Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chương 24
Hai người rùng mình khi nghĩ đến thái độ hai mặt của Phương Đường đối với thế giới bên ngoài, điều họ sợ nhất chính là đối phó với kẻ hai mặt như thế này. Đối với các thanh niên trí thức nam bên ngoài thì Phương Đường tỏ ra mềm yếu, nhu nhược đáng thương, thanh niên trí thức nam đều thích cô, nhưng khi ở kí túc xá nữ thì cô lại hung ác như vậy, chỉ sợ nếu các cô nói điều này ra thì người khác sẽ không tin, có phải không?
Thật là đáng sợi
Cùng lúc đó, gia đình nhà họ Phương ở Thượng Hải vẫn còn thức, cả nhà đang ngồi trong phòng khách bàn bạc những vấn đề quan trọng.
Mẹ Phương lo lắng nói: “Ban ngày chủ nhiệm Hồ có đến phòng y tế tìm tôi nói những lời có chút khó nghe, nói Phương Đường không biết tốt xấu, lấy cục đá đâp vào đầu của Triệu Vỹ Kiệt đến mức chảy cả máu, rồi còn cầm dao cứa vào cổ Triệu Vỹ Kiệt nữa, sao lá gan của Phương Đường lại lớn như vậy chứ, lại làm ra những chuyện xăng bậy như vậy nữa!
Chủ nhiệm Hồ là mẹ của Triệu Vỹ Kiệt, là vợ của lãnh đạo cao nhất của nhà máy, và cũng là chủ nhiệm hội phụ nữ, lời nói lúc ban ngày của bà ta rất khó nghe, khiến cho mẹ Phương bị nói đến mức rất tức giận, hận chết đứa con gái thứ hai của mình.
Trước khi về quê, bà ta đã nhiều lần dặn dò Phương Đường và Triệu Vỹ Kiệt phải có mối quan hệ tốt đẹp, lúc đó nha đầu chết tiệt này còn đồng ý răm rắp, vậy mà khi về nông thôn lại để lộ ra bản chất thật, đúng là lãng phí một gói bánh quy và sữa mạch nha mà.
“Mẹ, có thể có hiểu lầm gì thì sao, như vậy đi, con sẽ viết thư cho em gái hỏi một chút, có hiểu lầm gì thì nói rõ ràng, sau đó mẹ sẽ giải thích lại với chủ nhiệm Hồ cũng được mà.” Phương Lan nhỏ giọng nói. Trông cô ta hơi giống với Phương Đường, nhưng ngũ quan lại không được thanh tú và sáng sủa như Phương Đường, khuôn mặt to hơn một chút, miệng cũng to hơn một chút, mũi hơi tẹt và lông mày thưa thớt, đứng một mình thì là một cô gái xinh đẹp nhưng khi đứng chung một chỗ với Phương Đường thì lại bị lấn át.
Cha Phương gật đầu khen ngợi: “Vẫn là Tiểu Lan suy nghĩ chu đáo, Tiểu Lan, lát nữa khi con viết thư thì khuyên nhủ em gái con, bảo nó đừng có giở tính xấu nữa, phải hiểu rõ đại cục.”
“Con biết rồi, có thể là vì em gái phải xuống nông thôn ở nên trong lòng có chút ấm ức, con sẽ khuyên nhủ em ấy thật tốt.” Phương Lan nói như rất hiểu chuyện, quả là áo bông tri kỷ của bố mẹ.
Mẹ Phương tức giận nói: “Nó thì có cái gì mà ấm ức, nếu nó không về quê thì chẳng lẽ lại để cho con và thằng Hoa đi hay sao? Làm sao các con có thể chịu nổi việc làm ở nông thôn chứ? Dù sao nó cũng đã ở nông thôn mười lăm năm rồi, làm việc ở đó cũng đã thành thói quen rồi, nên chuyên để nó xuống nông thôn sống cũng là điều đương nhiên, xuống nông thôn sống là ấm ức cho nó sao?”
Mẹ Phương có một loại cảm giác rất khó tả đối với cô con gái thứ hai này, khi mang thai song sinh, bà ta đặc biệt vất vả, hai tháng trước khi sinh, bà ta ngủ không ngon giấc, nằm không thoải mái, ngồi càng khó chịu hơn, cũng bị chảy máu nhiều trong khi sinh nên suýt thì chất.
