Phụ nữ ngồi với nhau thường chỉ xoay quanh chuyện chồng con, cơm áo gạo tiền, công việc, tóm lại là tất cả những chuyện trong cuộc sống. Nay lại thêm một đứa trẻ mới được nhận về, càng có thêm chuyện để nói.
Chị dâu hai đã từng nuôi con nên rất rành chuyện này. Cô chia sẻ với Thẩm Uyển cách chăm sóc trẻ sơ sinh, những điều cần lưu ý, sau này làm sao để vừa đi làm vừa chăm con...
Thẩm Uyển lần đầu làm mẹ, tất nhiên rất quan tâm đến những điều này. Trước khi lấy chồng, tuy trong nhà cũng có cháu trai, cháu gái, nhưng trẻ sơ sinh thường được đưa về nhà ngoại chăm sóc, cô chỉ được tiếp xúc với các cháu khi chúng đã cứng cáp hơn.
Mà sau khi cô lấy chồng, các cháu cũng đã lớn, biết chạy nhảy rồi, cô càng không có cơ hội chăm trẻ nhỏ. Vì vậy, dù hai nhà có đông con cái, cô cũng chưa từng chăm sóc trẻ sơ sinh bao giờ. Giờ nghe chị dâu hai chia sẻ kinh nghiệm, Thẩm Uyển rất hứng thú, chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại hỏi những điều chưa hiểu.
Nói chuyện một lúc, hai người càng thêm thân thiết.
Việc tháo vải trên quần áo cũ đối với chị dâu hai đã quá quen thuộc, chỉ vài phút là xong. Cô thoăn thoắt cầm mấy mảnh vải vụn, tay kéo múa vài đường đã cắt xong mấy miếng tã. Xong việc, cô lại rảnh rang.
Đúng lúc đó, đứa bé trên giường như nằm mơ, cựa quậy người, từ tư thế nằm ngửa xoay thành nằm nghiêng, mặt quay về phía cô. Chị dâu hai tò mò, nghiêng người kéo chăn xuống một chút, nhìn kỹ khuôn mặt đứa bé, rồi khen ngợi: "Con bé này xinh thật đấy, còn xinh hơn cả Đại Hoa nhà chị lúc mới sinh nữa!"
Lúc đứa bé được đưa về, tình huống hơi đặc biệt, lại thêm Thẩm Gia Dương bế con rất chặt nên cô không nhìn rõ mặt. Đây là lần đầu tiên cô nhìn kỹ mặt con bé, lời khen ban nãy không hề nói quá.
Con bé này thực sự rất xinh xắn. Trong thời buổi thiếu ăn thiếu mặc mà vẫn sinh được một đứa trẻ xinh đẹp động lòng người như vậy, chắc hẳn lúc mang thai, mẹ nó đã được tẩm bổ nhiều thứ tốt.
Chị dâu hai nhìn khóe môi em dâu, nụ cười càng đậm hơn.
Cô em dâu này từ nhỏ được nhà mẹ đẻ cưng chiều, lấy chồng lại được chồng yêu thương, so với những người cùng trang lứa, cô ấy đơn thuần, hiểu chuyện hơn nhiều. Đôi khi chị cũng thấy có chút ghen tị, nhưng không nói ra. Chị rất thích giao thiệp với những người như vậy.
Chị dâu hai của Thẩm Uyển cười, đưa ngón tay xoa nhẹ lên mặt Thẩm Tiểu Vũ, hỏi: "Em đặt tên cho con bé chưa?"
"Vừa đặt xong ạ." Thẩm Uyển hào hứng nói: "Tên con bé là Tiểu Vũ, Thẩm Tiểu Vũ, chị thấy thế nào?"
Khuôn mặt cô rạng rỡ, hớn hở như muốn tìm người chia sẻ niềm vui.
Chị dâu hai ngẫm nghĩ một chút rồi gật đầu khen: "Hay đấy, lại còn dễ nhớ nữa."
"Đúng không ạ, em cũng thấy vậy." Được chị dâu hai ủng hộ, Thẩm Uyển càng muốn nói chuyện nhiều hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

