Mọi người đều nghển cổ lên nhìn, dù cho người nhà họ Đào đã biết trước một phần nội tình nhưng cũng chẳng ai ngờ Đào Tô lại bị đánh đập dã man đến mức này.
Hồ Tiểu Mạn đứng ở cự ly gần, nhìn những vết thương rợn người trên thân thể Đào Tô, cô cảm thấy cổ họng như bị thứ gì đó chẹn cứng lại. Bàn tay cô vô thức vuốt ve cánh tay của cô bé, hồi lâu sau mới nghẹn ngào thốt lên: “Rốt cuộc là có mối thù hằn sâu đậm gì mà phải ra tay tàn độc đến mức này chứ? Chuyện này mà để bố mẹ con bé còn sống nhìn thấy thì chắc chắn sẽ liều mạng với các người.”
Những người phụ nữ nhà họ Đào chen chúc quanh Đào Tô, không thể tin nổi vào mắt mình khi nhìn thấy những vết thương chằng chịt trên người cô bé. Ai nấy đều lớn tiếng mắng nhiếc, chỉ trích cả nhà Đào Đại Hà.
“Chị dâu hai, đây thực sự là do nhà chị đánh con bé sao? Nếu nhà chị không bằng lòng cho con bé Tô ở nhờ thì cứ nói thẳng ra một câu, để nó sang nhà tôi, nhà tôi chẳng thiếu gì một miếng ăn của nó cả, sao chị lại nỡ lòng ngược đãi nó như thế chứ? Chị làm thế này là muốn Tư Viễn chết không nhắm mắt đấy à!” Đây là lời của bà ba Đào.
“Đúng thế đấy, chú hai, ông ngoại con bé Tô tin tưởng mới gửi gắm cháu về đây, chú đã đồng ý ngon ngọt rồi, quay lưng lại đánh đập đứa nhỏ là cái thói gì vậy? Người nông thôn chúng ta sống là phải giữ lấy cái tâm phúc hậu, huống hồ đây lại là cháu gái ruột của chú, tôi thấy chú đối xử với nó còn tệ hơn cả kẻ thù ấy chứ!” Con trai cả của ông tư Đào càng nói càng bốc hỏa.
“Những năm qua Tư Viễn gửi không biết bao nhiêu tiền về nhà cho các người, thằng bé vừa mới mất các người đã ngược đãi con gái người ta, lương tâm các người bị chó tha hết rồi sao!” Bà tư Đào khinh bỉ mỉa mai.
Những người dân làng đứng ở hàng đầu nhìn thấy rõ mồn một cũng bắt đầu lên tiếng.
“Lúc nãy nghe nói tôi còn tưởng chỉ là đánh nhẹ hai cái răn đe thôi, nhìn đống vết thương này thì sớm muộn gì cũng đánh chết người ta mất thôi.” Có người lắc đầu nói.
“Đúng vậy đấy, hèn chi con bé nằng nặc đòi đoạn tuyệt quan hệ, cái loại họ hàng này không có cũng chẳng tiếc.”
“Cả nhà lão hai họ Đào này đúng là một lũ lòng lang dạ thú, vừa rồi còn định lừa bịp chúng ta nữa chứ, sau này phải tránh xa bọn họ ra một chút, dính vào thể nào cũng gặp xui xẻo.”
“Thấy nhà ông ta điều kiện cũng khá, tôi còn tính giới thiệu cháu gái bên ngoại cho thằng Đào Đại Bảo nữa cơ đấy, may mà có vụ này, không thì tôi hại đời đứa cháu gái rồi.”
“Chứ còn gì nữa.”
“...”
Bác cả cũng chẳng buồn đợi bọn họ gật đầu, cầm luôn tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ lại. Con trai lớn của ông là Đào Hổ móc ra một hộp mực đỏ, chìa tới trước mặt Đào Đại Hà rồi nói: “Chú hai, điểm chỉ đi.”
Đào Đại Hà im lặng đưa ngón tay cái bên phải ra, ấn một dấu tay đỏ chót lên tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ.
Bác cả lại đưa tờ giấy tới trước mặt những người khác, đợi sau khi bọn họ đều điểm chỉ xong xuôi mới lùi về đứng cạnh ông cả.
Ông cả vòng tay rút chiếc tẩu thuốc sau thắt lưng ra, từng chút từng chút nén sợi thuốc lá vào trong, cụp mắt xuống nói: “Tốt, chuyện thứ hai, trả lại toàn bộ đồ đạc cho con bé Tô.”
“Cái gì! Không đời nào!” Trương Thúy Hoa thất thanh hét toáng lên.
Ông cả quét ánh mắt sắc lạnh như băng qua nhìn bà ta, dọa bà ta giật thót mình, lí nhí thanh minh: “Đó là đồ của nhà tôi.” Bà ta cho rằng đồ đạc một khi đã vào cửa nhà bà ta thì chính là của nhà bà ta. Bà ta đã sớm dòm ngó đống đồ của Đào Tô rồi, toàn là đồ tốt cả thôi, chăn đệm quần áo giày dép mới toanh, đồ dùng sinh hoạt cũng đủ cả. Chưa kể đến đồ ăn, nào là bánh quy bà ta chưa từng thấy bao giờ, sữa bột, rồi cả gạo mì dầu ăn nữa, nhà ông ngoại con ranh này đúng là hào phóng chịu chi cho nó thật.
Bà hai Đào ngay từ ngày đầu tiên Đào Tô đến đã đòi lấy hết đồ đạc mang đi, ngày thường khóa chặt trong tủ ở phòng mình. Nhưng vì đồ đạc quá nhiều, mà cái tủ của bà ta căn bản không chứa hết, đành phải xếp ở cuối giường sưởi. Ngày thường đi làm đồng hay ra ngoài, cửa phòng bà ta đều khóa kỹ, chìa khóa luôn đeo bên mình như thể đang canh giữ kho báu vậy. Lại còn số tiền 1.000 đồng kia nữa, ôi trời đất ơi… bà ta cả đời chưa từng thấy nhiều tiền đến thế, thời gian đầu ngủ cũng chẳng dám nhắm mắt, chỉ sợ tiền bị mất trộm. Giờ bắt bà ta trả lại đồ đạc thì có khác nào đòi lấy mạng già của bà ta đâu.
Bà ta đảo đôi mắt tam giác, cãi chày cãi cối: “Mấy thứ đó là nó tự nguyện cho chúng tôi cả rồi.”
Đào Tô đỏ hoe mắt, lớn tiếng nói: “Không có! Kẻ trộm!”
Bác gái vỗ vỗ tay cô, rồi quay sang nói với bà hai Đào: “Thím hai, những thứ đó là đồ dùng sinh hoạt cho con bé Tô, cho dù con bé Tô có ăn ở tại nhà thím thì những đồ đó cũng không thuộc về các người. Huống chi bây giờ các người đã đoạn tuyệt quan hệ rồi, mau trả lại đồ cho người ta đi, các người giữ đồ của người ta không trả thì khác gì quân ăn cướp chứ!”
“Đúng thế đấy! Đã đoạn tuyệt quan hệ rồi mà còn mặt dày giữ đồ của người ta à.”
“Là tôi thì tôi cũng chẳng nỡ trả, nhiều đồ tốt như thế ai nhìn mà chẳng thèm?”
“Thèm thì cũng không thể chiếm đoạt đồ của người ta được chứ.”
“Đã đoạn tuyệt quan hệ rồi mà không trả lại, định để con bé sống làm sao đây?”
Đào Đại Hà cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, ông ta và bà vợ già đã từng bới xem toàn bộ số đồ đạc đó rồi, thực sự là quá sức hấp dẫn. Ông ta đành phải hạ cái mặt già này xuống, dùng giọng điệu thương lượng nói với Đào Tô: “Cháu Tô à, cháu xem dù sao chúng ta cũng là ông bà nội của cháu đúng không, còn có chú hai thím hai cháu nữa, thằng Đại Bảo cũng đến tuổi lấy vợ rồi, ngần ấy đồ đạc cháu dùng cũng chẳng hết, để lại cho ông bà nội một nửa có được không?”
Đào Tô trong lòng thầm mắng ông ta là đồ mặt dày vô sỉ, thật sự rất muốn xông lên chửi cho cả cái nhà hút máu này một trận tơi bời hoa lá. Nhưng mà cô không thể làm mất đi thiết lập nhân vật nói năng không lưu loát của mình được, nếu tự dưng nói chuyện trôi chảy bắn liên thanh thì sợ đám người này sẽ sinh nghi.
Cô cau mày nín thở, gương mặt nhỏ nhắn nghẹn lại đỏ bừng bừng, hồi lâu sau mới rặn ra được một câu: “Đánh cháu! Kẻ trộm! Báo công an!”
Ông cả và bác cả đều kinh ngạc khi thấy con bé này ngày thường nói năng chẳng gãy gọn, vậy mà thỉnh thoảng thốt ra vài chữ lại đâm trúng ngay điểm yếu chí mạng của cả nhà Đào Đại Hà. Đương nhiên bọn họ vẫn cho rằng tốt nhất không nên báo công an, nếu thực sự ngồi tù vì tội trộm cắp thì danh hiệu thi đua xuất sắc của đại đội hai năm nay coi như đi tong. Thời đại này là như vậy, một khi có ai làm chuyện xấu thì sẽ ảnh hưởng đến danh dự của toàn thể đại đội.
Ông cả sa sầm mặt lại: “Được! Nếu con bé đã nói như thế, Đào Hổ, cháu đi đi, đi báo công an đi!”
“Ấy, đừng!” Đào Đại Hà vội vàng ngăn lại: “Đều là chuyện nội bộ trong nhà, các đồng chí công an không quản việc này đâu.”
Đào Hổ cũng là một trong những người từng nhận được sự hỗ trợ tiền ăn học từ cha của Đào Tô là Đào Tư Viễn, anh đã tốt nghiệp cấp ba nên đầu óc nhảy số rất nhanh. Anh làm bộ định bước đi, quay lại nói với Đào Đại Hà: “Ông hai à sao công an lại không quản chứ? Tiểu Tô không đồng ý mà các người tự tiện lấy đồ của người ta đi thì đó chính là ăn trộm. Cho dù là người một nhà thì cũng là trộm cắp thôi. Cháu thấy số tiền này không hề nhỏ đâu nhỉ, đủ để các người bóc lịch từ tám đến mười năm đấy.”
“Là nó cho chúng tôi mà.” Bà hai Đào vội vàng chen ngang đỡ lời.
“Đúng thế đúng thế.” Trương Thúy Hoa phụ họa theo.
Hồ Tiểu Mạn cao giọng nói: “Các người đánh người ta ra nông nỗi này mà bảo nó tặng đồ cho các người à? Các người coi các đồng chí công an là đồ ngốc chắc!”
Dân làng vừa nghe thấy nói tới chuyện báo công an cũng cuống cuồng cả lên. Một khi trong làng có người bị kết án tù, không được bình bầu đại đội tiên tiến thì phân bón năm tới coi như mất trắng, đã thế còn phải nộp thêm lương thực nữa. Đây là chuyện lớn ảnh hưởng thiết thực và trực tiếp đến quyền lợi của chính bản thân bọn họ.
Có người vội vàng bước lên giữ Đào Hổ lại, sốt ruột quay sang khuyên nhủ cả nhà Đào Đại Hà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)