"Cha, lúc trước để Đại Bảo ở nhà con, cha mẹ cũng đồng ý rồi mà. Bây giờ lôi ra nói lại thì có hơi không phải đạo lý."
"Vợ chồng con ăn mặc dùng đều là tiền của cha mẹ con, dùng cả tem phiếu lương thực nữa, coi như nhà con nuôi con trai cho cha mẹ rồi. Cha mẹ còn gì không vừa ý?"
Thấy sắp cãi nhau to, mẹ Khương vội vàng khuyên can.
Tuy rằng trông cậy vào con trai út để dưỡng lão, nhưng bà ta cũng không muốn làm căng với con dâu cả.
"Thôi thôi, Nhị Bảo nói đúng, công việc này đúng là không tốn tiền." Mẹ Khương liếc nhìn chồng một cái: “Đây là ba con đi chạy quan hệ."
"Con làm sao không biết nhà mình có quan hệ gì ở xưởng thép? Vậy sao cha không đi chạy cho Đại Bảo? Anh ấy làm mấy năm rồi vẫn chỉ là công nhân bậc hai thôi." Kim Điệp nửa tin nửa ngờ.
Mẹ Khương do dự một chút, nhìn Khương Nguyên một cái, cảm thấy có một số việc nói ra trước thì tốt hơn, như vậy trong lòng cô cũng có sự chuẩn bị.
"Chủ nhiệm phân xưởng của cha con muốn kết thông gia với nhà mình, con trai ông ấy năm nay hai mươi ba tuổi, hơn Nguyên Nguyên 6 tuổi, mẹ thấy vừa hay."
"Nguyên Nguyên thi đại học không đỗ, chi bằng tranh thủ gả cho một gia đình tốt, dù sao phụ nữ đến cuối cùng cũng phải gả chồng, càng lớn tuổi càng khó tìm nhà chồng."
Mẹ Khương càng nói càng tự tin: "Cha mẹ con đều thấy điều kiện nhà chủ nhiệm này không tệ, ông ấy và vợ đều là công nhân, con trai cũng đi làm ở xưởng, lương mỗi thángcũng có ba mươi tám đồng, con gái nghe nói cũng thi đỗ đại học, sau này chắc chắn sẽ giúp đỡ anh trai."
"Nguyên Nguyên, điều kiện này còn tốt hơn chị con hồi đó nhiều, con suy nghĩ cho kỹ đi."
Mẹ Khương nói xong, nhìn thẳng vào Khương Nguyên, chờ đợi câu trả lời của cô.
Sắc mặt Khương Diệp khó coi, Vương Vệ Quốc tuy chậm tiêu, nhưng cũng biết ý trong lời nói của mẹ vợ đều là coi thường anh.
Vương Vệ Quốc không lên tiếng, tiếp tục cho con trai trong lòng ăn cơm.
Anh ta cũng là người của Xưởng thép, nếu em gái thật sự gả qua đó, ít nhiều anh ta cũng được thơm lây.
Kim Điệp lại có chút khó hiểu, điều kiện nhà chủ nhiệm Khương không phải là không tốt, mà là quá tốt, người ta dựa vào cái gì mà đem công việc cho con trai mình, còn để con trai cưới con gái mình?
Chuyện tốt đều để Khương Đức Thắng chiếm hết hay sao?
Cảm giác đầu tiên của Kim Điệp chính là không đúng.
Không lộ vẻ gì mà đánh giá Khương Nguyên, Kim Điệp có chút không đoán được thời gian này nhà họ Khương đã xảy ra chuyện gì.
Cô ta cũng đã lâu không gặp người em chồng này rồi.
Có điều, ấn tượng của cô ta về Khương Nguyên rất sâu, không phải vì cái gì khác, chỉ đơn giản là vì tướng mạo của cô.
Người nhà họ Khương nhiều nhất cũng chỉ tính là thanh tú, năm đó cô ta để ý Khương Đại Bảo cũng là vì vẻ thanh tú đó.
Còn Khương Nguyên chính là xinh đẹp, vô cùng xinh đẹp.
Kim Điệp có chút hiểu ra.
Chẳng lẽ là vì vẻ đẹp của Khương Nguyên, cho nên con trai của chủ nhiệm mới muốn cưới cô? Lý do này ngược lại nói cũng thông.
Khương Nguyên lớn lên quá xinh đẹp, tướng mạo như vậy đã định trước là không thể gả vào nhà bình thường, người bình thường cũng không trấn áp được.
Người bình thường cưới được cô gái xinh đẹp như vậy chỉ rước họa vào thân.
Khương Diệp giật giật mí mắt.
Cô cũng cảm thấy chuyện này có kỳ quái, muốn nhắc nhở Khương Nguyên, lại không có cách nào làm chuyện này dưới sự nhìn chằm chằm của mẹ Khương.
Nghĩ đến vừa nãy Khương Nguyên vỗ lưng cho Miêu Miêu với vẻ lo lắng, Khương Diệp vẫn mở miệng: "Nguyên Nguyên còn nhỏ, không vội..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)