Trương Hồng Mai biết điểm yếu của con gái ở đâu, cố ý khích cô ấy.
"Chắc là có thể vào đại học." Chủ nhiệm Tôn từ bên ngoài bước vào, đặt cặp công văn xuống, sắc mặt không mấy vui vẻ: “Hôm nay tôi thử dò xét Khương Thành một chút, nhưng ông ta có gì đó không ổn."
"Cái gì?" Tôn Tiểu Mạch bỗng chốc cảm thấy món cá diêu hồng kho tàu chẳng còn ngon lành gì nữa, cô ấy đặt đũa xuống: “Cha, chuyện này có gì đó kỳ lạ à?"
"Còn cần con phải nói chắc." Chủ nhiệm Tôn tức giận trừng cô ấy: “Chuyện mà cái đầu nhỏ của con nghĩ ra được, lẽ nào cha con đây lại không hiểu sao."
“Chẳng lẽ là chậm mở mang đầu óc?” Trương Hồng Mai cũng không dám chắc: “Có lẽ Viên Viên chỉ là thuộc dạng ngộ ra muộn thôi.”
"Nếu Khương Thành mà mở tiệc lớn ăn mừng Khương Viên Viên đỗ đại học thì còn nói làm gì. Đằng này ông ta lại giấu giấu diếm diếm thế kia, chắc chắn có vấn đề." Chủ nhiệm Tôn lại kể lại chuyện buổi sáng Khương Nguyên nói cho vợ nghe: “Tôi thấy cái nhà họ Khương này ai cũng có quỷ."
"Có lẽ không phải Khương Nguyên không thi đỗ mà bị người ta đổi mất giấy báo nhập học, giờ lại kết thông gia, bịt luôn miệng rồi."
Chủ nhiệm Tôn phân tích ngọn ngành, lắc đầu: "Bình thường tôi đã thấy Khương Đức Thắng không vừa mắt rồi, không ngờ đúng là đồ xấu nết, đến tiền đồ của con gái ruột cũng không cần."
"Tôi còn đặc biệt để ý một chút, Khương Thành không chỉ xin cho Khương Đức Thắng lên thợ hàn bậc sáu, còn lo cho con trai Khương Đức Thắng thành công nhân chính thức, tháng sau đến nhà máy đi làm."
"Ông ta tưởng chuyện này làm kín đáo lắm, đợi tháng sau khai giảng mọi chuyện xong xuôi hết rồi, chắc đang ở nhà đắc ý lắm đây."
Chủ nhiệm Tôn nói những lời này cũng không hề tránh mặt con gái, ông ấy hy vọng con gái hiểu biết thêm chút chuyện đời, đừng có lúc nào cũng thẳng như ruột ngựa, sau này không tốt.
"Chuyện này con nghe thôi, không được nói ra ngoài, nghe rõ chưa Tiểu Mạch."
Chủ nhiệm Tôn gọi mãi mà không thấy cô ấy trả lời. Ông ấy quay đầu nhìn lại, ôi chao, mặt con gái ông ấy đỏ bừng, nắm chặt tay kêu răng rắc, bộ dạng như muốn đánh người.
Trương Hồng Mai giật mình: "Tiểu Mạch, con làm gì thế?"
"Không được, con phải đi tìm Khương Nguyên." Tôn Tiểu Mạch đấm một phát xuống mặt bàn, bàn rung lên bần bật.
Cô ấy đột ngột đứng dậy, như muốn đi tìm người tính sổ.
"Đã bảo con không được la lối om sòm rồi." Tay chủ nhiệm Tôn khỏe, một tay ấn lên vai Tôn Tiểu Mạch, ấn cô ấy trở lại ghế.
"Thế này đi, lát nữa con đi gọi Khương Nguyên đến đây, nhưng có một điều, không được để người nhà họ Khương biết quan hệ giữa con bé với con tốt."
Tôn Tiểu Mạch còn muốn hỏi vì sao, chủ nhiệm Tôn đã bưng bát lên húp sùm sụp, chẳng buồn để ý đến cô ấy nữa.
Cũng may bình thường con trai ông ấy ở ký túc xá, không thì đĩa cá này ông ấy còn chẳng gắp được hai miếng.
Tôn Tiểu Mạch thấy cha ăn nhanh như vậy, cũng không dám nói gì nữa, vội vàng gắp thức ăn.
Trương Hồng Mai càng nghe càng hiểu ý trong lời chồng, chắc là Khương Nguyên kia hiểu rõ chuyện này.
Chỉ có con gái ngốc nhà bà ấy là đầu óc còn chưa thông suốt.
Trương Hồng Mai thở dài, nếu Tiểu Mạch có được nửa phần thông minh của cô bé kia thì tốt rồi.
Tôn Tiểu Mạch lượn lờ đến khu nhà mới, quanh quẩn bên ngoài cổng viện nửa ngày, nghĩ ra một chủ ý.
"Khương Nguyên! Khương Nguyên! Mày ra đây cho tao!" Cô ấy chống nạnh, đứng ngoài cửa hung hăng la hét: “Mày có nghe thấy không? Khương Nguyên!"
Người nhà họ Khương đang ăn cơm, Khương Nhị Bảo có chút khó chịu: "Ai ở ngoài kia gọi chị con, con ra xem."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)