Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Mỹ Nữ Dịu Dàng Dựa Vào Công Lược Đại Lão Để Chiến Thắng c23

Cài Đặt

c23

Chương 23

Phương Đường cười lạnh, chế nhạo, nói: “Cá là do tôi bắt được, tôi muốn cho ai thì cho, Triệu Vỹ Kiệt là một tên cóc ghẻ muốn bôi nhọ thanh danh của tôi, còn giở trò lưu manh với tôi, thì tại sao tôi lại phải cho tên lưu manh như anh ta ăn? Trương Kiến Thiết, nếu anh muốn kết thân với Triệu Vỹ Kiệt như vậy thì tự mình xuống sông mà bắt cá đi, anh lấy cá của tôi đi lấy lòng anh ta, khoe khoang rằng anh có năng lực tính toán đúng không?”

“Tôi nghĩ đó chỉ là hiểu lầm thôi, không cần phải cứng rắn như vậy đâu, Phương Đường, cái miệng của cô cũng quá là không muốn buông tha cho tôi rồi đấy.”

Trương Kiến Thiết không thể duy trì nụ cười được nữa, anh ta không nghĩ mồm mép Phương Đường lại lợi hại như vậy. “Có chút hiểu lầm? Trương Kiến Thiết, đây là nước sôi không đổ lên người anh nên anh không biết đau là như thế nào, cứ chờ đến một ngày nào đó anh bị một quả phụ trong thôn bắt nạt, xem anh có thể cười nói đó là hiểu lầm hay không?”

Phương Đường không hề có chút thương xót nào. Trương Kiến Thiết này chỉ là một tên hai mặt mà thôi, anh ta sẽ làm bất cứ điều gì để lấy lòng Triệu Vỹ Kiệt, kiếp trước anh ta thường công khai chuyện cô là đối tượng kết hôn của Triệu Vỹ Kiệt.

“Ha ha, quả phụ có thể sẽ coi thường Trương Kiến Thiết mất, thân thể của anh ta quá gầy!”

Những thanh niên trí thức cười lớn và bày ra những trò đùa tục tu, Trương Vệ Hồng và những người khác đều đỏ mặt xấu hổ, họ đi về ký túc xá, nhưng Phương Đường thì không quan tâm, cô không phải là người da mặt mỏng như vậy.

Trương Kiến Thiết bị mọi người trêu chọc, mặt tím tái, thân hình gầy øò và thấp bé là một cái gai ở trong lòng anh ta, anh ta mới chỉ cao 1m6, cân nặng chưa đến 100, trông lại còn miệng chuột tai khỉ, sức lực cũng yếu, lúc làm việc đồng áng luôn bị đội trưởng Hoàng mắng.

Từ nhỏ đến lớn, anh ta đều không được người khác giới yêu thích, các bạn nữ trong trường cũng không thèm liếc mắt nhìn anh ta, Phương Đường lại đang sỉ nhục anh ta, người phụ nữ này thật độc ác, đáng bị Triệu Vỹ Kiệt nhắm đến.

Phương Đường hừ một tiếng, đóng cửa đi vào phòng, cô muốn cho mọi người biết, ai đối xử tốt với Triệu Vỹ Kiệt chính là muốn đối đầu với cô, cô và Triệu Vỹ Kiệt không hợp nhau, không bao glờ đội trời chung.

Ở nông thôn, nhà máy của bố Triệu Vỹ Kiệt không nổi tiếng, cô lại có sự giúp đỡ của hệ thống, thỉnh thoảng có được những thứ tốt đẹp, đời này Triệu Vỹ Kiệt đừng mơ có thể sống một cuộc sống tự do và dễ dàng nữa.

“Các cô không chia cá cho Bạch An Kỳ ăn phải không?” Sau khi lên giường, Phương Đường đột nhiên hỏi. Vẻ mặt chột dạ của Trương Vệ Hồng thay đổi, do dự nói: “Không... Không có, Phương Đường, chúng ta ở cùng một ký túc xá là duyên phận hiếm có, giữa cô và An Kỳ có chút hiểu lầm thì cứ nói rõ ràng với nhau, không cần thiết phải...”

