Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Năm Năm Hôn Nhân Vẫn Luôn Ở Riêng Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Đào Xuân Lan cảm thấy giọng điệu của Diệp Phiền như đang huấn luyện trẻ con, bèn bảo sau này đừng nói như vậy, Vu Văn Đào dù không phải mẹ chồng thì cũng là bậc tiền bối lớn hơn cô những hai mươi tuổi.

Đào Xuân Lan thấy Vu Văn Đào cũng đáng thương, khẽ thở dài một tiếng, trừng mắt nhìn con gái: "Phiền Phiền, mẹ chồng con chỉ là không nỡ xa Nhị Bảo thôi, con hung dữ cái gì?!"

Nhị Bảo không khỏi túm chặt lấy áo mẹ.

Vu Văn Đào thấy vậy thì xót xa vô cùng: "Bà thông gia này, nói nhỏ thôi, làm Nhị Bảo nhà chúng tôi sợ rồi kìa."

Đào Xuân Lan tối sầm mặt mũi, bà đúng là không nên lắm lời làm gì.

Diệp Phiền muốn cười: "Nhị Bảo, xuống đi chơi với anh đi con. Để mẹ tiễn bà nội về nhà."

Vu Văn Đào lắc đầu: "Không cần, nhìn thấy đường mà."

"Con tiễn dì về!" Diệp Phiền nhắc lại lần nữa.

Vu Văn Đào lập tức không dám bướng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Có mấy dặm đường có gì mà phải tiễn. Đại Bảo Nhị Bảo đều không ở đây, về sớm thế làm gì."

Bà vừa nói vừa đi ra ngoài, hoàn toàn không có ý định đợi Diệp Phiền.

Diệp Phiền vội vàng đặt con gái xuống đất: "Mẹ, trông giúp con Đại Bảo Nhị Bảo."

Cô vào nhà tìm đèn pin rồi bảo Cảnh Trí Diệp dắt xe ra.

Đào Xuân Lan một tay dắt một đứa trẻ: "Tiểu Tuệ, đừng để bụng nhé. Bà ấy nói xong là quên ngay ấy mà, con chấp nhặt với bà ấy không đáng đâu."

"Không có gì đâu ạ." Trần Tiểu Tuệ cười mỉm không bận tâm, nhưng ánh mắt không kìm được dõi theo Vu Văn Đào.

Kiếp trước Trần Tiểu Tuệ chưa từng gặp Vu Văn Đào, nhưng đã nghe danh bà từ lâu, đanh đá lại hay soi mói, đúng chuẩn một người mẹ chồng phiền phức.

Nghe nói khi Cảnh Trí Diệp mới hơn hai mươi tuổi, bà đã bắt đầu chọn vợ cho anh, chọn khắp nửa cái Thủ đô cũng không ưng ý ai.

Cảnh Trí Cần mười mấy tuổi, bà lại vội vàng gả cô bé đi, chọn tới chọn lui giữa Thủ đô được một anh thanh niên trí thức.

Anh này cũng là người Thủ đô, đẹp trai tính tốt, lại còn là sinh viên khóa đầu tiên sau khi khôi phục thi đại học.

Tiếc thay cưới Cảnh Trí Cần chưa đầy ba tháng, vợ con ở dưới quê của anh ta tìm đến tận cửa.

Lúc này Cảnh Trí Cần đã mang thai, Vu Văn Đào mặc kệ con gái phản đối, ép cô đi phá thai.

Trần Tiểu Tuệ không rõ là do phẫu thuật thất bại hay do sau khi sảy thai Cảnh Trí Cần không được chăm sóc tốt, chỉ biết từ đó cô không thể sinh nở được nữa.

Tin tức cuối cùng mà Trần Tiểu Tuệ nghe được là cô gả cho một người đàn ông góa vợ đã có con riêng.

Không rõ vì lý do gì, ngay trong ngày cưới của Cảnh Trí Cần, Vu Văn Đào đã đánh nhau với mẹ chú rể.

Nếu chuyện này không ầm ĩ đến mức ai cũng biết, thì đã chẳng lọt đến tai Trần Tiểu Tuệ.

Trần Tiểu Tuệ thầm nghĩ, chẳng lẽ là người trùng tên trùng họ.

Nếu không thì chẳng thể giải thích nổi —— một người có gan kén chọn khắp Thủ đô, ép con phá thai, đánh nhau với thông gia mà giờ đây lại cam chịu "giận mà không dám nói" như thế này.

Diệp Phiền có giỏi giang đến mấy thì cũng là con dâu.

Vu Văn Đào dù là mẹ kế nhưng cũng là người được nhà họ Cảnh cưới hỏi đàng hoàng, là mẹ chồng danh chính ngôn thuận của Diệp Phiền.

