Mạch chuyện này rất rõ ràng, cô ấy cũng có chút quan hệ, về có thể gửi điện báo đến Thủ đô hỏi thăm.
Chỉ là cô ấy có chút không dám tin, á khẩu nói: "Sao lại có loại cha mẹ như vậy chứ?"
Khương Nguyên cụp mắt, không đáp lời.
Chu Nhiên vỗ vai cô: "Về lớp đi."
Khương Nguyên gật đầu, bóng lưng tiêu điều đơn bạc.
Lúc này Triệu Tĩnh Mẫn vô cùng tức giận: "Lát nữa tớ sẽ đi gửi điện báo nhờ người hỏi giúp danh sách trúng tuyển của huyện Tuyên ở Đại học Hoa."
Chỉ cần xác định trên đó có tên Khương Nguyên, chuyện này cô ấy nhất định sẽ quản đến cùng!
"Giấy báo trúng tuyển của đại họ Hoa không phải ai cũng có thể mạo danh thay thế được! Tớ đi điều tra ngọn ngành nhà chủ nhiệm Khương kia, nếu đoán không sai, chắc chắn ông ta đã mua chuộc người của phòng tuyển sinh đại họ Hoa, thậm chí còn có chút quan hệ ở Đại học Hoa. Nếu không thì dù có lấy được giấy báo trúng tuyển, cũng không qua được kỳ thi nhập học."
Trước đây Triệu Tĩnh Mẫn từng ở Thủ đô một thời gian, đối với quy trình của đại học vẫn rất rõ ràng, không nói chuyện thêm với Chu Nhiên, cô ấy vội vàng cầm lấy túi xách rồi đi ra ngoài.
Có một số việc cô ấy không nói, thậm chí chủ nhiệm Khương này có khả năng có người ở cục giáo dục thành phố, cô ấy phải nhanh chóng xác minh.
Không biết đến cuối cùng sẽ liên lụy đến bao nhiêu người nữa...
Triệu Tĩnh Mẫn có chút lo lắng, sợ càng điều tra càng kinh hãi.
Tôn Tiểu Mạch vừa tan học liền đến lớp bên cạnh tìm Khương Nguyên để học bù nửa tiếng. Khương Nguyên tự mình ra đề theo ghi chép để ôn tập cho cô ấy.
Trong lớp có người thấy hai người chăm chỉ như vậy, nhịn không được lên tiếng: "Tôn Tiểu Mạch, Khương Nguyên còn không thi đậu đại học, cậu còn phải theo cô ấy ôn tập làm gì?"
Người này là ủy viên học tập của lớp, năm ngoái tuyển chọn học sinh tốt nghiệp xuất sắc không chọn cậu ta, cho nên không tham gia thi đại học.
Trong mắt cậu ta, Khương Nguyên cũng chẳng ra gì, bình thường thi cử chỉ là trò trẻ con, đây không phải là kỳ thi lớn thấy rõ chân tướng sao.
Thật là phụ lòng tin tưởng của thầy cô.
"Mặc kệ tớ!" Tôn Tiểu Mạch giơ nanh múa vuốt, cố ý dọa cậu ta: “Cậu còn không đi tớ lấy chổi đánh cậu đấy!"
Ủy viên học tập thấy cô ấy làm bộ muốn lấy chổi thì xách cặp sách chạy nhanh.
Tôn Tiểu Mạch ở khu nhà xưởng thép nổi tiếng là đanh đá, cô ấy nói đánh cậu ta là chắc chắn sẽ đánh cậu ta thật!
Không trêu nổi thì trốn!
"Khương Nguyên, cậu đừng để ý lời cậu ta nói, cậu ta chỉ đang nói bậy thôi!" Tôn Tiểu Mạch cẩn thận nhìn sang, thấy Khương Nguyên mỉm cười nhìn cô ấy thì trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
"Không sao đâu." Khương Nguyên trả lại bài tập đã sửa cho cô ấy: “Tớ đã đánh dấu các bước giải đúng bên cạnh những câu sai rồi, cậu về nhà xem lại rồi tìm cách giải khác nhé."
"Khương Nguyên, cậu thật tốt."
...
"Về rồi à? Mau rửa tay ăn cơm." Trương Hồng Mai từ phòng bếp đi ra, trên tay bưng một đĩa thịt xào ớt và một đĩa cá diêu hồng kho tàu.
"Cậu biết con đang dụng công ôn tập, đặc biệt mang đến cho con con cá diêu hồng lớn, ăn nhiều một chút bổ não."
"Con biết rồi ạ, cha vẫn chưa về ạ?" Tôn Tiểu Mạch ném cặp sách xuống, ngó nghiêng xung quanh: “Không biết Khương Viên Viên rốt cuộc có thi đậu đại học không nữa, nếu ngay cả cái loại ngốc nghếch như cô ta mà cũng đậu, vậy Khương Nguyên sẽ khó chịu đến mức nào đây?"
"Con còn để ý đến cảm xúc của người khác cơ đấy, xem ra là thật sự thích cái bạn Khương này rồi." Trương Hồng Mai chọc nhẹ vào trán cô ấy: “Nghĩ cho bản thân con vào, Khương Viên Viên thi đậu thì người khó chịu nhất phải là con mới đúng! Vậy nên con phải cố gắng lên, thi đậu một trường đại học tốt vào, sau này cô ta sẽ không dám dương oai diễu võ trước mặt con nữa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


