Cô cũng không nói đồng ý có được không!
Lượng thông tin này thật sự có hơi lớn.
Cô không nói thành tiếng, chỉ ngất đi, đã là do cô cố gắng khắc chế, theo bản năng không muốn để cho người Thanh niên trí thức phát hiện kết quả dị thường của mình.
Cho nên, cuộc sống của cô hiện tại đi theo quỹ tích kiếp trước đã từng, đúng không?
Cô rũ mi mắt xuống.
Người kia nói không hoàn toàn đúng, cả đời của cô không phải bị lừa gạt, vứt bỏ, cô chỉ là không biết, không có lựa chọn mà thôi.
Hơn nửa đời người cô vẫn luôn như vậy, cảm thụ nhiều nhất chỉ có một chữ - - mệt!
Tần Chi chôn cả người mình trong chăn, cố gắng không phát ra động tĩnh gì.
Lúc này, cô cũng không lúc cô có được phòng ngủ của chính mình kiếp trước.
Trong ký túc xá nữ sinh nho nhỏ ở khu nhà thanh niên trí thức này, có năm cô gái từ khắp nơi tới.
Chắc chắn trong tương lai sẽ có nhiều người hơn.
Cái gọi là từ xa xỉ về tiết kiệm rất khó khăn, Tần Chi thoáng cái từ có được phòng ngủ độc lập, có thể tùy tiện lăn lộn, về tới trạng thái cùng rất nhiều người dùng chung một ký túc xá nhỏ.
Thành thật mà nói, cô không quen.
Tần Chi cẩn thận trở mình.
Cô vẫn còn có hơu mơ hồ, không rõ lắm chính mình tại sao lại sống lại?
Cho nên, kiếp trước cô đã chết rồi sao?
Nhưng đang yên đang lành, tại sao cô lại chết?
Bởi vì con dâu tương lai lần đầu tiên tới cửa ăn cơm, con trai của cô dẫn người tới nhà cha ruột, là nhà chồng trước của cô, sau đó, cô tức giận?
Trong lòng Tần Chi lắc đầu, không thể, cô không phải người keo kiệt không nghĩ ra.
Điều kiện gia đình chồng trước của cô rất tốt, con trai sĩ diện, đưa con dâu tương lai sang bên kia.
Mặc dù trong lòng cô không thoải mái, nhưng cũng có thể hiểu được.
Cô nhớ rõ, lúc mới biết tin tức, cô cảm thấy trong lòng có hơi trống trải, có hơi không thở nổi, nhưng cũng chỉ như vậy.
Tức chết là không có khả năng tức chết.
Con người cô không có ưu điểm gì lớn, chỉ có một điểm, đó chính là nghĩ thoáng, chưa bao giờ làm khó chính mình.
Cô không có khả năng bị tức giận chút, đã bị chết.
Vậy, là bị lời nói của người kia kích thích?
Tần Chi nghĩ, vậy cũng không đến mức chết chứ.
“Cô đúng là bị chết đó.” Thanh âm hệ thống lần nữa vang lên.
Tần Chi:!
Quên mất là mình đã có hệ thống!
Tần Chi hòa hoãn nhịp tim, thử đáp lại: “Hệ thống?”
“Đúng, chính là tôi, hệ thống phụ trợ vừa mới trói định với cô.”
Thanh âm hệ thống nhẹ nhàng du dương, hiển nhiên, chuyện trói định kí chủ này, khiến nó phi thường khoái trá.
“Cậu vừa nói tôi đã chết, tôi chết thế nào? Rồi tại sao chúng ta trói buộc? Tại sao tôi lại ở đây?”
Tần Chi bắt được hệ thống thì tấn công, không còn cách nào khác, nghi ngờ của cô thật sự là quá nhiều.
Hiện tại có người, không, hệ thống cùng cô trò chuyện, dường như còn biết rất nhiều tin tức cô cần, thật sự là quá tốt.
Hệ thống: ·····
Xem đi, may mà nó đã làm rõ suy nghĩ trước, nếu không, nhiều vấn đề như vậy đập tới, nó còn không bị làm cho hỏng máy à.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


