Bác gái vội liếc nhìn Đào Tô một cái, rồi vòng qua người cô vỗ nhẹ vào lưng Hồ Tiểu Mạn một cái: “Cái con bé này, trước mặt Tiểu Tô mà ăn nói hàm hồ cái gì thế hả.”
Đào Tô liền nhập vai đúng lúc, bày ra vẻ mặt ngây ngô ngơ ngác nhìn bác gái.
Thấy cô dường như không hiểu gì, bác gái vội xua tay: “Tiểu Tô, không có gì đâu, haha.”
Buổi sáng hôm nay chuông báo đi làm không reo đúng giờ, dân làng cùng các thanh niên trí thức đều lấy làm lạ, ai nấy đều rủ nhau ra ngoài xem có chuyện gì. Vừa nhìn ra thì ôi chao, già trẻ lớn bé nhà họ Đào mấy chục con người đang dưới sự dẫn dắt của ông cả Đào và đại đội trưởng Đào Tư Tề rầm rộ tiến bước dọc theo con đường nhỏ trong làng.
Có người trong làng tò mò hỏi: “Đại đội trưởng, mọi người đi đâu đông thế này?”
Đại đội trưởng trả lời đầy khí thế: “Đến nhà chú hai tôi.”
“Đến đó làm gì mà rình rang thế?” Dân làng tiếp tục gặng hỏi.
Đại đội trưởng không trả lời nữa, chỉ lẳng lặng dẫn người cắm cúi đi theo sau bố mình. Từ sáng nay khi bố ông dặn không được gõ chuông đi làm là ông đã hiểu, hôm nay bố ông muốn làm ầm chuyện này lên. Như vậy cũng tốt, sau ngày hôm nay, cả đại đội đều phải biết con bé Tô có cả dòng họ Đào chống lưng phía sau, đứa nào dám nảy sinh ý đồ xấu xa thì phải tự cân nhắc xem có chọc nổi vào nhà họ Đào hay không. Sau này con bé ra ở riêng cũng sẽ an toàn hơn đôi phần.
Dân làng vừa nhìn là biết ngay ắt hẳn có chuyện lớn, thi nhau kéo theo sau để xem náo nhiệt.
Thời buổi này trò giải trí rất hiếm hoi, mọi người đều trông cậy vào chuyện ngồi lê đôi mách trong làng để giải khuây, chẳng ai muốn bỏ lỡ cơ hội này, thế nên đoàn người đi theo sau ngày một đông đúc.
Những người nhập hội sau chưa hiểu đầu đuôi ra sao, liền quay sang hỏi thăm người bên cạnh.
“Nhà họ Đào kéo nhau đi đâu thế kia?”
“Tôi đoán là có liên quan đến con bé Đào Tô mới về hôm nọ đấy. Hôm qua ông Trương ở trạm y tế bị gọi đến khám thương tích cho nó, ôi dào ôi, thảm thương lắm, khắp người bị đánh không còn chỗ nào lành lặn cả.”
“Làm gì đến mức thế, dẫu sao cũng là cháu gái ruột, hổ dữ còn không ăn thịt con nữa là. Huống hồ chúng ta đều nhìn thấy rồi đấy, con bé về mang theo bao nhiêu là đồ đạc, không cung phụng nó lên thì thôi chứ ai lại nỡ đánh nó.”
“Ai mà biết được cơ chứ, tôi cũng chỉ nghe nói thế thôi, cứ đi theo xem là khắc rõ.”
“Phải phải, mau đi thôi, đi muộn lại không chen được chỗ đẹp.”
Đại đội sản xuất Hồng Tinh không lớn lắm, đoàn người nhà họ Đào chẳng mấy chốc đã đến trước cổng nhà Đào Đại Hà. Vừa đúng lúc Đào Đại Bảo định mở cửa ra ngoài hóng chuyện, vừa liếc mắt một cái cậu ta đã nhìn thấy ngay Đào Tô. Chẳng còn cách nào khác, cô bé này quá trắng trẻo, đứng giữa một đám đàn ông đàn bà quê mùa thô kệch lại càng thêm phần nổi bật.
