Tần Hàn Thư phớt lờ với ánh mắt cầu cứu của Triệu Như mà đi thẳng vào nhà hầm. Nhưng cô không thể bịt tai lại nên vẫn nghe được cuộc cãi vã ở bên ngoài.
Giọng điệu khinh thường của Liêu Vũ Khiết lại truyền đến.
"Nhìn xem dáng vẻ nghèo nàn bủn xỉn của cô đi, chỉ có một tí giấy vệ sinh thôi mà cũng gào khóc ăn vạ như thể mất vàng bạc gì quý lắm, mấy người ăn xin ở ngoài cầu vượt nhà tôi còn rộng rãi hơn cả cô."
Triệu Như tức giận mà bật khóc: "Đúng thế, tôi nghèo đấy, cô rộng rãi thì đừng có xài đồ của tôi."
Da mặt của Liêu Vũ Khiết rất dày còn mạnh miệng nói: "Tôi dùng đồ của cô là nể mặt cô đấy. Người khác có cầu xin tôi, tôi còn xem thường mà không thèm đụng đến đây này."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