Là do đầu của đứa con gái chết tiệt này hơi nghiêng, cẩn trở quá trình sinh nở, khiến bà ta phải sinh suốt bảy đến tám giờ đồng hồ, con trai bà ta suýt thì chết vì thiếu oxy, tệ hơn nữa là đứa con gái chết tiệt này còn rất ngang ngược, đoạt lấy dinh dưỡng của con trai bà ta, nó còn nặng hơn một cân so với con trai bà ta.
Khi mới sinh ra, con trai bà ta chỉ nặng chưa tới bốn cân, nó đáng thương như một con chuột nhỏ vậy, làm bà ta phải vất vả nuôi nấng, tất cả đều là lỗi của đứa con gái chất tiệt này.
Hơn nữa, Phương Đường vừa mới sinh ra đã bị mang về quê, mãi đến khi mười lăm tuổi mới được đón về nhà, mặc dù trong khoảng thời gian này đã gặp mặt vài lần, nhưng mẹ Phương cũng không có ấn tượng øì với cô cả, bà ta chỉ cảm thấy cô con gái thứ hai thật nhỏ mọn, tùy tiện, chẳng giống bà ta một chút nào, làm trong lòng bà ta càng cảm thấy khó chịu hơn.
Khi đến thành phố, điểm của Phương Đường rất kém, lời nói và cách cư xử không hào phóng, không thể so sánh với chị gái Phương Lan được. Mặc dù cô có ngoại hình đẹp nhưng dáng vẻ này không phải là một điều tốt đối với mẹ Phương, mặt mày tùy tiện yêu mị, giống như hồ ly tỉnh quyến rũ đàn ông, có cái gì tốt chứ.
Vẫn là Tiểu Lan hào phóng đoan trang, gia đình đứng đắn thường thích kiểu người hiểu chuyện như Tiểu Lan hơn, chứ không phải loại người giống như Phương Đường, cho nên khi Triệu Vỹ Kiệt cho gia đình bà ta một đống lợi ích tốt, mẹ Phương mới nhẹ nhàng thở ra, cảm thấy đây là lúc để Phương Đường báo đáp công ơn dưỡng dục của bọn họ, cũng coi như là không uổng công bọn họ đã nuôi dưỡng cô. Cha Phương không hài lòng mà nhìn vợ, dù sao cô cũng là con gái ruột của mình nên dù có giả vờ cũng phải giả vờ cho tốt, ông ta cảm thấy lời nói của cô con gái lớn rất có lý, nhất định là bởi vì phải về quê sống nên tâm trạng của cô con gái thứ hai mới không được tốt.
Đứa nhỏ này cũng quá không hiểu chuyện rồi, trong nhà cũng không hề đối xử tệ với nó, nhiều người có thể về quê sống như vậy, tại sao cô lại không thể?
Ngay cả con trai giám đốc nhà máy cũng bị ép buộc phải xuống đó, hơn nữa rất nhanh liền có thể được chuyển về thành phố sống rồi, xuống nông thôn chỉ là tạm thời mà thôi, sao cô lại còn không hiểu rõ chứ?
Trong lòng cha Phương rất bất mãn, ông ta cảm thấy Phương Đường quá ngu dốt, không hiểu chuyện bằng con gái lớn, cũng không ngọt ngào như con trai út, đứa con gái thứ hai này giống như cục gỗ vậy, thật là keo kiệt, không làm cho người ta thích mình được.
Khó có được cơ hội mà con trai của giám đốc nhà máy không chê cô, vây mà cô lại cư xử như vậy? Cha Phương đè nén tức giận, rồi chậm rãi nói: “Tiểu Lan, trong thư con viết cẩn thận, tìm từ mà viết, Phương Đường có chút nhạy cảm, hai đứa là chị em nên sẽ dễ nói chuyện hơn, chuyện này giao cho con, nhất định phải làm cho Phương Đường suy nghĩ cẩn thận, sống cùng với Triệu Vỹ Kiệt thật tốt.”
“Bố yên tâm, con sẽ thuyết phục em gái.”