Cậu ta quay ngoắt đầu lại hét toáng lên: “Ông nội, bà nội ơi, con ngốc kia nó về rồi!”
Đám đông xung quanh lập tức ồ lên bàn tán xôn xao.
“Sao thằng Đào Đại Bảo lại gọi con bé là con ngốc thế kia, dù sao cũng là chị gái nó mà.”
“Thằng Đào Đại Bảo đó có phải thứ tốt đẹp gì đâu, ngày thường ở trong làng chỉ biết trêu chó chọc mèo, chuyện xấu làm không ít.”
“Xem ra con bé ở nhà này sống không dễ dàng gì rồi.”
Bác cả nghe cậu ta gọi Đào Tô là con ngốc vốn đã bực mình, giờ nghe dân làng bàn tán râm ran lại càng nổi trận lôi đình. Ông nghiêm giọng quát lớn: “Đào Đại Bảo, gia giáo của mày đâu hết rồi! Mày gọi chị gái mày như thế đấy à!”
Đào Đại Bảo là đứa con trai độc nhất mà mẹ cậu ta sinh ra sau ba cô con gái, ngày thường được nuông chiều hết mực, lúc này căn bản chẳng coi lời bác cả ra gì. Cậu ta vênh cổ lên cãi: “Nó vốn dĩ là con ngốc, bộ không cho người ta nói chắc!”
“Mày!” Bác cả chỉ tay vào mặt cậu ta định mắng tiếp thì bố của Đào Đại Bảo là Đào Tư Hiền cùng mẹ là Trương Thúy Hoa bước vội ra.
Hai người nhìn thấy trước cổng đông nghẹt người thì thoáng ngớ ra, hoàn hồn lại Đào Tư Hiền mới cất tiếng hỏi: “Bác cả, chú ba, chú tư, mọi người thế này là sao ạ?”
Ông cả không thèm trả lời ông ta, chỉ lạnh giọng nói: “Gọi bố mẹ anh ra đây.”
Đào Tư Hiền vội quay đầu gọi với vào trong: “Bố, mẹ, hai người mau ra đây đi.”
Đào Đại Hà cùng bà vợ là bà hai Đào vừa bước ra đến cổng, nhìn thấy dòng người đông nghịt cũng giật nảy mình. Ông ta nuốt nước bọt, cất tiếng: “Anh cả.”
Ông cả nâng mí mắt, quét một lượt qua gương mặt của năm người nhà Đào Đại Hà đang đứng trước cổng, nhìn đến khi bọn họ cảm thấy lạnh sống lưng mới đi thẳng vào vấn đề: “Hôm nay tôi đưa con bé Tô sang đây để đoạn tuyệt quan hệ với nhà các người.”
“Cái gì? Đoạn tuyệt quan hệ?” Bà hai Đào thất thanh kêu lên trước. Đào Đại Hà thì không nói gì, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào Đào Tô, không biết đang tính toán điều gì.
Đào Tô chẳng hề sợ hãi, cũng trừng mắt nhìn thẳng lại ông ta.
“Phải, mang hết đồ đạc của con bé Tô ra đây. Giấy đoạn tuyệt quan hệ đã viết xong rồi, các người ký tên điểm chỉ vào, đại đội đóng dấu xong là có hiệu lực.” Bác cả rút tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ viết từ tối qua trong ngực áo ra, chìa tới trước mặt Đào Đại Hà.
Đào Đại Hà nhận lấy xem một lúc, rồi đưa cho cậu con trai đang nghển cổ ngó nghiêng bên cạnh. Ông ta quay lại nhìn Đào Tô, giọng nói già nua khàn đặc như ống bễ hỏng lâu năm: “Là cháu muốn đoạn tuyệt quan hệ sao?”
