Tô Thanh Nhiễm đã bình ổn lại cảm xúc, cô lạnh lùng lên tiếng: “Kiều tri thanh, quà thì tôi nhận. Còn chuyện giữa tôi và Lục Cảnh Hiên, hình như không liên quan gì đến cô thì phải?”
Gương mặt Kiều Mạn Tuyết thoáng qua vẻ khó coi, cô ta như vô ý liếc nhìn Thời Vân Tiêu một cái, rồi biện minh: “Đồng chí Tô, tôi không có ý đó, tôi chỉ là...”
“Bất kể cô có ý gì, cũng mời cô rời khỏi nhà tôi. Chúng tôi đang dùng bữa, Kiều tri thanh nếu còn biết tự trọng thì xin mời đi cho.”
Triệu Lan Chi cũng không khách khí mà bồi thêm: “Nhà chúng tôi nấu không đủ cơm, không giữ Kiều tri thanh ở lại dùng bữa được.”
Móng tay Kiều Mạn Tuyết bấm sâu vào lòng bàn tay. Đúng là lũ dân quê, thật vô giáo dục!
Người đã đi khuất, Tô Hồng Sơn có chút áy náy nhìn Thời Vân Tiêu: “Hai vị đồng chí, chúng ta tiếp tục dùng bữa thôi.”
“Vâng.”
Kiều Mạn Tuyết nép mình trong lòng Lục Cảnh Hiên, khóc lóc đến là lê hoa đái vũ, khiến người ta không khỏi xót thương: "Cảnh Hiên, anh đừng trách đồng chí Tô, hôm nay đúng là cô ấy đã chịu uất ức rồi."
"Em nghe nói hai người đã hủy hôn, đều tại em không tốt..."
Lục Cảnh Hiên lắc đầu, trầm giọng nói: "Không liên quan gì đến em, là do Tô Thanh Nhiễm không hiểu chuyện. Yên tâm đi, cô ta tuyệt đối không nỡ hủy hôn với anh đâu."
Sắc mặt Kiều Mạn Tuyết bỗng cứng đờ: "Vậy sao..."
"Ừm, đừng lo, đợi vài ngày nữa anh sẽ bảo cô ta đến xin lỗi em."
Lục Cảnh Hiên vô cùng tự tin. Tô Thanh Nhiễm từ nhỏ đã thích bám đuôi hắn, tháng trước còn gửi cho hắn bao nhiêu đồ bổ dưỡng tới quân đội. Hắn không tin chỉ vì một lần mình không cứu mà cô lại thật lòng muốn hủy hôn. Chẳng qua cô ta đang dùng chiêu "lạt mềm buộc chặt", chờ hắn đến dỗ dành mà thôi.
Nhưng lần này đúng là hắn đã làm hơi quá, khiến cô đau lòng. Hay là nhân lúc trả lại chiếc vòng ngọc, hắn nói vài câu ngon ngọt để cô tha thứ?
Dù hắn không thích Tô Thanh Nhiễm, thậm chí có chút chán ghét việc cô cứ bám lấy mình, nhưng cô quả thực là đối tượng kết hôn phù hợp nhất. Không chỉ gia cảnh tốt, người lại tháo vát, chắc chắn có thể thay hắn chăm sóc chu toàn cho người thân ở nhà.
Hơn nữa bây giờ hắn cũng đã thông suốt, ông nội nói đúng, nếu hắn kết hôn với Kiều Mạn Tuyết, tương lai của hắn coi như chấm dứt. Mới hai mươi tuổi hắn đã là phó đại đội trưởng, tiền đồ vô lượng, hắn sao có thể cam tâm cả đời chỉ dừng lại ở chức danh này?
Tất nhiên là không!
Cho nên dù có thích Kiều Mạn Tuyết đến đâu, hiện tại hắn cũng không thể kết hôn với cô. Tuy nhiên, ở những phương diện khác, hắn có thể bù đắp cho cô nhiều hơn một chút.
Lục Cảnh Hiên đang đắm chìm trong suy tính thì chợt nghe thấy tiếng sụt sùi. Hắn cúi đầu nhìn, thấy Kiều Mạn Tuyết đã đầm đìa nước mắt, trông vô cùng đáng thương.
"Tiểu Tuyết, sao vậy em?"
"Không có gì..."
Kiều Mạn Tuyết khóc đến không thở nổi, đôi mắt đỏ hoe nhìn Lục Cảnh Hiên: "Hai người sắp kết hôn rồi phải không? Vậy sau này chúng ta không thể ở bên nhau nữa. Trước khi anh kết hôn, được ở bên anh là giới hạn cuối cùng của em, em không muốn trở thành kẻ thứ ba phá hoại hôn nhân của người khác..."
Lục Cảnh Hiên đau lòng, nâng mặt cô lên lau nước mắt: "Tiểu Tuyết, em thừa biết anh chỉ yêu mình em. Nhưng thành phần gia đình em... Nếu chúng ta kết hôn, tiền đồ của anh sẽ hoàn toàn tiêu tan..."
"Nhưng mà..."
"Anh muốn cho em một cuộc sống tốt hơn, Tiểu Tuyết."
"Vậy chẳng lẽ em phải làm kẻ thứ ba trong bóng tối cả đời sao?"
"Sẽ không đâu, Tô Thanh Nhiễm chỉ là bia đỡ đạn của chúng ta thôi. Đợi sau này anh lên chức Thủ trưởng, em nhất định sẽ là phu nhân Thủ trưởng của anh!"
"Em nghĩ xem, quân hàm hiện tại của anh chưa đủ tiêu chuẩn để mang theo người nhà. Dù chúng ta có kết hôn, em cũng không thể theo anh vào quân đội được."
"Ở lại thôn họ Tô, em sẽ phải hầu hạ ông nội và mẹ anh, còn phải làm việc đồng áng, em chịu nổi không? Chi bằng cứ giao hết những việc đó cho Tô Thanh Nhiễm, dù sao cô ta cũng lớn lên ở nông thôn, làm mấy việc này đã quen tay rồi."
Hắn hoàn toàn quên mất rằng, dù Tô Thanh Nhiễm lớn lên ở nông thôn nhưng lại được cả nhà cưng chiều như bảo bối, việc nặng nhất cô từng làm từ nhỏ đến lớn cũng chỉ là lên núi cắt cỏ heo.
"Đợi anh có chỗ đứng vững chắc trong quân đội, anh sẽ đưa em vào đoàn văn công, lúc đó chúng ta có thể ở bên nhau mọi lúc mọi nơi."
Kiều Mạn Tuyết vừa nghĩ đến cảnh mình phải ở nhà họ Lục hầu hạ lão già kia và bà mẹ chồng đanh đá là da gà đã nổi hết cả lên. Nghĩ vậy, cô thấy lời Lục Cảnh Hiên nói cũng rất có lý.
"Được, Cảnh Hiên, em đều nghe anh."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