Phương Lan cười dịu dàng, nói chuyện càng tri kỷ hơn, cha Phương cũng cười vui về, ông ta có lòng tin đối với Phương Lan, bình thường ở nhà đứa con gái thứ hai sẽ nghe lời chị gái, lần này chắc chắn sẽ không có vấn đề gì. Chương 25
Cha Phương nhìn con trai mình đang ngồi trên ghế sô pha một cách cà lơ phất phơ, ngồi không đúng tư thế, không có tư thế trang trọng, ông ta cau mày bất mãn mắng cậu: “Ngồi xuống hẳn hoi, hôm nay lại đi làm muộn, nếu còn tiếp tục như vậy, thì thậm chí không thể giữ lại làm tạm thời được đâu!”
Đứa con trai này thật sự làm cho cha Phương phải đau đầu, học đã không được lại còn hay ăn lười làm, ông ta đã phải dùng mối quan hệ của mình để sắp xếp một công việc tạm thời trong nhà máy, chỉ cần Phương Hoa làm việc tốt thì sớm muộn gì cậu ta cũng sẽ được chuyển lên làm chính thức, hơn nữa, giám đốc Triệu cũng đồng ý với ông ta rồi, chờ đến khi Phương Đường và Triệu Vỹ Kiệt kết hôn, thì con gái lớn của ông ta sẽ học đại học Công Nông Binh, còn con trai của ông ta sẽ được nhận vào làm nhân viên chính thức, ông ta cũng sẽ được thăng tiến, tất cả đều sẽ được thực hiên. Nhưng cho dù là ván đã đóng thuyền thì cha Phương cũng hy vọng Phương Hoa có thể thể hiện tốt một chút, tránh để cho bất cứ ai ở trong nhà máy bàn tán, dù sao thì số lượng được lên làm nhân viên chính thức cũng chỉ có mấy suất mà thôi, mỗi năm đều có rất nhiều người nhìn chằm chằm vào đó để tranh giành, nếu Phương Hoa không thể hiện tốt hơn một chút thì làm sao có thể khiến cho người khác tâm phục khẩu phục được? Phương Hoa hừ lạnh một tiếng: “Cha, giám đốc Triệu đã đồng ý rồi, cha còn lo lắng cái gì? Chỉ cần chị hai của con gả cho Triệu Vỹ Kiệt thì con sẽ được lên làm nhân viên chính thức, cho nên không có gì phải lo lắng cả.”
Cậu ta và Phương Đường là anh em sinh đôi, nhưng nhìn không giống nhau chút nào, ngũ quan cũng coi như đẹp trai, nhưng nhìn tổng thể thì Phương Hoa lại rất cợt nhả, khiến người ta có cảm giác không đáng tin cậy.
Cha Phương tức giận đến đen mặt, hạ giọng chửi: “Việc chưa thành thì chưa có gì là chắc chắn cả, dù sao con cứ đi làm cho tốt vào, sau này còn đến muộn nữa thì xem cha xử lý con như thế nào!” Phương Hoa muốn cãi lại, nhưng mẹ Phương nháy mắt với cậu ta, rồi hòa giải nói: “Được rồi, được rồi, út Hoa đã biết rồi, không phải chỉ là đến muộn một chút thôi sao, trong nhà máy mỗi ngày đều có người đến muộn mà, cũng không có a1 quan tâm đâu.”
“Bà quản nó cho tốt đi, cái dạng cà lơ phất phơ này của nó cũng là do bà dạy thành đấy.” Cha Phương tức giận trở về phòng, đi viết thư, ông ta cảm thấy vẫn phải khuyên nhủ con gái thứ hai thật tốt mới được, nhất định phải chung sống hòa thuận với Triệu Vỹ Kiệt, cuộc hôn nhân này tuyệt đối không thể để xảy ra thay đổi gì được. Chỉ cần con gái lớn vào trường Đại học Công Nông Binh, con trai út trở thành nhân viên chính thức, đứa con gái thứ hai gả vào gia đình nhà giám đốc nhà máy, ông ta được thăng chức, thì nhà họ Phương sẽ là nhà có thể diện nhất, ai còn dám coi thường ông ta nữa chứ?
