Vậy mà Phạm Diễn Hành không những dám chui vào rừng sâu, mà còn vác được cả chiến lợi phẩm về nữa chứ! Không ngờ anh ta lại có bản lĩnh đến vậy!
Trở lại chuyện chính, tuy bây giờ luật lệ không còn khắt khe như trước nữa, nhưng nếu bị cán bộ thôn bắt quả tang, hay bị người ta tố cáo thì hậu quả cũng chẳng dễ chịu gì. Bây giờ Lương Thanh Thanh lại gào lên như vậy, cộng thêm “mối thù” giữa hai người, thật khó mà không khiến người ta nghi ngờ cô định đi tố cáo.
Trong lúc nguy cấp, Phạm Diễn Hành lại chẳng hề tỏ ra sợ hãi, đừng nói là quỳ xuống cầu xin, anh ta còn ung dung dựa người vào gốc cây mà Lương Thanh Thanh vừa nấp lúc nãy, trông nhàn nhã tự tại, không hề có chút sợ sệt hay chột dạ.
Lúc này cô mới để ý đến bộ dạng của Phạm Diễn Hành hôm nay. Chiếc áo ngắn mà đàn ông nông thôn thường mặc, khi khoác lên người anh ta lại toát lên vẻ gì đó thật khó tả. Không có tay áo khiến cho bắp tay rắn chắc hiện ra rõ mồn một, làn da màu lúa mì vừa khỏe khoắn vừa quyến rũ.
Đôi chân dài ẩn dưới chiếc quần đen, dù đang dựa người vào cây cũng không giấu nổi tỷ lệ cơ thể hoàn hảo, cao ráo, vai rộng eo thon, kết hợp với khuôn mặt góc cạnh, rõ ràng là đang cố tình quyến rũ cô bằng vẻ ngoài điển trai của mình!
Tên này... đẹp trai thật đấy!
Lương Thanh Thanh nuốt nước bọt một cách khó khăn, nhận ra sự kém cỏi của bản thân, thầm mắng mình vài câu trong lòng.
Gái ngoan không chấp trai đẹp, đó là một trong những châm ngôn sống của cô. Hơn nữa, vốn dĩ cô không có ý định làm lớn chuyện này, tuy rất không muốn thừa nhận nhưng nếu bỏ qua những chuyện không vui trước đó, dù sao thì anh ta cũng coi như đã cứu cô hai lần. Nếu bây giờ cô lại làm ra chuyện như đâm sau lưng thế này, chẳng phải là lấy oán báo ân sao?
Nhưng dù sao thì cũng không thể để mất mặt được!
Thế là Lương Thanh Thanh hất cằm lên, hừ lạnh: “Có phải thỏ hay không thì anh đổ đồ trong giỏ ra cho tôi xem là biết ngay thôi!”
Vừa dứt lời, cô đã nghĩ Phạm Diễn Hành sẽ sợ hãi mà lập tức đổi chủ đề, đến lúc đó cô sẽ học theo giọng điệu mỉa mai của anh ta, chọc cho anh ta tức chết, sau đó ai về nhà nấy.
Nào ngờ anh ta lại làm động tác định đổ thật. Thấy vậy, Lương Thanh Thanh trừng mắt, vội vàng lên tiếng ngăn cản. Nếu thật sự đổ ra một con thỏ, cô đi tố cáo là vong ân bội nghĩa, không đi tố cáo là mất mặt.
Dù thế nào thì người chịu thiệt vẫn là cô!
“Anh đừng có đổ mấy thứ cỏ rác trong đó ra làm bẩn đường làng đấy nhé! Hừ, hôm nay tôi đang vui nên không so đo với anh nữa, tạm biệt!”
Nói xong, cô liền làm mặt quỷ rồi quay người bỏ đi, bước chân nhanh hơn cả lúc bị con Đại Hoàng đuổi theo lúc nãy, cứ như phía sau có thứ gì đó đáng sợ hơn cả Đại Hoàng đang đuổi theo vậy.
Đường làng sạch sẽ? Phạm Diễn Hành kéo cái giỏ đang nghiêng ngả lại, nhìn quanh một vòng rồi dừng lại trên bóng lưng hậm hực bỏ đi của Lương Thanh Thanh.
Lúc hoàn hồn lại, anh mới nhận ra từ lúc nào mà khóe môi mình đã khẽ nhếch lên.
...
Bóng đêm dần buông xuống, trên bờ ruộng xuất hiện hàng dài bóng người trở về nhà. Vất vả cả ngày, cuối cùng cũng đến lúc được nghỉ ngơi, trên mặt mọi người tuy không giấu nổi vẻ mệt mỏi nhưng lại rạng rỡ nụ cười, vừa đi vừa rôm rả bàn tán chuyện phiếm trong thôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
