Qua vài giây, một tiếng thét chói tai mới vang vọng phía chân trời.
"Tần Hàn Thư, cô…" Liêu Vũ Khiết giương nanh múa vuốt ra sức nhắm vào Tần Hàn Thư.
Nhưng còn chưa tới gần, Liêu Vũ Khiết đã cảm giác tầm mắt của mình biến thành màu đen, cô ta chật vật lảo đảo vài vòng mới nhận ra Tần Hàn Thư đã ụp thùng nước lên đầu mình.
"Con mẹ nó, cô…"
Tần Hàn Thư đá một cước vào thùng nước, vốn dĩ tầm mắt Liêu Vũ Khiết đã bị cản trở còn chưa đứng vững thì giờ lại càng dễ dàng ngã xuống.
Mông ngã phịch xuống mặt đất, đau đến mức cô ta nhe răng trợn mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