“Phải.” Đào Tô kiên định đáp.
Cả nhà Đào Đại Hà trong lòng thầm kêu không xong rồi. Bọn họ dám ức hiếp con bé này phần lớn là vì thấy nó trước giờ không chịu mở miệng nói chuyện, bọn họ cứ ngỡ nó bị câm, giờ nó đã cất tiếng được thì đồng nghĩa với việc những chuyện xấu xa bọn họ làm sẽ không thể giấu giếm được nữa. Ông ta vội vàng nói: “Anh cả, chuyện trong nhà mình cứ vào trong phòng rồi nói.” Vừa nói ông ta vừa làm bộ muốn mời mọi người vào trong.
Ông cả giơ tay ngăn lại: “Không cần! Cứ nói thẳng ở đây.”
Trương Thúy Hoa đảo tròn tròng mắt, vội vàng cười xòa làm hòa: “Con bé này ăn nói hồ đồ gì thế, chúng ta đều là người một nhà, máu chảy ruột mềm, sao có thể nói đoạn tuyệt là đoạn tuyệt được chứ. Bao nhiêu ngày nay chúng tao hầu hạ mày ăn hầu hạ mày mặc, mày không thể làm cái thứ vong ân bội nghĩa như thế được.”
Ông cả chẳng thèm tiếp lời bà ta, chỉ quay sang bảo Đào Tô: “Cháu Tô, cháu nói đi! Nói trước mặt toàn thể bà con cô bác trong làng, rốt cuộc vì sao lại muốn đoạn tuyệt quan hệ!”
Kỹ năng đóa hoa cúc trắng của Đào Tô lập tức được kích hoạt. Viền mắt cô đỏ hoe, nước mắt từng giọt từng giọt lã chã rơi xuống, cô sụt sùi nức nở nói: “Không cho ăn cơm, đánh cháu.”
Bà hai Đào trừng đôi mắt tam giác lên: “Con ranh này mày về nương nhờ nhà tao việc gì cũng không biết làm, người ta tức giận đánh mày hai cái, mày lại ghi hận trong lòng rồi đấy à!”
Trong đám đông dân làng có vài kẻ nông cạn cũng hùa theo giúp lời.
“Phải đấy, ở nông thôn chúng ta đứa trẻ nào chẳng từng bị ăn đòn, ông bà đánh hai cái đã đòi đoạn tuyệt quan hệ, làm thế sao coi được.”
“Ôi chao đúng là không biết điều, lúc nó mới về nhìn cái bộ dạng là biết không làm nổi việc nặng rồi, bị đánh hai cái đã đòi đoạn tuyệt, theo tôi là còn bị đánh nhẹ đấy.”
Cũng có những người hiểu lý lẽ không đồng tình với cách nói của bọn họ.
“Các người không thấy mấy cành nhà họ Đào đều kéo đến đủ cả sao, chắc chắn không đơn giản là bị đánh hai cái đâu, cứ tiếp tục xem đi đã.”
“Tôi nghe nói con bé bị ngược đãi dã man lắm, khắp người toàn là vết thương, ai yếu tim còn chẳng dám nhìn cơ mà.”
“Lúc người ta về là có mang theo khẩu phần lương thực đàng hoàng, tiền nong chắc chắn cũng không ít, không làm việc thì đã sao, cớ gì lại đi đánh đập người ta chứ.”
Đợi đến khi đám đông hơi yên ắng lại một chút bác gái mới kéo Đào Tô đứng ra trước mặt mọi người. Bà xắn hết cả tay áo lẫn ống quần của Đào Tô lên, ánh mắt như muốn giết người, chỉ vào làn da chằng chịt những vết thương ngang dọc lộ ra ngoài của cô bé mà chất vấn Đào Đại Hà: “Chú hai, đây chính là hai cái đánh mà các người vừa nói đấy à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



