Nghĩ xong, Thẩm Gia Dương lại nhặt quả trứng đưa cho vợ: "Quả trứng này là của bé cưng, em kiếm thời gian rửa quả trứng cho con ăn. Con bé còn nhỏ quá, bây giờ vẫn có mấy thứ không thể ăn được, trứng có thể cho con bé chút dinh dưỡng.'
Thẩm Uyển nghe vậy mím môi cười: "Được, em biết rồi, anh đi đi!" Sau khi đáp ứng xong, anh xoay người đi thẳng ra cửa, lúc này cô thu hồi tâm mắt, trên mặt tràn đầy vẻ dịu dàng.
Dù phải chịu đựng không ít lời ra tiếng vào và áp lực về chuyện con cái, cô chưa từng hối hận khi kết hôn với Thẩm Gia Dương. Thậm chí, cô còn tin rằng lấy anh là quyết định đúng đắn nhất đời mình.
Người đàn ông này đã dành trọn tình yêu cho cô, biến mọi mơ ước về hôn nhân của cô thành hiện thực.
Có thể nói, cô đã cưới được tình yêu đích thực của đời mình.
Trong thời buổi cái ăn còn chưa đủ no, ai cũng chỉ lo nghĩ đến miếng cơm manh áo, chẳng mấy ai dám mơ mộng viển vông về tình cảm. Bởi vậy, những người may mắn như cô thực sự rất hiếm hoi.
Cô vô cùng trân trọng cuộc sống hiện tại và mối quan hệ này.
Nghĩ vậy, Thẩm Uyển đưa tay vào trong chăn, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của Thẩm Tiểu Vũ, khẽ cười: "Ba con đi kiếm đồ ăn rồi. Con đói bụng rồi à? Đều tại mẹ cả, không để ý đến con. Mẹ lần đầu làm mẹ nên còn vụng về lắm, sau này mẹ sẽ sửa, bé cưng tha lỗi cho mẹ nhé?"
Dù biết con gái chưa thể hiểu những lời mình nói, Thẩm Uyển vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Cô tưởng tượng đến cảnh con bé gọi cô và Gia Dương là ba mẹ, lòng càng thêm háo hức. Cô vốn rất thích trẻ con, nhưng trước đây chỉ có thể ngắm nhìn con cái nhà người ta, nghe chúng bi bô gọi chị dâu cả, chị dâu hai, bà nội, lòng không khỏi chạnh lòng ao ước.
Bây giờ thì tốt rồi, bản thân cô cũng có một bé cưng rồi.
Hơn nữa, bé cưng của mình còn đáng yêu như vậy, Thẩm Uyển càng nghĩ càng cảm thấy chính mình đã nhặt được bảo bối.
Ba mẹ?
Chính là cái ý mà cô đang nghĩ sao?
Cô bé luôn ý thức được thân phận của mình - một đứa trẻ bị bỏ rơi chỉ vì giới tính. Điều đó cho thấy gia đình ruột thịt của cô bé trọng nam khinh nữ đến mức nào. Bị vứt bỏ nhưng lại được cứu sống, đúng là một sự may mắn.
Nhưng giờ đây, cô bé còn cảm thấy mình may mắn hơn thế nữa!
Thẩm Tiểu Vũ suýt nữa thì bật khóc. Bàn tay nhỏ xíu nằm gọn trong lòng bàn tay ấm áp của Thẩm Uyển cố gắng cử động. Dù không thể nắm lại nhưng cô bé vẫn cào nhẹ được vào tay mẹ.
Hành động nhỏ bé ấy khiến Thẩm Uyển vui mừng khôn xiết. Cô cúi xuống hôn lên trán con gái, dịu dàng nói: "Bé cưng tha lỗi cho mẹ rồi phải không? Sao con ngoan thế? Yêu con quá!" Thẩm Tiểu Vũ: "..."
Đúng là một bà mẹ trẻ cuồng con.
Thẩm Gia Dương trở lại nhà chính thì thấy bà cụ đã dạy dỗ con dâu cả xong xuôi. Người phụ nữ hung dữ lúc trước giờ ngoan ngoãn như một chú chim cút.
Anh cười trong lòng, đúng là gừng càng già càng cay.
Giao việc này cho mẹ quả là điều đúng đắn.
Anh không quan tâm chị dâu có đồng ý chuyện nhận con nuôi hay những lời cô ta nói, nhưng tuyệt đối đừng bao giờ nhắc đến bé cưng trước mặt vợ anh nữa. Điều đó sẽ khiến Tiểu Uyển buồn. Nếu không phải nể anh cả, anh đã không nhịn đến vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
