Vì thế, hệ thống kiên nhẫn giải thích nghi ngờ cho Tần Chi.
“Khi đó, tâm tình của cô kích động dị thường.” Hệ thống nói.
Kiếp trước, vào lúc Tần Chi nằm xuống hoãn thần, nhịp tim của cô cực kỳ bất ổn, nắm thật chặt ngọc bài dán vào ngực.
Trong chớp mắt tiếp theo, Tần Chi mất đi nhịp tim và hô hấp, đồng thời hồn phách cũng bị hấp dẫn vào trong khí tràng.
“Tôi vốn luôn tự do trong vũ trụ, bị ánh sáng cửu tinh liên châu dẫn dắt cũng đi tới bên cạnh cô.
Sau đó, trong khí tràng xuất hiện một vòng xoáy thật lớn.” Lúc hệ thống nói đến chuyện này, tràn đầy kính sợ.
“Chúng tôi bị hút vào một vòng xoáy cùng một lúc rồi du hành thời gian trở lại nút thời gian này.”
Ít ỏi mấy lời, Tần Chi nghe mà run sợ.
“Ngọc bài đâu?” Tần Chi hỏi.
Cô cảm giác mình sống lại, ngọc bài có tác dụng mấu chốt.
“Không biết.” Hệ thống hồi đáp, “Đi vào vòng xoáy thời không chỉ có tôi và cô.”
Tần Chi trầm mặc, nhất thời cảm khái muôn vàn.
Đây chính là khổ tận cam lai sao?
Người quen đều nói cô sống khổ sở, cô lại vẫn cảm thấy khá tốt.
Cô không được lựa chọn, mỗi lần đều bị bỏ rơi, cũng không tổn thương gì với cô.
Người sống không bằng cô chỗ nào cũng có, cần gì phải tự khổ?
Vui vẻ không tốt sao.
Đây vẫn là tín ngưỡng chống đỡ cô đi qua trong những năm tháng thể xác và tinh thần đều khổ này.
“Ầm ầm!” Phía chân trời đen kịt truyền đến từng trận tiếng sấm.
Tần Chi không nghe thấy, tiếp tục suy nghĩ nhân sinh.
Cái gọi là đã đến thì yên phận sinh sống.
Trở lại lúc này, tuy rằng sẽ chịu chút khổ, nhưng cũng có ý nghĩa, cuộc đời của cô sẽ có lựa chọn mới.
Ầm ầm!
Tiếng sấm rốt cục khiến Tần Chi hồi thần.
Ấn tượng của cô đối với trận mưa to này rất sâu, đây là trận mưa to lớn nhất mà cô gặp phải trong cuộc sống của đại đội sản xuất Cửu Sơn hơn nửa đời người.
Con trai đại đội trưởng Dương Gia Vượng còn mất tích trong trận mưa to này, chuyện ầm ĩ rất lớn, trong đại đội tìm người tìm mấy ngày.
Tần Chi cẩn thận nhớ lại, cuối cùng là tìm được ở đâu?
Nghĩ đến thời điểm khốn đốn nhất đời trước của mình, thím Kim Hạnh tinh thần không tốt còn giữ cô và con trai ăn vài bữa cơm.
Tần Chi hạ quyết tâm, đời này, cô sẽ không để thím Kim Hạnh chịu đựng nỗi đau khoét tim nữa.
Chuyện này, khiến Tần Chi tâm thần hoàn toàn trở về, đối với việc chính mình sống lại, cũng có càng nhiều chân thật cảm giác.
Cứu người là chuyện của ngày mai.
Hiện tại, cô cần hiểu rõ chút công năng hệ thống trói định với mình, nhìn xem ở niên đại tài nguyên thiếu thốn này, nó có thể cho mình một ít trợ giúp thực chất hay không .
Đây là một vấn đề rất thực tế, cũng rất quan trọng.
Trí tuệ cuộc sống nhiều năm của Tần Chi nói cho cô biết, vô luận lúc đối mặt với bất cứ vấn đề gì, đều phải rõ ràng sức mạnh và lợi thế của mình.
Như vậy, khi đối phó với các loại khó khăn, cô mới không sợ hãi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


