Tô Mạn từ từ mở mắt ra, xuất hiện trước mắt cô là trần nhà đất bong tróc ẩm mốc, tủ bếp cũ kỹ đầy bụi bẩn, chăn bông cũ ố vàng, trong giỏ ở góc tường chất một ít củ cải, khoai tây và khoai lang đỏ.
Ánh mắt chuyển động, trên tờ lịch cũ tồi tàn treo trên tường thình lình ghi dòng chữ rõ ràng năm 1975.
Tô Mạn muốn ngồi dậy, nhưng lại cảm thấy một cơn đau nhói ở một bên đầu, cô hít sâu hai hơi, nằm xuống lại, lúc này mới phát hiện ra mình không nằm trên giường đất mà nằm trên một tấm ván cửa.
Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô chỉ có thể nhắm mắt lại, suy nghĩ về tình cảnh của mình.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, Tô Mạn mở mắt ra, nhìn thấy một cô bé khoảng bốn, năm tuổi, tóc tai rối bù, mắt đỏ hoe, nước mắt giàn giụa.
Dường như cô bé không ngờ cô tỉnh lại, sợ hãi lùi lại hai bước, thấy cô cười với mình, vẻ mặt kinh hãi biến mất, lại tiến lên, nước mắt rơi lã chã rơi xuống như hạt đậu.
"Em là?" Tô Mạn hỏi.
Bé gái ngừng khóc, không thể tin nổi nhìn cô, chỉ vào miệng mình, ý nói mình bị câm.
"Em là Đường Bao?" Tô Mạn nghĩ một chút, lại thử hỏi.
Cô bé nín khóc khẽ cười, mặt lộ vẻ vui mừng, cuối cùng chị gái cũng nhớ ra rồi, cô bé gật đầu lia lịa.
Đầu Tô Mạn "oành" một tiếng, cảm thấy choáng váng, cô đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại mà cô mới đọc cách đây hai ngày, xuyên thành nữ phụ bia đỡ đạn cùng tên với cô, là bạn thân của nữ chính, nếu cô không xuyên đến, thì nguyên chủ đã chết rồi. Cô bé này là Đường Bao em gái của nguyên chủ.
Nam nữ chính của cuốn tiểu thuyết niên đại này đều là thanh niên trí thức, cùng ở đội sản xuất Đại Liễu Thụ, nảy sinh tình cảm mập mờ với nhau. Bố của nam chính có lịch sử phản cách mạng, nữ chính không thể chấp nhận được, nên chuyển sang mập mờ với một nam thanh niên trí thức khác gia đình cán bộ cao cấp.
Tô Mạn thở dài, trong tình yêu vĩ đại và cao cả của nam nữ chính, nguyên chủ chỉ là vật hy sinh. Đáng tiếc hơn là hoàn cảnh gia đình của nguyên chủ cũng rất tồi tệ.
Bố của nguyên chủ trước đây là một người tài ba, không biết làm gì mà kiếm được khá nhiều tiền, người trong đội sản xuất ai cũng phải ghen tị khi nhắc đến ông. Mấy năm trước, bố cô đi khắp nơi vay tiền, nói là đến lúc đó sẽ trả cả vốn lẫn lãi, tiếng tăm kiếm tiền của ông lan xa, vay được kha khá tiền rồi bỏ đi, kết quả là mãi không quay trở lại.
Xã viên đồn đại ông ôm tiền chạy trốn đến nơi nào đó, có người nói ông bị bắt vì tội lang thang, có người nói ông vào tù vì tội đầu cơ tích trữ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