Cha Phương mỉm cười đầy đắc ý, lấy tờ giấy ra, sắp xếp ngôn từ và bắt đầu viết thư. Khi Phương Đường nhận được thư nhà là một tuần sau, là một phong thư thật dày. Tỉnh Chiết Giang ở cạnh Thượng Hải, gửi thư chỉ mất ba bốn ngày là có thể đến. Nhưng đại đội Núi Đầu Trâu không có bưu cục, cứ đến cuối tuần thì người đưa thư mới đến đưa thư một lần, cho nên bị trì hoãn mấy ngày.
Mỗi lần người đưa thư đến truyền thư đều là một chồng lớn, anh ta đưa đến chỗ của đội trưởng Hoàng, rồi đội trưởng Hoàng sẽ thông báo cho thanh niên trí thức đi lấy.
Nhà của đội trưởng Hoàng ở đầu thôn, cách cây long não ở cửa thôn không xa, có một ngôi nhà lớn năm gian được bố trí thật sự sạch sẽ, trong sân nuôi gà vịt, bên cạnh còn có chuồng heo. Vợ của đội trưởng Hoàng là một người phụ nữ nhanh nhẹn, những việc ngoài ruộng hay trong nhà đều làm được.
“Thím ơi, cháu đến lấy thư.”
Sau khi ăn cơm trưa xong thì có một giờ để nghỉ ngơi, nên Phương Đường đến đây lấy thư. Tuy rằng có thể đoán được trong thư viết cái gì, nhưng cô vẫn muốn đọc một chút, để xem cha mẹ tốt, chị gái tốt của cô mặt dày vô sỉ đến chừng nào.
Vợ của đội trưởng Hoàng đang giặt quần áo ở trong sân, cười tiếp đón: “Tiến vào lấy đi, khách sáo làm gì, mau tiến vào đi!”
Sau đó lại gọi với vào trong nhà: “Ông Hoàng, Phương Đường tới lấy thư, ông lấy ra đây đi.”
Phương Đường đứng bất động ở cổng, dáng vẻ nhút nhát sợ sệt, vợ của đội trưởng Hoàng cười cười, lau đôi tay đang ướt dầm dề lên tạp dề vài cái, sau đó túm cô vào nhà.
“Đừng khách sáo, cứ coi như đây là nhà mình. Chú Hoàng nhà cháu là trời sinh mặt đen, nhưng thật ra con người không xấu, đừng sợ ông ấy!”
“Đội trưởng Hoàng là người tốt.” Phương Đường gật gật đầu, giọng nói rất chân thành. Đội trưởng Hoàng thật sự là người tốt rất chính trực, trong mắt không chứa nổi hạt cát. Tuy rằng ông yêu cầu rất nghiêm khắc, nhưng chưa bao giờ làm chuyện nham hiểm. Nhóm thanh niên trí thức có thể được phân đến làm cấp dưới của đội trưởng Hoàng thì chính là may mắn.
Vợ của đội trưởng Hoàng sửng sốt, đánh giá Phương Đường, thấy cô là thật tình thật lòng, nên ấn tượng đối với cô càng tốt, cười ha ha nói: “Con bé này có ánh mắt không tồi, ông Hoàng nhà tôi đúng thật là người tốt. Ông Hoàng, con bé này nói ông là người tốt đấy.”
Bà ấy nhớ kỹ hai con cá trích kia, con gái lớn vừa mới sinh con, là một thằng bé béo mập khiến thông gia vô cùng vui mừng. Nhưng mà sữa lại không đủ khiến cho cháu ngoại nhỏ mỗi ngày đều ăn không đủ no, sữa bột lại quá đắt, nhà ai cũng đều không mua nổi.
Hai con cá trích kia có hiệu quả rất không tồi, chỉ cần hầm hai lần, nước canh trắng như sữa bò. Sau khi con gái lớn ăn xong thì sữa lập tức tràn về khiến cho cháu ngoại nhỏ cũng không khóc lóc náo loạn nữa, ăn no liền ngủ, tỉnh ngủ liền ăn, không khác gì một chú heo nhỏ. “Không ngồi được ạ, buổi chiều còn phải làm việc ạ. Tạm biệt thím ạ.”
Phương Đường không ở lại. Người ta chỉ là khách sáo một tiếng, cô không thể thật sự ở lại, hơn nữa ở lại cũng không có gì để nói, cô và vợ của đội trưởng lại không thân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


