Đào Tô nhìn bộ dạng của bác gái mà thấy buồn cười vô cùng, bác gái đúng là thú vị thật, nếu có người nhìn thấy mà bà lại cuống cuồng đóng cửa thế này chẳng phải càng khiến người ta thêm nghi ngờ hay sao.
“Cháu mang sang nhà bác làm gì? Tự giữ lấy mà ăn chứ.”
Trên mặt Đào Tô lộ ra nụ cười ngượng ngùng: “Cháu không biết làm lông mổ ruột.”
Bác gái lúc này mới hiểu ra: “Để bác làm sạch cho cháu, cháu mang về mà tự ăn.”
Đào Tô nói: “Mỗi nhà một nửa. Bác gái giúp cháu làm sạch rồi cháu tự nấu.”
Bác gái lúc này vẫn chưa nhận ra cô vừa nói một câu dài nhiều chữ đến thế, chỉ mải từ chối: “Cái này đều do tự tay cháu săn được, nhà nào muốn ăn miếng thịt cũng chẳng dễ dàng gì, thịt hôm qua mua vẫn còn chưa ăn hết đâu, hôm nay bác nói gì cũng không thể lấy của cháu nữa.”
Đào Tô nhìn Thiết Trụ đang thèm thuồng nhìn chằm chằm vào đống gà rừng và thỏ dưới đất, chỉ tay vào cậu bé bảo: “Cho Thiết Trụ ăn.”
Thiết Trụ nhảy cẫng lên khỏi mặt đất: “Cháu cảm ơn cô, cô là tốt nhất!”
Bác gái tét vào lưng cậu bé một cái, bực bội mắng: “Mày còn biết xấu hổ không hả, ăn kẹo của cô, ăn thịt của cô, giờ lại còn đòi ăn cả gà với thỏ của cô nữa.”
Đào Tô nheo mắt lại, lần nào cũng phải giằng co đùn đẩy với bác gái thế này phiền phức chết đi được, cô phải nghĩ ra cách giải quyết dứt điểm một lần cho xong. Nghĩ đến đây, cô nhìn về phía Thiết Trụ, mặt lạnh tanh nói: “Không cần cháu cắt cỏ lợn nữa đâu.” Sau đó cô thu lại toàn bộ số đồ vừa lấy ra nhét vào gùi, xách lên định đi thẳng ra ngoài.
Thiết Trụ đứng ngây ra tại chỗ không biết phải làm sao, bác gái cũng giật nảy mình, vội túm chặt lấy quai gùi không buông: “Đừng đi mà, con bé này, nghe theo cháu hết có được chưa, cháu đừng đi mà.”
Đào Tô không thèm nghe, bướng bỉnh bước tiếp về phía trước, bác gái thì chổng mông ra sức kéo giật cô lại.
Đúng lúc này, cánh cửa mở ra, bác cả và ông cả đang đứng ở ngưỡng cửa. Nhìn thấy tư thế kỳ quặc của hai người, họ khó hiểu hỏi: “Hai người đang làm cái trò gì thế này?”
Bác gái vội nhân cơ hội kéo Đào Tô trở lại, đợi bác cả và ông cả vào nhà xong liền đóng chặt cửa lại.
Đào Tô biết điểm dừng, thuận thế đi vào theo, phụng phịu đứng ở giữa sân không thèm nói nửa lời.
Ông cả và bác cả nghe kể lại đầu đuôi sự việc, ai nấy đều vô cùng kinh ngạc trước việc Đào Tô có thể dùng súng cao su mà bắn được nhiều con mồi đến thế. Nhưng ngẫm lại họ lại thấy hợp lý, cha và anh trai của con bé đều là bộ đội, rất có thể đã từng dạy cho con bé những ngón nghề này.
Còn về chuyện vừa xảy ra ngoài sân, bọn họ đều cho rằng không cần phải khách sáo như thế. Nhìn xem bây giờ con bé Tô đã chịu quay lại rồi thì còn gì mà không hiểu nữa, con bé chỉ đang bày tỏ thái độ dứt khoát, không muốn sau này cứ phải giằng co qua lại mãi.
Ông cả lên tiếng: “Sau này đồ con bé Tô mang sang, chỉ cần không quá đáng thì cứ nhận lấy, đều là người một nhà cả, không cần phải phân chia rạch ròi đến thế.”
Bố chồng đã lên tiếng như vậy, bác gái không dám phản bác ra mặt, chỉ lẩm bẩm nhỏ giọng: “Hết gà lại đến thỏ, thế này mà còn bảo không quá đáng à!”
Bác cả nói: “Được rồi, cứ làm theo lời bố đi, mau đi dọn dẹp sạch sẽ đi, con bé Tô còn đang chờ về nấu cơm kìa.”
Đào Tô vội vàng đưa đồ vào tay bác gái, dùng ánh mắt lấy lòng nhìn sang bác cả.
Cô gái nhỏ trắng trẻo sạch sẽ, khuôn mặt nhỏ nhắn dạo trước bị hành hạ có chút thô ráp nay đã hồi phục lại không ít, mềm mại ửng hồng. Đôi mắt đen láy sáng ngời, đôi môi nhỏ chúm chím, lúm đồng tiền nơi khóe miệng khiến cô trông vô cùng ngoan ngoãn và đáng yêu. Bác cả nhìn mà lòng mềm nhũn ra, giọng nói bất giác hạ thấp xuống vài phần, hỏi: “Bé Tô có chuyện gì muốn nói à?”
“Hai người ở chuồng bò ấy ạ?” Đào Tô nói.
“Cháu muốn biết tình hình của họ à?” Bác cả hỏi lại.
Đào Tô gật đầu.
Không ngờ cô lại hỏi chuyện này, nhưng nghĩ cô sống gần chuồng bò, tìm hiểu một chút cũng chẳng có gì là xấu. Bác cả cân nhắc một lát mới nói: “Hai người đó một người họ Chung, một người họ Điền, nghe đâu đều là những nhân vật có bản lĩnh lớn lắm. Trước đây nghiên cứu tên lửa với cả vật liệu gì gì đó, bác cũng không rành lắm. Thời buổi này những người như thế bị hạ phóng nhiều lắm.” Nghĩ ngợi một chút, ông lại hạ thấp giọng: “Nhân phẩm thì không có vấn đề gì, hơn nữa cấp trên có người đã đánh tiếng nhờ vả rồi, trong phạm vi chính sách cho phép thì cứ chiếu cố một chút, lén lút tiếp xúc thì được, nhưng đừng để người khác phát hiện ra.” Nói xong, ông còn nghịch ngợm nháy mắt một cái với Đào Tô.
Cái nháy mắt của bác cả làm Đào Tô sững sờ, dở khóc dở cười.
Bác gái làm sạch phần gà rừng và thỏ của Đào Tô trước, phần của nhà mình thì không vội. Bà dùng giấy dầu bọc cẩn thận lại cho cô, bỏ vào gùi rồi phủ lớp rau dại lên trên, vẫn chưa từ bỏ ý định mà hỏi với theo: “Tiểu Tô, hay là cháu cứ ăn cơm ở nhà bác rồi hẵng về nhé.”
Đào Tô lắc đầu, đeo gùi rảo bước về nhà.
Vừa mở cửa nhà ra, Đại Hoàng lập tức sà vào quấn quýt bên chân cô xoay vòng vòng.
Đào Tô đặt gùi xuống, cất phần thỏ rừng đã làm sạch vào không gian để giữ tươi, hôm nay quyết định ăn thịt gà rừng.
Cô lấy bột mì trắng ra, ngẫm nghĩ một lát lại trộn thêm chút bột ngô vào, nhào bột trước rồi ủ cho bột nở, sau đó mới quay sang xử lý thịt gà rừng.
Chặt gà thành từng miếng vừa ăn, dùng nước lạnh xối rửa nhiều lần cho sạch máu, chuẩn bị sẵn sàng các loại gia vị phụ liệu.