"Tiểu Tuệ, nhìn gì thế?" Đào Xuân Lan hỏi.

Đại Bảo tò mò hỏi: "Dì nhìn bà nội con ạ?"

Trần Tiểu Tuệ theo bản năng lắc đầu: "Không ạ, chỉ là con không ngờ mẹ chồng của Diệp Phiền... nói thế nào nhỉ, hơi khó tả."

Đào Xuân Lan đáp: "Không hiểu chuyện lại còn hay nói leo. Nhưng bảo bà ấy ác đến mức nào thì thực sự bà ấy chưa từng làm chuyện gì thất đức cả."

Trần Tiểu Tuệ thầm nghĩ, chẳng qua chưa đến lúc thôi, đến lúc đó bà sẽ biết, đó là cả một mạng người đấy.

"Diệp Phiền còn về ăn cơm không ạ?"

Đào Xuân Lan trả lời: "Một lát là về ngay."

Diệp Phiền đuổi kịp mẹ chồng thì trời đã tối hẳn.

Diệp Phiền soi đèn pin về phía trước, Vu Văn Đào thấy đường sáng trưng như lúc bà đến, lòng cũng nhẹ nhõm theo, lập tức quên béng việc lúc nãy bị Diệp Phiền quát mắng trước mặt Trần Tiểu Tuệ.

Bà chậm lại, đợi Cảnh Trí Diệp đi song song với mình liền quay sang nói: "Dì không thích cái cô Trần Tiểu Tuệ kia."

Diệp Phiền cạn lời: "Ai mượn dì thích cô ấy đâu?"

"Nó bây giờ cũng coi như chị em với con, sau này chắc chắn phải qua lại."

Diệp Phiền bảo: "Dì cứ lo đạp xe cho hẳn hoi đi."

"Đường này dì thuộc lòng, nhắm mắt cũng về được đến nhà."

Vu Văn Đào nhìn về phía trước, thấy không có ai đi ngược chiều, lại quay sang nói với Diệp Phiền: "Nhưng mà ——"

Diệp Phiền cắt ngang: "Dì đã đến nhà chị em gái của dì được mấy lần?"

Vu Văn Đào định hỏi hỏi thế làm gì, "À, dì hiểu rồi, ý con là cứ coi nó như chị em họ, sau này nó kết hôn, nếu Đào Xuân Lan gửi thiệp mời thì dì đi, không gửi thì dì coi như không biết?"

Cảnh Trí Diệp hỏi: "Tiểu Cần không nói là cứ coi cô ấy như họ hàng xa sao?"

"Không có. Con nói với nó thế à? Cái đứa chết tiệt này! Nó chỉ nhắc dì mua ít đồ ăn mang sang cho các con, sẵn tiện xem mặt mũi Trần Tiểu Tuệ đen hay trắng."

Trên đường về, Diệp Phiền nói ra nỗi thắc mắc của mình, bảo Cảnh Trí Diệp phân tích giúp cô.

Cảnh Trí Diệp thấy mẹ kế vừa vào cửa đã nhắm vào Trần Tiểu Tuệ là đoán ngay được chắc chắn có liên quan đến em gái mình.

Thông thường, ngay cả khi bà muốn mỉa mai Trần Tiểu Tuệ thì cũng phải ngắm Đại Bảo, bế Nhị Bảo trước đã.

Cảnh Trí Diệp nói: "Trần Tiểu Tuệ không biết nghe ai nói về chuyện Tiểu Cần mót lấy chồng. Anh nghi là tay thanh niên trí thức đi cùng chuyến tàu. Cô ta dùng giọng điệu 'vì tốt cho Tiểu Cần' mà khuyên cô bé chuyện hôn nhân đại sự không nên vội vàng."

Diệp Phiền vô cùng cạn lời, hỏi với vẻ khó hiểu: "Cô ấy quen Tiểu Cần từ trước sao?"

"Cô ta trước đây chưa từng đến Thủ đô, Tiểu Cần thì từ nhỏ đến lớn chưa từng rời khỏi Thủ đô, quen nhau ở đâu được cơ chứ."

Diệp Phiền thắc mắc: "Vậy cô ấy không biết thế nào là 'giao tình nông sâu, chớ nên nói nhiều' à?"

Cảnh Trí Diệp đoán: "Em bảo Tiểu Cần đưa cô ta về, cô ta cảm thấy Tiểu Cần khá tốt, nên muốn cảm ơn bằng cách tốt bụng nhắc nhở một câu?"

Cảnh Trí Cần không nói là Trần Tiểu Tuệ cố ý mỉa mai mình, nghe qua thì đúng là có ý tốt thật, Cảnh Trí Diệp chỉ có thể phỏng đoán như vậy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc