Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Đóa Hoa Kiêu Hãnh Nở Rộ Trời Tây Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

"Trong nhà không đến lượt con lên tiếng." Mẹ Khương liếc xéo cô ấy một cái.

Bình thường trong nhà này người có vẻ tính khí không tốt nhất là Khương Đức Thắng, thật ra mẹ Khương mới là người khó nói chuyện nhất, đặc biệt là khi ai đó chạm đến lợi ích của bà ta.

Sự khoan dung của bà ta chỉ giới hạn ở hai đứa con trai.

Khương Diệp cười bất đắc dĩ, có hơi luống cuống.

Bàn tay dưới gầm bàn bỗng nhiên bị một bàn tay ấm áp nắm chặt, Khương Diệp ngẩn người, nghiêng đầu nhìn người chồng bên cạnh, trong lòng cảm thấy ấm áp.

Cũng may cuộc hôn nhân của Khương Diệp còn không tệ, nếu không chỉ bằng việc mẹ Khương lấy tiền sính lễ của cô ấy cho anh cả cưới vợ, cô ấy cũng sẽ không bao giờ chạy về nhà nữa.

Chỉ là chuyện của Khương Nguyên này... Khương Diệp cũng không có cách nào, chỉ có thể xem vận may của cô thôi.

Nếu nhà chồng hiền lành thì còn đỡ, nếu không gả qua đó chính là bị giày vò.

Tất cả mọi người đều đang chờ đợi câu trả lời của Khương Nguyên, cô cụp mắt xuống: "Đều nghe cha mẹ."

Bây giờ cô chỉ có thể tỏ ra ngoan ngoãn không phản kháng, nếu không tất cả mưu tính đều tan thành mây khói.

Quả nhiên, cha Khương vừa nghe lời này thì lông mày giãn ra, ông ta lại uống một ngụm rượu, miệng lẩm bẩm: "Vẫn là con gái bớt lo, không giống như một số người, là sinh con cho nhà người ta!"

Khương Đại Bảo bị những lời này làm cho đỏ bừng cả mặt, anh ta muốn biện giải lại sợ vợ không vui, cuối cùng chỉ có thể im lặng ăn rau.

Mẹ Khương cũng vui vẻ: "Vậy đến lúc đó tìm thời gian hai nhà cùng nhau xem mắt, mẹ nghe cha con nói dáng vẻ con trai chủ nhiệm Khương đường hoàng lắm, trong xưởng có rất nhiều người thích thằng bé này đấy!"

Trong lòng cũng tán đồng lời của cha Khương, vẫn là Khương Nguyên bớt lo, chưa bao giờ khiến bà ta phải lo lắng.

Từ cấp hai đến cấp ba, học phí không cần bà ta phải lo, còn có thể mang học bổng về.

Không giống như mấy đứa con khác, đều không phải là người có tố chất học hành.

Nghĩ đến đây, mẹ Khương giật mình.

Chẳng lẽ vì giống khác nhau nên Khương Nguyên mới giỏi đọc sách đến vậy sao? Nghĩ đến đây, mặt bà ta nhăn nhó như mướp đắng.

Bà ta bắt đầu có chút hối hận rồi, vốn dĩ còn một biện pháp...

Chẳng phải như vậy là làm lợi cho người ngoài sao?

Vốn dĩ lợi lộc đều có thể để người nhà chiếm hết, dù sao cũng không phải là con ruột.

Chuyện đã đến nước này, mẹ Khương chỉ có thể đè nén suy nghĩ trong lòng: "Cơm canh sắp nguội hết rồi, mọi người không ăn thì mẹ dọn đi đấy, lần sau không có bữa ăn ngon thế này đâu!"

Thấy Khương Nguyên đồng ý, Khương Nhị Bảo nhớ tới những lời nghe được tối qua, ánh mắt cạu ta cũng có chút dao động.

Đợi ăn xong, Khương Diệp đang dọn dẹp bát đũa, Khương Đại Bảo bị Khương Đức Thắng gọi vào phòng nói chuyện, Khương Nhị Bảo liền nảy ra ý định.

Còn chưa kịp đi tìm Khương Diệp thì Kim Điệp đã đến trước.

Cô ta giả vờ vô tình nói: "Nhị Bảo, mấy hôm nay chị thấy Tiểu Phượng đến cửa hàng cung tiêu đấy, có phải em thích con bé đó không?"

Khương Nhị Bảo "a" một tiếng, không biết cô ta hỏi câu này có ý gì.

"Tiểu Phượng muốn mua vải, nhưng phiếu vải của con bé không đủ, thỉnh thoảng cửa hàng cung tiêu bọn chị có chút vải lỗi, hoa văn đều không tệ, thích hợp may quần áo. Nêu em muốn mua thì chị cũng không phải không thể giúp em kiếm một ít."

Kim Điệp nói xong, cẩn thận quan sát sắc mặt Khương Nhị Bảo.

Khương Nhị Bảo không nghĩ nhiều, gật đầu liên tục: "Vậy thì tốt quá! Chị dâu gió em ứng trước tiền phiếu, đợi tháng sau em đi làm phát lương sẽ trả lại cho chị!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc