Mẹ kế của nguyên chủ thiếu nguồn thu nhập kinh tế, lại luôn bị người ta đòi nợ, nên rời khỏi nhà.
Nguyên chủ còn có hai em trai và một em gái, sau khi nguyên chủ chết không ai dạy dỗ, em trai lớn vì trả nợ mà đi buôn lậu ở chợ đen, bị tông gãy chân khi chạy trốn. Em trai thứ hai bỏ học trở thành kẻ du côn. Em gái út bị bán đến vùng núi.
Nữ chính tốt bụng sắp xếp cho hai em trai công việc bảo vệ, cứu em gái út bị sỉ nhục từ vùng núi trở về, trở thành người bạn tốt nhất được báo chí, truyền hình ca ngợi. Chiến hữu của bố Tô Mạn cảm động nên đã giúp đỡ nữ chính rất nhiều.
Nhớ lại tình tiết trong sách, Tô Mạn chửi một câu: "Mẹ kiếp!" Nam nữ chính cứ việc qua một bên hóng mát đi, cô không muốn dây dưa với họ. Vì cô đã tiếp quản cơ thể của nguyên chủ, cô sẽ nuôi nấng các em, tránh cho chúng rơi vào bi kịch trong tương lai.
Lý do Tô Mạn nằm trên ván cửa là vì em trai lớn, em trai thứ hai của cô tưởng cô đã chết, đang chuẩn bị lo liệu hậu sự cho cô.
Cô xoa đầu Đường Bao, khẽ cười nói: "Khóc gì chứ, chị chưa chết, chị vẫn khỏe." Tô Mạn thử ngồi dậy.
"Ực." Đường Bao nấc lên một tiếng rõ to, cố gắng nín khóc, đưa tay chỉ vào đỉnh đầu Tô Mạn, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập biểu cảm đau đớn.
Tô Mạn đưa tay lên sờ, trời ơi, trên tay toàn là máu khô vón cục lại, tóc dính chặt vào máu, khô cứng lại, xem ra nguyên chủ đã chảy rất nhiều máu, nếu không cũng không đến mức chết ngay tại chỗ. Bây giờ cô không thể chết được, chỉ đau đến xé ruột xé gan.
Cô dùng ngón tay lau nước mắt trên mặt Đường Bao nói: "Em đến trạm y tế của đội sản xuất, gọi bác sĩ đến băng bó cho chị." Bọn họ cũng tưởng cô đã chết, căn bản không hề xử lý vết thương.
Đường Bao ngoan ngoãn gật đầu, Tô Mạn sợ cô bé không thể nói rõ với bác sĩ, nhìn quanh bốn phía nói: "Có giấy bút không, để chị viết ra, em mang đến đưa cho bác sĩ."
Đường Bao nhanh chóng tìm được vở và bút, Tô Mạn xé một mảnh giấy từ cuốn vở, cầm bút chì viết giấy nhắn cho bác sĩ, đưa cho Đường Bao: "Đi đi, đưa cái này cho bác sĩ."
Sau khi cô bé đi, Tô Mạn xuống khỏi ván cửa, đi loanh quanh trong nhà tìm đồ ăn.
Đây là căn nhà bằng gạch mộc có ba gian, mái lợp cỏ tranh, hai bên là phòng ngủ, ở giữa là bếp. Ngoài củ cải, khoai tây và khoai lang đỏ mà cô vừa nhìn thấy, còn có nửa túi bột ngô, không còn bất kỳ loại lương thực nào khác, chứ đừng nói đến đồ ăn sẵn.
Cô tìm thấy phích nước nóng, rót nửa ly nước, may mà nước còn nóng, uống từng ngụm nhỏ, cảm thấy thoải mái hơn một chút.
Tiền thuốc men tổng cộng là hai hào, đã thỏa thuận với bác sĩ là vài ngày nữa sẽ trả. Tô Mạn quay lại phòng nằm, chưa được hai phút thì nghe thấy tiếng ồn ào ngoài sân, đành phải dậy lại, đi ra bếp, thấy trong sân nhỏ được bao quanh bởi bức tường đất thấp bé đứng mười mấy người.
Nhìn thấy ầu Tô Mạn đ quấn băng gạc, sống sờ sờ đứng trong bếp, những người này đều lộ vẻ kinh ngạc. Có thể thấy, bọn họ đều tưởng Tô Mạn đã chết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
