Mà đề tài hot nhất hôm nay á? Chẳng phải là vở kịch cẩu huyết giữa cánh đồng đậu tương hồi trưa sao?
Nói chuyện một hồi, ánh mắt mọi người lại vô thức liếc về phía gia đình họ Lương.
Ai trong làng chẳng biết Lương Thanh Thanh nhà đó dạo này suốt ngày chạy qua chạy lại chỗ mấy anh thanh niên trí thức?
Tiếc thay, hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, đúng là chuyện tình đơn phương đầy éo le mà!
Từng người nhà họ Lương mặt mày khác nhau, phần lớn đã quen với những ánh nhìn soi mói nên đều vờ như không thấy, tiếp tục đi về phía trước, chỉ riêng Lương Quân Cường là kẻ nóng nảy, không thể nghe người khác nói bóng gió em gái mình, lập tức xắn tay áo gầm lên: "Nhìn cái gì? Tin ông móc mắt bây giờ!"
Lương Quân Cường cao lớn lực lưỡng, là một trong số ít lao động chính trong làng, gân xanh trên cánh tay nổi cuồn cuộn, nhìn thôi đã thấy khiếp đảm, cái tay đó mà đấm một cái thì thấu tận trời xanh.
Thấy vậy, mọi người vội im bặt nhưng cũng có kẻ cóc sợ, nói khiêu khích: "Nhìn cũng không được nhìn à? Có giỏi thì ra tay đi!"
"Mày ngứa đòn thì lại đây, tao cho mày biết tay tao to cỡ nào!"
Nói xong, Lương Quân Cường định xông lên nhưng vừa dứt lời đã bị người ta nắm lấy cánh tay.
Quay đầu lại, anh ta bắt gặp ánh mắt bất mãn của cô vợ mới cưới - Hoàng Thục Mẫn.
Cô trừng mắt lắc đầu với anh ta: "Làm trò hề gì vậy? Mau về thôi."
Nghe vậy, Lương Quân Cường bất mãn: "Nhưng mà, bọn họ nói anh thế, anh không mắng lại thì còn ra thể thống gì nữa?"
"Anh đi không? Không đi thì em đi đấy!" Hoàng Thục Mẫn nhìn xung quanh, thấy ai cũng nhìn bọn họ, chồng thì không chịu nghe lời, cứ cãi cố, xấu hổ chết đi được. Cô ta bèn dậm chân, cắm đầu chạy về phía trước.
Chạy một mạch mà không thấy Lương Quân Cường đuổi theo, cô tủi thân vô cùng, trong lòng không khỏi oán trách: Cái con bé Lương Thanh Thanh này đúng là khắc tinh của cô mà! Cứ nhắc đến nó là y như rằng có chuyện!
Cả nhà ra đồng kiếm công điểm, chỉ có mỗi nó ở nhà như bà hoàng, không làm gì thì thôi đi, giờ còn khiến cô ta bị cả làng cười chê! Cứ thế này, chẳng mấy chốc danh tiếng của cô ta cũng bị nó vấy bẩn mất!
Chồng cô ta cũng ngốc nốt, không lo vun vén mối quan hệ với mọi người thì chớ, lại còn vì Lương Thanh Thanh mà gây chuyện đánh nhau, vừa lỗ mãng vừa nóng nảy, lúc trước cô ta bị gì mà nhìn trúng anh ta nhỉ?
Vừa nghĩ đến đây, trước mắt cô ta bỗng hiện ra một màu vàng rực rỡ, những bông hoa khoe sắc, nhụy hoa rung rinh trong gió, đẹp vô cùng. Ngước mắt lên, cô ta nhìn thấy khuôn mặt đen nhẻm nhưng vẫn rất điển trai đang toe toét cười nịnh nọt.
Nhìn thấy chồng, cơn giận trong lòng Hoàng Thục Mẫn vơi đi một nửa.
Nghe vậy, Hoàng Thục Mẫn suy nghĩ kỹ hai giây, cảm thấy cũng có lý, đang loay hoay tìm cách xuống nước, thì thấy Lương Quân Cường lại đưa bó hoa về phía mình, bèn vội vàng đưa tay nhận lấy, trách yêu: “Dù có thế nào đi nữa cũng không thể động tay động chân với người ta được.”
Thấy cô nhận hoa, Lương Quân Cường biết Hoàng Thục Mẫn không còn giận nữa, nụ cười trên mặt càng sâu, cười hì hì lên tiếng: “Bây giờ anh đâu còn là trai tân nữa, còn có vợ là em đây, sao có thể không biết nặng nhẹ mà đánh nhau với đám nhãi ranh đó chứ? Chỉ là hù dọa bọn chúng thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)