Đặt nồi lên bếp đun nóng, cô mới sực nhớ ra miếng thịt ba chỉ mình mua vẫn chưa rán lấy mỡ, đành phải lấy một chai dầu lạc từ trong không gian ra, rót một ít vào nồi rồi cất ngay chai dầu lại vào không gian. Cô thả những miếng mỡ lọc ra từ con gà vào nồi đảo cho ra mỡ, vớt tóp mỡ ra cho Đại Hoàng ăn, sau đó phi thơm gừng thái lát, hành tỏi, hoa hồi và hạt tiêu. Trút thịt gà vào xào trên lửa lớn cho đến khi lớp da cháy xém cạnh vàng ươm, rưới một vòng rượu vàng dọc theo thành nồi, thêm nước tương đảo đều cho dậy mùi thơm nức mũi, sau đó đổ nước sôi đã pha sẵn linh tuyền vào ngập thịt, cho thêm chút đường trắng và lá nguyệt quế, đun sôi bùng lên rồi hạ nhỏ lửa ninh liu riu.
Tranh thủ thời gian này, cô nặn bột thành từng chiếc bánh bao màn thầu rồi để bột nghỉ thêm một lát.
Cuối cùng, cô cho nấm thông khô do bác gái cho vào nồi, xếp những chiếc bánh màn thầu xung quanh thành nồi, đậy vung lại ninh tiếp trong hai mươi phút.
Hai mươi phút sau, vừa mở nắp vung ra, một luồng hương thơm ngào ngạt lập tức phả thẳng vào mặt, Đại Hoàng phấn khích sủa “gâu gâu” không ngớt.
Đào Tô thoăn thoắt dùng muôi xúc từng chiếc bánh màn thầu đã chín ra đĩa, những chiếc bánh màn thầu vàng ươm tròn lẳn bốc khói nghi ngút trên đĩa. Cô đặt đĩa bánh lên bàn, quay đầu lườm chú chó Đại Hoàng đang rục rịch thèm thuồng: “Dám ăn vụng là tao bỏ đói ba ngày đấy nhé!”
Cô quay người hái một nắm lá non thích ngũ gia tươi từ trong không gian ra, rửa nhanh qua nước sạch vài lần rồi vẩy ráo nước, rắc thẳng vào chiếc nồi đang sôi ùng ục. Múc một thìa nước dùng nếm thử thấy hơi nhạt, cô nhón thêm một nhúm muối thả vào, đảo đều tay cho lá non vừa chín tới, cuối cùng bốc một nắm hành hoa xanh ngắt rắc lên trên.
“Xong rồi!” Cô nhanh nhẹn múc thức ăn ra chiếc bát sứ thô lớn, vị ngọt đậm đà của gà rừng hòa quyện với hương vị núi rừng mộc mạc của nấm thông lan tỏa khắp gian bếp, những váng mỡ vàng óng ả nổi bồng bềnh trên mặt nước canh màu hổ phách, lá non thích ngũ gia lại điểm xuyết thêm một mùi thơm thảo dược vô cùng thanh tao, đặc biệt.
Cách đó không xa, trong căn lán chuồng bò, hai ông lão đang ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, vừa húp cháo ngô xay vừa gặm bánh ngô khô khốc. Hoàn cảnh của hai ông thế này đã là khá khẩm lắm so với những người bị hạ phóng khác rồi, có những nơi phải làm công việc bẩn thỉu nặng nhọc mà đến cái bánh ngô cũng chẳng có mà ăn.
Một làn hương thơm quyến rũ bất chợt thoảng bay tới, Chung lão hít hà mũi, quay sang hỏi Điền lão bên cạnh: “Mùi gì thế này, thơm quá chừng, lão Triệu đang ninh thịt đấy à?”
Điền lão đảo mắt lườm bạn: “Ông mới quen lão Triệu ngày đầu chắc? Lão ấy mà biết ninh thịt à? Khéo là cô bé con mới chuyển tới hai hôm trước đang nấu cơm đấy.”
Chung lão nhìn về hướng nhà Đào Tô, tặc lưỡi tiếc rẻ đầy vẻ thèm thuồng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)