Thẩm Tiểu Vũ buồn bực nhìn xuống bụng mình. Chẳng đứa trẻ nào bất hạnh như cô, vừa sinh ra đã biết đời mình sẽ long đong. Ngồi trên cả một “núi vàng” mà chẳng biết cách dùng, lại còn bị vướng víu bởi thân xác non nớt, bất lực trước mọi việc. Thẩm Tiểu Vũ đang chìm trong uất ức thì bỗng một luồng ý thức xâm chiếm tâm trí, báo hiệu cô sắp rời khỏi nơi này. Cảm giác thật đột ngột, nhưng bản năng mách bảo cô đó là sự thật.
Vừa nghĩ đến đó, cơ thể cô dần chìm vào hư vô, biến mất khỏi trung tâm thương mại.
Tỉnh lại trong cơn nóng hầm hập, Thẩm Tiểu Vũ nhíu mày khó chịu. Cô chợt nhận ra trung tâm thương mại kia đã ngăn cách cô khỏi cơn đau, giờ đây sự bức bối trong người mới thực sự được giải phóng.
Bên tai vang lên một giọng nói cố nén thấp:
"Gia Dương, anh xem chuyện này là sao? Sao tự dưng tay con bé lại có quả trứng gà thế này?" Giọng người phụ nữ tuy cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ vẻ kinh ngạc, cố gắng che giấu sự hoang mang.
Âm thanh này đối với Thẩm Tiểu Vũ rất quen thuộc.
Chủ nhân âm thành này đã chăm sóc cho cô trước khi ngủ. Từ thanh âm có thể đoán được đối phương còn trẻ tuổi, thậm chí còn trẻ hơn tuổi của cô trước khi tái sinh, nhưng đối phương lại cho cô cảm giác hiền dịu cùng bao dung, khiến Thẩm Tiểu Vũ không khỏi xúc động.
"Tiểu Uyển, em đừng lo, em xem bé cưng không có việc gì cả, hiện tại cũng không nên nói đến chuyện này, sau này chúng ta cố gắng nuôi dưỡng con bé cẩn thận một chút, quan sát tình hình như thế này, việc này tạm thời đừng nói trước với người khác!
Miệng nhỏ của Thẩm Tiểu Vũ mấp máy hai tiếng.
Âm thanh này đối với cô cực kì thân quen.
Chuyện này làm cho Thẩm Tiểu Vũ thật sự có chút cảm động.
Dù người thân kiếp này đã vứt bỏ cô chỉ vì cô là con gái, nhưng cô lại có được hơi ấm từ những người xa lạ, đó đã là món quà tuyệt vời đối với người không có người thân ở kiếp trước như cô.
"Ôi! Bé cưng tỉnh lại rồi à?" Vừa rồi cùng chồng nói chuyện, Thẩm Uyển nhìn thấy hai mắt của Thẩm Tiểu Vũ đang mở to, cô lập tức dừng cuộc nói chuyện, khoanh chân phải ngồi trên giường, duỗi tay đem bàn tay nhỏ bé của Thẩm Tiểu Vũ vào trong chăn, rồi sờ lên trán cô bé: "Chà, vẫn còn hơi nóng... Lời còn chưa nói xong, Thẩm Tiểu Vũ liên hắt xì một cái.
Vừa hắt xì xong, cô lại mang biểu cảm vô tội nhìn Thẩm Uyển, thật sự là cô không cố ý.
Tuy nhiên, so với tình trạng nguy kịch vì bị đầm mưa lúc trước, lúc này cô cảm thấy khá hơn một chút, có lẽ là do thuốc uống trước đó đã phát huy tác dụng nhất định, tuy rằng vẫn còn sốt nhưng Thẩm Tiểu Vũ cảm thấy mình có thể chịu đựng được.
Thẩm Uyển mới làm mẹ được vài phút đã bị tiếng hắt xì của đứa bé làm cho hoảng sợ, sau đó bất tri bất giác quay sang nói với chồng: "Gia Dương, con bé còn chưa ăn gì hả? Anh mau đi tìm mẹ xin ít đồ ăn rồi mang qua đây cho con bé đi, em cho nó uống chút nước ấm trước
Thẩm Gia Dương tất nhiên sẽ không có ý kiến gì: "Được, anh đi liền."
Ngay trước khi đi ra ngoài, anh nhìn những quả trứng vừa rồi vợ nhặt được, quả nào cũng thật to và sạch sẽ. Màu trắng chói mắt, trông đẹp hơn rất nhiều so với trứng nhặt từ chuồng gà của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
