâu phải nhân vật chính trong phim Quỳnh Dao, mặc kệ sống chết của mình và người khác mà chỉ mải mê yêu đương.
Diệp Phiền nghi ngờ có phải ở nông thôn mỗi năm có mấy tháng nhàn hạ, Trần Tiểu Tuệ không có việc gì làm nên cùng đám thanh niên trí thức cùng chỗ cắm bản phân tích cái này cái kia, rồi lại tự cho rằng mình có thêm mấy năm kinh nghiệm sống phức tạp ở nông thôn thì sẽ hiểu đời và thông thái hơn cô.
"Cô đừng có không để tâm. Đến lúc đó thật sự xảy ra chuyện thì cô khóc cũng chẳng có nước mắt đâu."
Trần Tiểu Tuệ lại không nhịn được nói tiếp: "Ngoài cha mẹ ra thì ai cũng có khả năng phản bội cô hết."
Nói chuyện bộp chộp từng bài một, sao cô ta không biết cắt đứt liên lạc với nhà họ Trần đi.
Cô ta sẽ không ngây thơ đến mức tưởng rằng Trần Khoan Nhân và Triệu Như Bình nuôi lớn cô ta thì sẽ có tình cảm sâu đậm với cô ta chứ.
Nhưng nếu cô ta nghĩ như vậy thì đã không đưa tiền cho Triệu Như Bình.
Việc Trần Tiểu Tuệ đưa tiền chứng tỏ cô ta biết rõ Triệu Như Bình là hạng người gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


