"Tiểu Tuyết, để em chịu thiệt thòi rồi."
"Không thiệt thòi, chỉ cần vì anh, vì tương lai của chúng ta, em đều tình nguyện."
"Đúng rồi, chiếc vòng ngọc lần trước anh đưa em, em còn nhớ không?"
Kiều Mạn Tuyết ngẩn ra, rồi gật đầu. Chiếc vòng đó là tín vật đính ước nhà họ Tô đưa cho Lục Cảnh Hiên, cô vừa nhìn đã thích nên Lục Cảnh Hiên đã tặng luôn cho cô.
"Em có mang theo không?"
"Đồ anh tặng, đương nhiên em luôn mang bên người rồi, đây này, anh xem." Kiều Mạn Tuyết mỉm cười đưa cổ tay ra, nào ngờ câu nói tiếp theo của Lục Cảnh Hiên khiến nụ cười của cô cứng đờ trên mặt.
"Tô Thanh Nhiễm đang đòi hủy hôn, bắt anh trả lại vòng ngọc. Em đưa chiếc vòng này cho anh trước đã."
Lục Cảnh Hiên nhíu mày vẻ phiền phức: "Đợi anh dỗ dành cô ta xong, anh sẽ lấy lại vòng về cho em."
Tay Kiều Mạn Tuyết vô thức siết chặt. Không hiểu sao khi nghe phải trả lại vòng cho Tô Thanh Nhiễm, trong lòng cô trào dâng một cảm giác luyến tiếc mãnh liệt, cứ như thể thứ này vô cùng quý giá đối với cô vậy.
Thực tế thì chất ngọc của chiếc vòng này cũng chẳng phải loại thượng hạng. Cô xuất thân từ gia đình họ Kiều giàu có, trang sức quý báu gì mà chưa từng thấy qua?
Nhưng kỳ lạ ở chỗ, cô lại có một sự yêu thích khó hiểu với chiếc vòng này, như thể nó cực kỳ quan trọng đối với vận mệnh của cô.
Cô vẫn muốn cố gắng thêm chút nữa: "Cảnh Hiên, em thực sự rất thích chiếc vòng này, hay là..."
"Tiểu Tuyết, anh chỉ mang đi dỗ dành Tô Thanh Nhiễm thôi. Đợi anh kết hôn với cô ta rồi, chẳng lẽ còn sợ cô ta không đưa lại cho anh sao?"
"Vậy... được rồi..."
"Tiểu Tuyết, em phải hiểu, anh làm tất cả những điều này đều là để cho em một cuộc sống tốt nhất."
"Cảnh Hiên, anh thật tốt."
Trái ngược với nụ cười ngọt ngào của Kiều Mạn Tuyết, Lục Cảnh Hiên lại đang nghĩ, đem chiếc vòng trả cho Tô Thanh Nhiễm, chắc cô sẽ tha thứ cho hắn thôi nhỉ? Chẳng hiểu sao, trong lòng hắn bỗng dâng lên một tia mong đợi.
***
Vầng trăng sáng vắt vẻo trên bầu trời đen kịt, xung quanh điểm xuyết những vì sao nhỏ lấp lánh.
"Này, nói thật lòng nhé, tay nghề nấu nướng của Tô Thanh Nhiễm đúng là không chê vào đâu được, món thịt kho tàu đó tuyệt đỉnh luôn! Còn cả món tôm lớn gì đó nữa? Thơm nồng vị tỏi, càng ăn càng thấy cuốn!"
Buổi tối ăn quá no, Lục Vân Tiêu và Tạ Cẩm An đang đi dạo quanh thôn cho tiêu thực.
Tạ Cẩm An vẫn còn đang dư vị: "Tô Thanh Nhiễm này vừa xinh đẹp, nấu ăn ngon, tính tình lại dịu dàng, tớ thật không hiểu Lục Cảnh Hiên nghĩ cái gì nữa?"
"Lão Lục này, hay là cậu cưới Tô Thanh Nhiễm về luôn đi? Có câu nói gì ấy nhỉ? Ơn cứu mạng phải lấy thân báo đáp đúng không? Tớ thấy cô gái này tốt lắm, xứng với cậu vừa khéo!"
Lục Vân Tiêu nhàn nhạt liếc hắn một cái: "Như vậy sau này cậu có thể thường xuyên sang ăn chực cơm cô ấy làm chứ gì?"
"Hì hì... Ha ha ha!" Tạ Cẩm An cười gượng: "Vẫn là cậu hiểu tớ nhất."
Thực ra hắn cũng chỉ nói đùa thôi. Hắn thừa biết có bao nhiêu người đang nhắm đến hôn sự của Lục Vân Tiêu, và với thân phận của anh, cũng không thể để vợ mình suốt ngày xuống bếp nấu ăn cho người khác được.
"Hazzz..." Tạ Cẩm An lại thở dài một tiếng: "Nhưng trước đây tớ có nghe một câu chuyện, một cô gái bị rơi xuống nước được người ta cứu, người đó cũng chỉ là khách qua đường, cứu xong rồi đi, nhưng danh tiết của cô gái đó lại bị hủy hoại."
"Người trong thôn đều nói thân thể cô ấy đã bị đàn ông ôm, không ai dám cưới nữa."
"Cuối cùng cô gái đó không chịu nổi những lời đàm tiếu, lại nhảy sông tự vẫn."
"Không biết Tô Thanh Nhiễm sau này sẽ thế nào đây..."
Bị đàn ông ôm...
Vẻ mặt Lục Vân Tiêu bỗng khựng lại. Chiếc cổ trắng ngần và cảm giác mịn màng nơi đầu ngón tay thoáng hiện qua trong tâm trí, khiến vành tai anh nóng bừng lên.
"Nhưng nhà họ Tô cưng chiều cô ấy như vậy, chắc cô ấy không đến mức đó đâu nhỉ? Hôm nay tớ thấy tâm trạng cô ấy cũng bình thường... Ơ, Vân Tiêu, sao mặt cậu đỏ thế?"
"Không... không có gì..." Lục Vân Tiêu khẽ ho một tiếng.
"Này..." Tạ Cẩm An còn định trêu chọc vài câu, nhưng ánh mắt Lục Vân Tiêu đột nhiên ngưng lại, anh đưa tay kéo hắn vào bụi cây bên cạnh: "Suỵt!"
...
Triệu Lan Chi để phần cho cô một bát cháo trắng đặc sánh và một chiếc bánh trứng thơm phức. Sau khi đánh răng rửa mặt xong, cô ngồi xổm ngay bậc cửa thong thả ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