“Dừng lại đi, giữa tôi và An Kỳ không có hiểu lầm øgì cả, tôi chỉ là rất ghét cô ta mà thôi, tốt nhất là chưa đưa cá cho cô ta, nếu để tôi biết các cô đang lừa dối tôi thì tôi sẽ không bao giờ chia cho các cô cái gì nữa.”

Phương Đường liếc nhìn sắc mặt tái mét của Bạch An Kỳ, thật ra cô cũng đoán được chắc chắn Bạch An Kỳ đã ăn cá rồi, người phụ nữ này thích nhất chính là ăn cá, chỉ cần cô ta năn nỉ, thì chắc chắn Trương Vệ Hồng sẽ không từ chối, nếu Bạch An Kỳ lấy lạp xưởng ra hối lộ, thì Văn Tĩnh cũng sẽ không phản đối.

“Cá của cô có gì đặc biệt hơn người chứ, ở nhà mỗi ngày tôi đều ăn, tại sao tôi lại phải ăn món cá dở tệ của cô chứ? Phương Đường, tôi nói cho cô biết, tôi càng ghét cô hơn!” Bạch An Kỳ tức giận đến mức chửi bới, cha của cô ta là giám đốc một công ty vận chuyển hàng hóa, mọi người đều cưng chiều cô ta, Phương Đường chỉ là đồ nhà quê thì làm gì có tư cách mà so với cô ta, hừ, đồ nhà quê như cô làm sao xứng?

“Trước khi nói nhảm thì nên lau sạch vết ở khóe miệng trước đi kìa!” Phương Đường cười lạnh nói.

Trong lòng Bạch An Kỳ hoảng hốt, duỗi tay ra lau miệng, Trương Vệ Hồng và Văn Tĩnh đều thay đổi sắc mặt, thầm mắng Bạch An Kỳ ngu xuẩn, giờ thì tốt rồi, đắc tội với Phương Đường, sau này sẽ không thể lại ăn cá được nữa. “Sao cô lại nghe lời như vậy, tôi bảo cô lau cô liền lau, tôi lừa cô đấy!”

Phương Đường khịt mũi khinh thường, buông người phụ nữ này ra, trong tay cô có một sợi tóc đen, cô nhẹ nhàng thổi bay nó đi, sợi tóc đó rơi lên mặt Bạch An Kỳ, làm cô ta sợ đến mức cả người run rẩy, nước mắt chảy ra. Sau khi nhẹ nhàng vỗ vỗ vào mặt cô ta, Phương Đường mỉm cười nói: “Sau này hãy ngoan ngoãn một chút, đừng có lúc nào cũng chọc tức tôi, nhớ chưa?”

“Nhớ... Nhớ rồi... Hu hu...”

Toàn thân Bạch An Kỳ run rẩy, cô ta hối hận vì đã đắc tội với một kẻ điên như Phương Đường, mẹ cô ta đã nói đắc tội với ai cũng được nhưng không được đắc tội với một kẻ điên, bởi vì kẻ điên giết người không bị coi là phạm pháp, cô ta không thể đụng vào cục đá này được, chỉ tổn thất cho mình thôi.

Trương Vệ Hồng và Văn Tĩnh cũng không dám nói gì, trong mắt họ đều là sự khiếp sợ, biểu hiện vừa rồi của Phương Đường đã phá vỡ tam quan của họ rồi. Phương Đường nhìn qua thì có vẻ là người nũng nịu, có thể khóc bất cứ lúc nào, nhưng vừa rồi khi dạy dỗ Bạch An Kỳ thì còn hung dữ hơn cả đàn ông nhiều, rốt cuộc thì đâu mới là bộ mặt chân thật của Phương Đường đây?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc